Huyền thoại 1 dặm 4 phút

Trong nhiều thập kỷ tranh giải Olympic, không vận động viên điền kinh nào có thể chạy hết 1 dặm trong 4 phút. Thực ra thì năm 1903, Harry Anđrews, một huấn luyện viên Olympic người Anh đã tuyên bố kỷ lục 4 phút 12 giây 75 không thể nào bị phá vỡ. Và ông có lý do để cảm thấy điều đó là chắc chắn. Kỷ lục này do một vận động viên điền kinh người Anh, Walter George, thiết lập từ năm 1886, và mười bảy năm sau đó, chưa hề có vận động viên nào đạt được dưới hai giây so với kỷ lục đó. Nếu kỷ lục này không thể bị phá, như Andrew nghĩ, thì 1 dặm trong 4 phút càng là một mục tiêu hoang tưởng cho bất kỳ ai muốn đạt được. Cùng trong thời gian đó, các vận động viên cũng nghe những người được cho là chuyên gia ra rả các lý do ủng hộ cho sự khẳng định của vị huấn luyện viên nọ. Ngay cả cộng đồng y khoa cũng khuyến cáo các vận động viên rằng áp lực lên cơ thể trong việc cố gắng chạy 1 dặm trong 4 phút có thể gây hại cho cơ thể. Continue reading “Huyền thoại 1 dặm 4 phút”

Sách: Vạch Ranh Giới – Tác giả Henry Cloud, John Townsend

Trên blinkist lại chưa có cuốn này, đọc trên alezaa vậy.

10 BÀI HỌC GIÚP BẠN TRƯỞNG THÀNH HƠN
Trưởng thành là một quá trình của những trải nghiệm, sai lầm. Cuộc đời là một trò chơi và trò chơi nào cũng có luật của nó. Cuộc đời bạn cũng vậy.
1. Bạn có 1 cơ thể, 1 và chỉ 1. Dù bạn thích nó hay ghét nó thì nó cũng vẫn là của bạn. Giữ gìn nó cho tốt vào.
2. Trong thời gian dài tới, bạn sẽ học được nhiều bài học bổ ích, từ 1 ngôi trường. Nó có tên là Trường Đời.
Continue reading “Sách: Vạch Ranh Giới – Tác giả Henry Cloud, John Townsend”

Đất Nước Của Những Kẻ Lười Biếng

Nếu bạn muốn thay đổi đất nước, nếu bạn đã 18 hay 20 tuổi hoặc hơn, hẳn là bạn cũng sẽ sớm trở thành những ông bố, bà mẹ. Thế nên, hãy chuẩn bị cho thay đổi, không cần biết trước đây bạn được giáo dục như thế nào, hãy chắc rằng, bạn sẽ trở thành hình mẫu mà bạn muốn con cái mình trở thành trong tương lai.

Bạn có biết lý do chính dẫn tới việc nước Việt ngày càng sa sút? Câu trả lời là: LƯỜI!

Người ta cứ đang kéo cố gắng đất nước này đi lên. Hàng loạt bài báo được viết nên. Trong đó chỉ ra rằng đất nước này đang bị ô nhiễm hóa, đang bị bóc lột hóa, đang bị bất công hóa, và đang bị căng thẳng hóa… Nhưng rồi các bạn biết được điều gì là quan trọng? Ừ, CHẲNG AI THÈM ĐỌC NHỮNG BÀI BÁO ĐÓ. Nghĩa là người ta không biết chuyện gì đang xảy ra chung quanh họ, không biết được mức độ căng thẳng leo thang của thế giới xung quanh. Tóm lại là, người viết thì cứ viết, người chơi thì cứ chơi, không ai thèm đọc. Dĩ nhiên là ta đang nói đến số đông thôi.

Continue reading “Đất Nước Của Những Kẻ Lười Biếng”

Câu hỏi 1: Các bạn muốn con mình lớn lên ở một đất nước thế nào?

A. Một đất nước có cảnh vật tươi đẹp, môi trường trong sạch, kinh tế vững mạnh, giáo dục tiến bộ

B. Một đất nước nơi người dân biết rõ tiền thuế mình đóng được chi tiêu vào những thứ không-đến-nỗi-vớ-vẩn

C. Một đất nước có chính quyền lắng nghe những nỗi băn khoăn/bức xúc của người dân và làm việc tích cực, chăm chỉ (hoặc có vẻ thế) để giảm bớt những băn khoăn/bức xúc ấy

D. Cả 3 lựa chọn trên

Continue reading “Câu hỏi 1: Các bạn muốn con mình lớn lên ở một đất nước thế nào?”

Thời đại máy móc thứ hai

Minh Lê

Những ngày này mọi người đều đang sôi sục với câu chuyện biển, cá tôm và hai mẹ con biểu tình. Tuy nhiên mình vẫn muốn dành chút thời gian để đọc về “thời đại máy móc”, không phải bởi vì môi trường không quan trọng mà bởi vì có nhiều người sẽ viết về môi trường tốt hơn mình.

Continue reading “Thời đại máy móc thứ hai”

Những cây gai

Đàm Hà Phú

1.
mình rất thích một câu của Chương Đặng trong một bài phỏng vấn trên tờ Esquire: “Những hạt cây gai thì nảy mầm ra cây gai. Tôi không hiểu vì sao trên thế gian này lại phải có những cây gai. Nhưng vào những lúc hoang vu nhất của đời sống, tôi nhìn những cây gai trơ gầy trong mùa đông rồi rơi nước mắt. Tôi không cố gắng phân tích nhiều nữa. Nếu nó sinh ra để là một cây gai, hẳn có lý do nào đó!”, mình bắt đầu suy nghĩ lại về nhiều thứ sau khi đọc câu này, lý do ư, có lẽ chính những cây gai, bằng sự vô dụng, cay nghiệt thậm chí là nguy hiểm của nó, để nhắc ta nhớ về những khắc nghiệt của đời sống.

Continue reading “Những cây gai”