Ewan Dobson

Ewan Dobson là một guitarist tôi yêu thích. Xin mời bạn nghe thử bài nhạc anh ta sáng tác và biểu diễn:

Đây là quán quân Festival FingerStyle Guitar tại lần thứ 5 (2009) tổ chức thường niên tại Canada.

Dưới đây xin mượn lời một fans Dobson để mô tả tài năng, kỹ năng chơi guitar của anh (và cả tính sáng tạo nữa):

Level 1: Very Easy (Rất dễ)

Level 2: Easy (Dễ)

Level 3: Normal (Bình thường)

Level 4: Hard (Khó)

Level 5: Very Hard (Rất khó)

Level 6: Insane (Điên dại)

Level 7: Legendary (Huyền thoại)

Level 8: Impossible (Không thể có người thứ hai)

Level 9: Ewan Dobson

Thực ra khi xem những video Dobson chơi nhạc, tôi tin vào đẳng cấp của anh này. Có lẽ bét nhất cũng là đẳng cấp Điên dại.

Thế mà Dobson từng mắc một chứng bệnh mà không ai trong chúng ta tưởng tượng nổi. Tay guitar cự phách này là trẻ tự kỷ, từng có một quãng thời thơ ấu “bất khả chiến thắng” đối với căn bệnh của mình, không thể nào giao tiếp được với thế giới bên ngoài. Cha mẹ của Dobson đã cho con tiếp xúc với đủ loại phương pháp điều trị, cuối cùng trong những lúc tuyệt vọng nhất, họ tặng cho con một cơ hội đổi đời từ âm nhạc, từ guitar.

Những gì bạn đang nghe từ video này chính là giọng nói, là tâm hồn và trí tuệ của Ewan Bobson, và bạn sẽ không bao giờ thấy người thứ hai trên thế giới này sáng tạo được loại nhạc này, dù họ có thể bắt chước nhưng không thể có Dobson thứ hai. Bạn thậm chí không cần biết bất cứ thứ gì về guitar cũng có thể tưởng tượng được mức độ “Legendary” của những videos này.

Có thể bạn sẽ nghe được những phiên bản khác về câu chuyện này, nhưng không sao, mục đích của tôi kể câu chuyện này là để thúc đẩy bạn, một người bình thường, không mắc các bệnh tật, không thiếu các bộ phận ngón tay để tập đàn, và không đến nỗi thiếu năng khiếu âm nhạc. Hãy bắt đầu ngay khi có thể để có thể nhanh chóng được hưởng lợi ích tuyệt vời từ âm nhạc.

Mọi con đường đều bắt đầu từ bước chân đầu tiên, bạn đã có đầy đủ dụng cụ leo núi cần thiết, có la bàn và bản đồ tốt, hãy tận dụng mọi lợi thế của bạn để bắt đầu theo đuổi.

Với cách học đúng đắn bạn chỉ mất 6 tháng đến 1 năm để có thể đắm chìm trong đam mê chơi nhạc. Cảm giác thích thú cực kì khi bạn chinh phục được các bài nhạc, tự tay mình chơi lại các bài nhạc là cảm xúc khó có thể nào xuất hiện ở các hoạt động khác, âm nhạc có sự đặc biệt như vậy, và ai cũng có thể tận hưởng cảm xúc tuyệt vời đó nếu biết cách.

Hãy bắt đầu ngay hôm nay

Bài viết trích từ sách Ukuleke – Dành cho người tự học

 

 

Blowin in The Wind – Bob Dylan và Người con gái Việt Nam da vàng – Trịnh Công Sơn

 

Tự nhiên thấy giống nhau.

Bản dịch của bác sĩ Hưng Ngô:

Blowing in the wind- Để gió cuốn đi
Bob Dylan-giải Nobel văn học 2016
Bài hát tuyệt hay và mình phỏng dịch theo thứ tiếng Anh ngu học

How many roads must a man walk down
Before you call him a man
Yes, ‘n how many seas must a white dove sail
Before she sleeps in the sand.

Bao nhiêu quãng đường cho bàn chân bước xuống
Trước khi kẻ đó nên người
Và bao nhiêu biển khơi cho cánh chim bồ câu trắng
Trước khi bình yên nằm dưới bãi cát dài

Yes, ‘n how many times must the cannon balls fly
Before they’re forever banned
The answer, my friend, is blowing in the wind
The answer, my friend, is blowing in the wind

Rồi, bao nhiêu lần những đạn pháo bay
Trước khi bình yên đất này
Bạn tôi ơi những tình này gửi theo gió bay
Bạn tôi ơi những tình này gửi theo gió bay

How many years can a moutain exits
Before it’s washed to the sea
Yes, ‘n how many years can some people exits
Before they’re allowed to be free

Bao nhiêu năm cho ngọn núi hiên ngang đứng đó
Trước khi hoà mình cùng với biển khơi
Rồi, bao nhiêu năm cho một người chờ đợi
Trước khi tự giải thoát chính mình.

Yes, ‘n how many times can a man turn his head
Pretending he just doesn’t see?
The answer, my friend, is blowing in the wind
The answer, my friend, is blowing in the wind

Rồi bao nhiêu lần cho con người ngoảnh lại
Nhưng quay đi giả vờ như không thấy?
Bạn tôi ơi những tình này gửi theo gió bay
Bạn tôi ơi những tình này gửi theo gió bay

How many times can a man look up?
Before he can see the sky
Yes, ‘n how many ears must one man have
Before he can hear people cry

Bao nhiêu lâu cho ánh mắt nhìn lên
Trước khi kẻ đó thấy bầu trời đầy
Rồi bao nhiêu đôi tai để loài người nghe thấy
Những yêu thương nước mắt đời này

Yes, ‘n how many deaths will it take till he knows?
That too many people have died
The answer, my friend, is blowing in the wind
The answer is blowing in the wind

Rồi, phải bao nhiêu máu xương cho loài người thức tỉnh?
Những cái chết nhiều quá đất này
Bạn tôi ơi những tình này gửi theo gió bay
Những tình này gửi theo gió bay

The answer, my friend, is blowing in the wind
The answer is blowing in the wind

Bạn tôi ơi những tình này gửi theo gió bay
Câu trả lời gửi theo gió bay

 

Người con gái Việt Nam:

Gió nhớ gì, ngẩn ngơ ngoài hiên

Vừa vào vnexpress, thấy tin nhạc sĩ Thanh Tùng qua đời, đọc tới đoạn lần cuối đứng trên sấu của nhạc sĩ là liveshow Một mình năm 2008, chợt nhớ hình như đó cũng là lần đầu tiên mình vào nhà hát lớn nghe nhạc, đi cùng chị Dung và Dung ỉn. Ah không phải, 2008 thì mình chưa học xong ĐH, sao có tiền mà đi nghe nhạc được, chắc là live khác, có Hồng Nhung, nhạc sĩ Thanh Tùng cũng lên sân khấu, nhưng ông ngồi xe lăn.

Ngay từ hồi lớp 6, về nhà cô Lập ở TP Haỉ Dương, Thành nó tập đàn, mình cũng lõm bõm tập theo, bài mình tập chính là “Một mình”, ngồi ôm đàn gẩy từng nốt từng nốt: “Gió nhớ gì, ngẩn ngơ ngoài hiên, mưa nhớ gì, thì thầm ngoài hiên…”, một thằng nhóc lớp 6 mà hát “nhớ em vội vàng trong nắng trưa, áo phơi trời đổ cơn mưa” thì quả có hơi quá tuổi thật, nhưng với mình thì … bình thường, vì lớp 4 mình đã thương nhớ một bạn ABC rồi :)) Mình hồi đó đã vô cùng ấn tượng với câu “bâng khuâng khi con đang còn nhỏ, tan ca bố có đón đưa”, giờ thi thoảng đưa Bi đi học hoặc về sớm đón Bi, cũng hay nhớ câu này, hehe. Hồi đó đọc tiểu sử của ông, cảm giác là kính trọng và ngưỡng mộ.

Mình còn thích bài Hoa tím ngoài sân nữa, “Con đường chưa quên tên bàn chân
Bàn chân đã lãng quên con đường nhỏ”, và

“Cuộc đời lạ lùng
Cuộc đời ước mơ những điều viễn vông
Lòng người lạ lùng
Lòng hay thương nhớ những điều hư không”

Lời thế mới là lời chứ, nhạc thế mới là nhạc chứ.

Cám ơn ông đã để lại cho đời một di sản tuyệt vời.