Các hãng xe ô tô có website chính thức ở Việt Nam

http://www.audi.vn/sea/web/vnen.html

http://hyundai-thanhcong.vn/

https://www.ford.com.vn có chạy adword

http://mazdamotors.vn/ gõ mazda vietnam ra ngay lexus kết quả đầu tiên

https://www.lexus.com.vn có chạy adword, thậm chí gõ mazda vietnam thì lexus lại lòi ra đầu tiên = ))

https://www.bmw.vn/vi/index.html

http://www.peugeotvietnam.vn/en/

http://www.kiamotorsvietnam.com.vn/ có chạy adword

https://www.suzuki.com.vn/

http://www.mitsubishi-motors.com.vn/ gõ mitsubishi vietnam ra adword của lexus và chevrolet

http://www.chevrolet.com.vn/

http://www.nissan.com.vn/

http://www.toyota.com.vn/

https://honda.com.vn/

http://isuzu-vietnam.com/

https://www.mercedes-benz.com.vn

 

 

Bug của misfit trên windows phone?

1. Ngày hôm qua 02/09

Hôm nay tôi đi được 60%, bình thường vẫn sync với app Misfit trên Windows Phone, lúc nãy cài Misfit trên iPhone của vợ tôi, sync, rồi chạy tiếp. Đèn trên flash báo đã chạy đủ 100% chỉ tiêu ngày. Về sync với Windows Phone thì không lên 100%, mà trở thành 2%, bấm trên flash thì vẫn báo 12 đèn, sync với iphone cũng không lên được 100% nữa. Ở flash cũng không còn 12 đèn nữa mà chỉ 4 đèn.
2. Hôm nay 03/09
Sáng tôi đã chạy 1.5km. Chiều tối đi bộ. Sau đó đi bộ thêm một chút sau khi ăn cơm thì thấy đèn báo đủ 12 đèn sáng. Bật điện thoại lên sync, thì chỉ được hơn 500 điểm chứ chưa vượt quá 600 điểm, trong khi đèn đã sáng đủ 12. Vận động thêm một chút rồi sync lại thì điểm lại trở về hơn 300. Thật khó hiểu.

3. Phải đeo ở tay thì mới đo giấc ngủ. Gài ở cạp quần nó chả đo tí nào luôn. Tối qua thử, sáng dậy chả có tí thông tin gì.

4. Hôm nay là ngày thứ 4 sử dụng, là ngày thứ 2 dậy sớm chạy. Cả 4 ngày đều sẽ đạt chỉ tiêu 600 điểm. Nhưng vì app hoặc flash có lỗi nên bị hẳn hai ngày không đủ 600 điểm, thiệt là bực.

5. App trên windows phone rất cơ bản, trên iOS còn có app để chụp ảnh, chuyển bài hát, bla bla, đồ của Apple đúng là bá đạo.

Mình nói thêm chút về việc dậy sớm, hai hôm nay mình dậy từ 5h30 để chạy, cứ tưởng khó hóa ra không khó lắm. Vì tầm 1 tháng rồi mình đặt báo thức lúc 5h30 rồi … tắt đi ngủ tiếp. Thế là não mình sinh ra một phản ứng: 5h30 tỉnh dậy để tắt báo thức : )) Giờ tắt không ngủ tiếp mà xỏ giầy đi chạy, đâm ra cũng không thấy khó chịu gì, hóa ra có một kế rất hay để TẬP dậy sớm. Hehe.


Khi đủ chỉ tiêu ngày thì nó sẽ sáng đẹp như này mỗi lần bấm vô.

Xem thêm về Misfit Flash tại đây.

Về hai vợ chồng người sáng lập công ty Misfit

Bệnh viện và những cuộc đời

Một đoạn chat có thật với anh trai…cứ lặng đi ngồi nhìn màn hình và khóc vì 1 câu chuyện buồn…1 bài học tưởng như đã cũ nhưng vẫn còn giá trị…

Mọi người hãy dành chút thời gian đọc nó nhé!

Anh là sinh viên năm 3 Đại học Y Hà Nội, đây là câu chuyện anh kể trong quá trình đi thực tập tại viện Việt Đức…

“…

Bình Dương: đi viện anh thấy mình ngộ ra được nhiều điều lắm

Bình Dương: em đi đường nhớ đội mũ bảo hiểm nhá

Bình Dương: đội cẩn thận

Bình Dương: và đừng đi quá 30km/h

Bình Dương: trong bất cứ hoàn cảnh nào

Bình Dương: dạo này

Bình Dương: đi Việt Đức

Bình Dương: anh hay gặp

Bình Dương: nhiều trường hợp

Bình Dương: không còn phân biệt được mắt mũi mồm

Bình Dương: theo đúng nghĩa đen

Bình Dương: nữa

Bình Dương: hôm trc

Bình Dương: ở Việt Đức

Bình Dương: có 1 chuyện mà anh nghĩ là anh sẽ nhớ mãi

Bình Dương: hoặc đơn giản là anh là người mới

Bình Dương: nên hơi nhạy cảm

Bình Dương: có 1 cậu

Bình Dương: cũng sinh năm 92 như em

Bình Dương: cao ráo đẹp trai lắm

Bình Dương: tai nạn xe máy

Bình Dương: thế rồi

Bình Dương: các cô dì chú bác

Bình Dương: cứ đứng ngoài khóc nức nở

Bình Dương: kéo áo bác sĩ bảo cứu

Bình Dương: nhưng mà bọn anh biết

Bình Dương: não chết rồi

Bình Dương: cứu thế nào được

Bình Dương: tức là

Bình Dương: cậu ý chỉ

Bình Dương: đội 1 cái mũ bảo hiểm

Bình Dương: rẻ tiền kiểu mình hay đội

Bình Dương: rồi mài mặt xuống đất

Bình Dương: thế là xuất huyết não

Bình Dương: máu nó chèn ép các thứ

Bình Dương: làm não sưng phù lên

Bình Dương: mất chức năng -> chết não

Bình Dương: mặc dù tim vẫn đập

Bình Dương: phổi vẫn thở tốt

Bình Dương: thế rồi

Bình Dương: lúc bác sĩ thông báo

Bình Dương: thế là mấy ông chú mấy ông cậu

Bình Dương: nước mắt cứ ứa ra

Bình Dương: rồi ra ngoài giữ mẹ bệnh nhân

Bình Dương: ko cho vào

Bình Dương: còn có mỗi ông bố đứng trong đấy

Bình Dương: bác ý ko khóc được

Bình Dương: chỉ có đứng nắm tay thằng con

Bình Dương: nhìn nó

Bình Dương: 1 lúc

Bình Dương: rồi vả vả nó vào miệng mấy cái nhẹ nhẹ

Bình Dương: bác ý nói với nó

Bình Dương: “dậy đi con”

Bình Dương: “dậy đi về với bố”

Bình Dương: rồi bác ý quay ra nói với anh

Bình Dương: thế nó không dậy nữa à ?

Bình Dương: rồi bác ý đứng dựa tường

Bình Dương: chẳng nói gì nữa

Bình Dương: rồi họ đưa thằng bé về

Bình Dương: chẹp

Bình Dương: h kể lại chẳng thấy hay gì cả

Bình Dương: cơ mà lúc đứng đấy

Bình Dương: cảm giác nó đau xót lắm em ạ

Bình Dương: anh thấy

Bình Dương: cuộc sống thật là mong manh

Bình Dương: hôm nay khoẻ mạnh thế này

Bình Dương: mà chẳng biết mai thế nào

Bình Dương: nên là mình h hay tự vấn

Bình Dương: mình đã sống cho thật tốt chưa

Bình Dương: để mà mai có vấn đề gì

Bình Dương: liệu mình có ân hận ko

Bình Dương: khá là day dứt

Bình Dương: thế là từ hôm đấy đến hôm nay

Bình Dương: anh ko dám phóng xe máy quá 30km/h

Bình Dương: người chết thì an lành

Bình Dương: chỉ day dứt người sống

Bình Dương: bác ý còn bảo

Bình Dương: “thế đấy cháu ạ”

Bình Dương: “nuôi con 21 năm, hôm nay nó xin đi chơi với ban”

Bình Dương: “thế mà nó không về nữa cháu ạ”

Bình Dương: anh lấy ống nghe

Bình Dương: đưa cho bác ý

Bình Dương: bảo bác ý nghe tim nó lần cuối

Bình Dương: nhưng bác ý ko muốn nghe

Bình Dương: từ hồi đi viện đến h

Bình Dương: anh gặp 4-5 ca tử vong rồi

Bình Dương: nhưng chưa ca nào làm anh thấy suy nghĩ như thế

Bình Dương: cả đời cứ bươn chải tiền bạc bán rẻ sức khoẻ

Bình Dương: rồi tiền có cứu được ko ?

Bình Dương: trước cái chết

Bình Dương: mọi thứ vô nghĩa lắm

Bình Dương: anh cũng nhận ra

Bình Dương: những lúc như thế

Bình Dương: không thấy đám bạn đâu

Bình Dương: quanh mình

Bình Dương: chỉ có gia đình

Bình Dương: + 1 vài thằng sinh viên Y

Bình Dương: cũng chẳng thấy bóng dáng người yêu đâu

Bình Dương: chắc không đến kịp

Bình Dương: hoặc sợ quá không đến

Bình Dương: vậy mình có dành thời gian cho gia đình xứng đáng với điều đó ko ?

Bình Dương: anh cũng suy nghĩ về chuyện đó

….”

Vậy còn bạn, bạn có suy nghĩ về điều đó không?

Nguồn:

Chuyện trà chanh

http://linkhay.com/choang-voi-tra-chanh-chem-gio-khoe-hang-nhip-song-tre-dan-tri/517221
http://dantri.com.vn/c135/s135-508303/choang-voi-tra-chanh-chem-gio-khoe-hang.htm
Bài báo thì cũng không phải là đầy đủ chính xác, linkhay đã ném gạch thôi rồi, nhưng mà phải phải thừa nhận bài báo phản ánh chính xác một bộ phận (không biết có nhỏ không) “thanh niên thời nay”. Ngày xưa chủ nhật bạn Nguyễn Văn Thạc đi bộ 10km để lên thư viện đọc sách, bây giờ ngày nghỉ mà có ai đó rủ bạn lên thư viện rất có thể sẽ bị mắng là điên. Thời thế mà, biết thời thế mới là tuấn kiệt, thế nên lẳng lặng ra ngồi một góc trà chanh để làm tuấn kiệt thôi.

http://tuoitre.vn/Chinh-tri-xa-hoi/Phap-luat/Tu-van-phap-luat/449234/Khi-doanh-nghiep%20khong-tra-no%20luong%20cua-nhan-vien.html
Nghe nói đã có công văn “phủi sạch” vụ 22% này, nếu thế thì thật là nhếch nhác quá, cả TTPM lên GVM nghe phó tổng nói chuyện, chứ có phải là thì thào thậm thụt ngõ sau với nhau đâu, cái thông tin về 22% lương có phải là tin vỉa hè đâu, haiz, hơi bị buồn 5p.

ở linkhay giờ mình ko có quyền gửi link, ko có quyền bình luận, không có quyền loan tin, hehe, chỉ được xem, được nghe mà không được nói. Thành phần nguy hiểm của cộng đồng rồi đây, haiz haiz. Bị loại bỏ ra khỏi cộng đồng. Thế thì đành phải đi tìm một cộng đồng khác vậy.

Mưa và yêu

Mình và Dung ỉn đi chơi rất hay bị gặp trời mưa, đi về lạnh run lạnh run 😦 Hôm nay offline clb nhiếp ảnh cũng thế, mưa gió ầm ầm, lại còn đang bị ho và nhức đầu.
Mình về tới ngã tư Láng Hạ – Lê Văn Lương là khoảng gần 11h (đêm), đường đông, ùn tắc theo hướng Cầu Giấy về Ngã Tư Sở, khoảng 3 lần đèn xanh thì mới tới lượt đi qua ngã tư, và bất ngờ chưa – giữa trời mưa, đêm khuya như thế, vẫn có 2 đồng chí CSGT, khoác áo mưa đứng phân luồng giao thông, tự nhiên thấy yêu các d/c quá, em yêu CSGT 😡 đấy, công chức nhà nước chỉ cần 60% nhiệt tình, tận tâm, tận lực vì dân vì nước như thế, có phải là đại bộ phận dân chúng sẽ hoàn toàn tin yêu đi theo Đảng chẳng một chút lăn tăn không. Mình thề là mình sẽ như thế, hé hé, nhưng tiếc là …
Ah hôm nay bầu cử, cũng muốn nói vài câu. Mỗi khi bầu cử, thì vấn đề quan tâm nhất của mỗi người đi bầu, hẳn sẽ là lá phiếu của mình có ý nghĩa gì không. Do vậy, cần phải đặt câu hỏi: Ai sẽ kiểm phiếu? Ai giám sát những người kiểm phiếu? Ai giám sát những người giám sát kiểm phiếu? Và kết luận là lá phiếu của mình không có ý nghĩa chi hết. Không mong thế tí nào nhưng đáng buồn là nhiều khả năng bầu cử ở VN hiện vẫn rơi vào thế “không mong”.

Đàn ông nên biết

Đàn ông nên biết

– Chơi một môn thể thao
– Chơi một loại nhạc cụ
– Thuộc vài bài thơ hay
– Mỗi tháng đọc một cuốn sách
– Đọc báo chí hàng ngày
– Tửu lượng tốt
– Biết chơi điện tử
– Có khả năng hội họa
– Đã từng cá độ bóng đá
– Tự tin
– Thoải mái không chấp vặt
– Mưu toan việc lớn, không nề hà việc nhỏ

via f69-ttvnol

– Chơi một loại nhạc cụ: sẽ học guitar
– Thuộc vài bài thơ hay: sẽ học thuộc vài bài thơ
– Đã từng cá độ bóng đá: sẽ cá độ vài trận :-“

Hoa ngọc lan


Hôm nay chat với BTS Oanh ú, Oanh nói là lại tới mùa hoa ngọc lan rồi, bạn ấy dạo này lại đi hái trộm ngọc lan, làm mình lại nhớ … ngày xưa … 🙂 5 năm rồi, 5 mùa hoa ngọc lan 😀
Nhớ hồi xưa, mình tình cờ ép một bông ngọc lan vào cuốn sổ, đưa cho em, rồi em viết là “sao anh biết em thích hoa ngọc lan mà kẹp vào sổ thế” :)) Chỉ là tình cờ thôi, nhưng có nhiều sự tình cờ rất là thú vị 🙂 Rồi sau đó, ngày nào mình cũng lăm lăm le le ra cây hoa ngọc lan chỗ gần thư viện, vít cành hái cho em, mỗi ngày chỉ 1 bông thôi, nhiều lắm là 2, còn để hôm sau nữa chứ :)) Và đôi khi phải chạy đua với thằng Phương, nó cũng hái ngọc lan cho bạn Hoa mà, công nhận có hai thằng lúc nào cũng vui. Hồi ấy hai thằng cùng đua nhau học và đua nhau “yêu” nữa (trong ngoặc kép vì “yêu” hồi xưa khác kiểu “yêu” bây giờ – dù sao mình cũng rất thích kiểu hồi xưa, dù kiểu bây giờ cũng có cái hay của nó :)) ).
Phải nói là tình yêu có những sức mạnh diệu kì, kiểu như bạn Phương tặng bạn Hoa một cái chuông gió (hồi ấy mình trẻ con cũng thích chuông gió lắm), xong gió cuốn hay là rơi gì gì đó, dây quấn vào nhau loạn lên, Hoa ko gỡ được, nhờ mình, mình thử nhưng bó tay luôn, thế mà thằng Phương nó ngồi cả tối hì hục gỡ được, khâm phục luôn :))