Huyền thoại 1 dặm 4 phút

Trong nhiều thập kỷ tranh giải Olympic, không vận động viên điền kinh nào có thể chạy hết 1 dặm trong 4 phút. Thực ra thì năm 1903, Harry Anđrews, một huấn luyện viên Olympic người Anh đã tuyên bố kỷ lục 4 phút 12 giây 75 không thể nào bị phá vỡ. Và ông có lý do để cảm thấy điều đó là chắc chắn. Kỷ lục này do một vận động viên điền kinh người Anh, Walter George, thiết lập từ năm 1886, và mười bảy năm sau đó, chưa hề có vận động viên nào đạt được dưới hai giây so với kỷ lục đó. Nếu kỷ lục này không thể bị phá, như Andrew nghĩ, thì 1 dặm trong 4 phút càng là một mục tiêu hoang tưởng cho bất kỳ ai muốn đạt được. Cùng trong thời gian đó, các vận động viên cũng nghe những người được cho là chuyên gia ra rả các lý do ủng hộ cho sự khẳng định của vị huấn luyện viên nọ. Ngay cả cộng đồng y khoa cũng khuyến cáo các vận động viên rằng áp lực lên cơ thể trong việc cố gắng chạy 1 dặm trong 4 phút có thể gây hại cho cơ thể. Continue reading “Huyền thoại 1 dặm 4 phút”

Hãy nhấc chân lên và đi.

Bạn có nghĩ rằng chỉ với 25$ bạn có thể thay đổi (một phần) thế giới? Có thể bạn làm được, có thể bạn không làm được, nhưng nếu ngay từ trong suy nghĩ mà bạn bảo bạn không làm được thì thực sự bạn không thể làm được. Tức là suy nghĩ của bạn rất quan trọng.

Ngồi một chỗ mà suy nghĩ thì sẽ không đi đến đâu, cả nghĩa đen và nghĩa bóng, bạn phải thực sự ra đi mới tìm được con đường.

Continue reading “Hãy nhấc chân lên và đi.”

Nỗi hổ thẹn của người Tàu

Biển Đông với Hoàng Sa và Trường Sa giữa 2 nước “anh em” “núi liền núi, sông liền sông, uống chung dòng Mekông” dường như chưa bao giờ lắng dịu. Nhân một loạt hành động càn rỡ của “tên láng giềng phương Bắc” gần đây, tôi có những ý nghĩ cong queo, muốn viết ra vài dòng chữ thẳng, mong các bạn của tôi, thế hệ thanh niên không chỉ biết đến thuốc lắc, đến vũ trường, đến tụt áo khoe ngực, lên giường quay phim, đến đua xe và đồ hàng hiệu… mà đã biết đến việc đứng cùng nhau, khóc cười với nhau vì “phận nhược tiểu”, vài dòng để suy ngẫm và chia sẻ. Mọi sự so sánh đều khập khiễng, nhưng hãy nói cùng nhau, để chúng ta biết rằng chúng ta không thua kém “người anh em” bên kia đỉnh Phanxiphăng, nếu không muốn nói là có nhiều điểm hơn. Để chúng ta biết rằng chúng ta không chỉ giỏi nói xấu nhau theo kiểu: “Dân tộc Việt là một khối tự phát khổng lồ” hay “Những tính xấu của người Việt” mà chúng ta cần tự hào với những gì chúng ta đã, đang và sẽ có, để vươn lên, để “sánh vai cùng các cường quốc năm châu”.

1. Người Tàu có một lịch sử dài và rộng. Còn chúng ta, chúng ta đâu có thua kém gì? Như Ức Trai tiên sinh đã từng nêu rất rõ trong bản tuyên ngôn hùng hồn và hoành tráng thủơ nào còn vang vọng mãi:

Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời xây nền độc lập,
Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi bên hùng cứ một phương.

Lịch sử của chúng ta, nét chính yếu là gì? Là đã đánh cho bao nhiên kẻ thù ôm mộng vương bá, đô hộ bao lần không còn mảnh giáp che thân, đến nỗi phải chui vào ống đồng khiêng nhau mà chạy. Bao trang sử chói lọi của mảnh đất nhỏ xíu nơi Viễn Đông mang tên Đại Việt còn đó. Không cần kể dài dòng, nếu không tôi sẽ sa vào việc “tập tô” bao trang sách đã ghi những sự thật hiển hiện mà thời gian qua đi, chỉ làm cho những trang “cảo thơm” ấy sáng bóng mãi lên như một chiếc chìa khoá chăm chỉ, càng dùng thì càng bóng loáng.

Còn lịch sử của họ là gì? Người Tàu đã từng phải cảm thán mà kêu lên rằng: Giá như Hưng Đạo Đại Vương, Đức Thánh Trần Quốc Tuấn, người mà cả thế giới ghi nhận là 1 trong 10 danh tướng vĩ đại nhất từ cổ chí kim của nhân loại, sinh ra trên đất Tàu thì người Tống đâu phải chịu rên xiết dưới ách đô hộ của quân Nguyên Mông suốt gần một thế kỷ đằng đẵng trầm luân và bạc nhược? Những người trung nghĩa như viên tể tướng Tống triều Văn Thiên Tường, rồi Triệu Trung, nương nhờ dưới trướng Đức Thánh Trần, cầm giáo chống lại quân Mông Nguyên những mong nỗi nhục mất nước được nguôi ngoai phần nào mà vẫn cảm khái:

Người ta tự cổ ai không chết
Lưu lại lòng son trong sử xanh

Yêu nước đấy, khảng khái đấy, nhưng đánh giặc mà “sến” như vậy thì còn gì nhuệ khí, đâu có được tấm trung trinh mạnh mẽ như những người cùng thời với ông ta:

“Đầu tôi chưa rơi, xin bệ hạ đừng lo” hoặc “Xin bệ hạ chém đầu thần rồi hãy hàng”!

Hay đâu được như bậc kiệt hiệt của thế hệ sau, thế hệ mà lại phải cầm giáo chống lại chính hậu duệ của ông Văn Thiên Tường, của Triệu Trung đó:

Đánh một trận sạch không kình ngạc!
Đánh hai trận tan tác chim muông!
Cơn gió to quét sạch lá khô
Tổ kiến hổng sụt toang đê vỡ.

Hào khí đó, nói đúng như giọng của người Tàu là khiến “quỷ khốc thần sầu”, “trời sầu đất thảm”. Oanh liệt và hào hùng thế chứ! Chứ đi đánh giặc mà nghĩ đến cái chết là cùng để lưu lại một dòng trong sử xanh thôi ư? Vậy thì liệu thành tựu đến đâu?

2. Nền văn học của họ phản ánh lịch sử của họ. Vâng, đồng ý là nền văn học của chúng ta có thể không bằng họ với “tứ đại danh tác” như “Đông chu liệt quốc”, “Tam quốc chí”, “Thuỷ hử truyện”… Nhưng những tác phẩm đồ sộ đó phản ánh cái gì ngoài những cuộc nội chiến? 7 nước nhỏ trong một nước lớn cát cứ tranh hùng xưng bá với nhau. Ba nước phân tranh xem ai làm vua thiên hạ trên danh nghĩa là phò tá một vương triều Đông Hán đã như “xương khô trong mả”. Lục lâm thảo khấu dồn tụ lại một nơi 1 bến nước đìu hiu. Mưu cao kế sâu thì như người Việt ta thường nói, “khôn ngoan đá đáp người ngoài”, đằng này một Gia Cát Lượng đa mưu túc trí để đi lừa gạt một người anh ruột Gia Cát Cẩn? Một Hành Giả Võ Tòng được xếp là “thượng thượng nhân vật” dưới con mắt của Kim Thánh Thán, vì trung nghĩa ư, vì hiếu đễ ư, một đêm sẵn sàng giết hàng chục mạng người, “cứu một người phúc đẳng hà sa” cơ mà?

3. Khi chúng ta đang từ trong tay không một tấc sắt đến khi ca khúc khải hoàn sau khi dẹp tan thực dân cũ và đế quốc mới mà đến nay danh thơm còn để, thì họ có gì? Một Giang Thanh ngay trong lòng cuộc cách mạng của họ, một Vạn lý Trường chinh “kỳ vĩ”, khi đi 72 vạn, khi về 7 vạn 2. Thiên An môn còn đó khi người Hoa dùng xe tăng của người Hoa đi nghiền nát người Hoa. So sánh đi, chúng ta với những liệt nữ mà tôi không dám nêu tên ai được vì dân tộc Việt có quá nhiều những người con gái nhỏ bé mà vô cùng ưu tú. So sánh đi, với chiến dịch Hồ Chí Minh xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước chấn động địa cầu. So sánh làm sao nổi khi họ đang mải mê với chiến tranh Tàu – Tưởng thì kẻ thù chúng ta phải chống lại là ai? Những ngoại bang xâm lược mà có khi nói đến tên, họ đã phải tim đập chân run, trong khi chúng ta ngạo nghễ, vì chúng ta là người CHIẾN THẮNG!

P/S: đây là phần 1 của một bài viết dài. Chỉ có chút xíu băn khoăn là đăng vô đây có phù hợp với topic không? Nếu không thì Admin và bè lũ giúp chỉ đúng địa chỉ phát nhá. Sẽ đa tạ bằng cách đăng tiếp phần 2 và các phần tiếp sau.
nguồn: tathy

Là thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh

Là thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh,
vì ngày mai ta xây đắp những công trình
vĩ đại đồng lúa trĩu bông
quê ta nhà máy khói ngút trời.
Cả tổ quốc trong tương lai ánh điện tỏa sáng.
ĐK: Là công sức ta xây nên đất trời tổ quốc
thêm xanh tươi thỏa lòng mong ước của Bác Hồ
đêm ngày hằng mong.

Bài hát này, lần nào nghe cũng thấy nổi sôi, hừng hực khí thế, tuổi trẻ mà.
Hôm nay bạn Vu BuiVan vào chat, bảo là “dog chi co ve quan tam nhieu the su”, quan tâm chứ, vẫn “là thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh” cơ mà, chẳng lẽ xem sex quay tay, vào lx mãi sao, háo hức xem Vàng Anh, tìm ảnh Ngọc Trinh lộ hàng sao, hay tìm tòi kỹ lưỡng đời sống của Cao Thái Sơn sao? Không không, mình không chọn kiểu “thế hệ Hồ Chí Minh” như thế, thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh bây giờ là phải quan tâm thế sự chứ, tháng đi làm bục mặt, được 10tr thì nộp thuế hơn 1tr chứ ít gì, phải quan tâm xem tiền mình đi đâu về đâu chứ. Ngày xưa vẫn luôn nghe “các em là chủ nhân tương lai của đất nước”, ừ thì chủ nhân tương lai phải xem các “chủ nhân hiện tại” làm gì với đất nước chứ, phải ngăn không cho các “chủ nhân hiện tại” chặt hết rừng vàng, đánh cạn biển bạc chứ, phải xem các “chủ nhân hiện tại” vay bao nhiêu tỉ, nợ bao nhiêu tỉ của nước ngoài, mà còn liệu liệu còn lưng trả nợ chứ.
Những vụ tai nạn thương tâm như Thảm họa Sêrêpôk, như những vụ xe đi đám cưới bị tàu hỏa đâm, chết cả gần chục người trong một gia đình, thương tâm khủng khiếp, xã hội bây giờ, nhiễu nhương tới mức chẳng thề ngờ, cafe giả, pha bằng các hóa chất độc hại,
Báo chí bây giờ ư, quyền lực thứ tư, giờ đang cắm đầu cắm cổ vào những chủ để giải trí nhảm nhí, câu khách giật tít, thối khó ngửi. Nói chung là vô trách nhiệm, vô lương tâm, có để ý tới ví tiền.

Người dẫn dắt

Tối nay đá bóng ở sân Vạn Bảo, ra sớm, rồi chạy sang bên nhà Dung, lúc đi trên đường Cầu Giấy, phía gần ĐHQG có 2 chỗ có đèn đỏ để người đi bộ sang đường, bọn đi trước mình thấy đèn đỏ cứ thế phóng tiếp, mình lại nhớ một câu bạn nào đó trên linkhay nói “ở Mỹ đèn đỏ là mệnh lệnh, còn ở Việt Nam, đèn đỏ là sự lựa chọn”, cũng là một sự khác biệt để giải thích tại sao Mỹ phát triển còn Việt Nam thì chưa. Mình ở Việt Nam, đèn đỏ ở Việt Nam là lựa chọn, và mình chọn dừng lại, mình là người đầu tiên dừng đèn đỏ, và sau đó mọi người đi sau mình dừng lại theo, không thấy ai vượt cả, chờ người đi bộ sang đường. Ở cái đèn thứ nhất như vậy khiến mình khá ngạc nhiên và thích thú 😛 Sang tới cái thứ hai, cũng hệt như vậy. Ngẫm ra, nếu lúc ấy mình không phải là người đầu tiên dừng, thì có khi dòng người vẫn cứ thi nhau vượt đèn đỏ? Có thể lắm. Đôi khi, một cá nhân không hề biết rằng, bản thân mình là người dẫn dắt đám đông, bạn thấy người khác vượt, bạn cũng vượt, những người sau bạn cũng vượt. Bạn vứt rác, người khác vứt rác, cả xã hội vứt rác. Bạn đi sai làn, người khác thấy vậy cũng đi sai, cả xã hội đi sai. Bạn bảo ôi xời giờ ai chả tham nhũng, bạn coi tham nhũng là hiển nhiên, người khác cũng coi là hiển nhiên, cả xã hội chấp nhận tham nhũng, đồng lõa với tham nhũng.
Ngày xưa, cụ Hồ là người dẫn dắt cả dân tộc, nhưng ngày nay, trông mong ai? Người như cụ Hồ cả vài trăm năm mới có một, ngồi đợi à? Trong mỗi người hãy tự có một ngọn hải đăng, không ai là đúng tuyệt đối, đừng tin vào điều gì, đừng tin vào lời nói, hãy nhìn vào hành động.

Văn hóa có hay không?

Hôm nay từ quê lên, đi xe máy, mặc đống áo đống quần, người to như con gấu, mà vẫn lạnh thấu xương. Sang năm á, đi ô tô, hoặc là đi ô tô, hoặc là ở nhà, chả đi đâu cả.
Đi tới đoạn rẽ vào Vĩnh Phúc, có một xe chở rác ầm ầm lao phía trước, mỗi lúc cua là nước rác ào ào rớt xuống đường, rất kinh, xe chở đủ loại rác, giấy nilon khắp các màu. Tư hỏi không biết cái xe này chở rác từ nội thành đổ đi đâu, mang ô nhiễm tới vùng quê nào? Từ việc nhỏ như phân loại rác, tới việc ít nhỏ hơn như thái độ khi tham gia giao thông trên đường, dân VN cơ bản là thiếu văn hóa – thiếu giáo dục (thiếu được giáo dục) những kỹ năng cần thiết cho cuộc sống (như là bơi, hay là phân loại rác, hay là ý thức khi tham gia giao thông). Và dân VN thì lại bị nhồi nhét, thừa thãi quá nhiều cái mớ kiến thức lịch sử đảng CSVN, tư tưởng, triết học nọ kia, kinh, chẳng làm quái gì cái mớ lý thuyết nhảm nhí ấy.
Sau khi đọc Thời của thánh thần, mình đâm hâm mộ Hoàng Minh Tường quá, xong rồi mua quyển “Bạn văn ngoài vùng phủ sóng”, đọc quyển đó, ôi thôi, đảng lãnh đạo, quyền lực của đảng quá lớn, đứng trên cả pháp luật, thế là cũng như một triều đình phong kiến vậy, nếu may mắn có một vị lãnh đạo sáng suốt, thì dân được nhờ, lãnh đạo dốt là cả một (vài) thế hệ lãnh hậu quả, cả dân tộc trở thành phòng thí nghiệm – vật thí nghiệm cho cái lý thuyết thần thánh nào đó. Phải thay đổi, phải đổi thay,

Mr Namnd nói về học tập

Một vài điều hay về việc học hành, làm việc, nghiên cứu, tùy từng giai đoạn mà thay từ phù hợp vào. Nam có phóng tác thêm.

1. Ngủ bây giờ thì giấc mơ sẽ tới. Làm việc bây giờ thì giấc mơ sẽ thành sự thật.

2. Nhọc nhằn của việc học tập là tạm thời. Nhọc nhằn của việc không học dài cả đời.

3. Thời gian để học chẳng bao giờ thiếu, cái thiếu là sự cố gắng.

4. Học chỉ là một phần nhỏ của cuộc sống, nhưng mất nó là mất cả cuộc sống.

5. Dậy sớm và làm việc chăm chỉ là đường tới thành công.

6. Hôm nay ngừng đi thì mai sẽ phải chạy.

7. Người thực tế là người đầu tư cho tương lai.

8. Không đau thì không thu được tri thức.

9. Tri thức quyết định thu nhập.

10. Ngay bây giờ, nhiều đối thủ của bạn đang liên tục tiến về phía trước.