“Lần sau có gì có chia đôi không?”

Hơn 6h tối, mọi nhà đã lên đèn, có tiếng trẻ con khóc bên hàng xóm, rồi tiếng người mẹ quát tháo con, đứa con trai chắc tầm 3-4 tuổi, khóc nức nở, rồi tiếng người mẹ hỏi “lần sau có gì có chia đôi không?”, thằng cu vừa khóc nấc lên vừa trả lời “không” :)) Mẹ nó càng quát to tợn, còn nó thì càng khóc to, mẹ nó hỏi đi hỏi lại “lần sau có gì có chia đôi không? chia cho chị nữa chứ, có chia đôi không?”, thằng con thì vừa khóc vừa kiên định trả lời “không”. Sau một hồi thì cũng yên tĩnh trở lại.

Đứa trẻ, bị mẹ quát, thì khóc, vì nó sợ, có thể nó bị đánh nữa, nhưng nó không hề hiểu tại sao phải “chia đôi”, tại sao lần sau có gì lại phải chia đôi? Tại sao vậy? Bà mẹ thì chỉ thích nhanh chóng có kết quả, nhanh chóng có một sự phục tùng vô điều kiện, thể hiện uy quyền, quyền lực tối thượng của mình bằng cách quát to, quát to hơn nữa, đánh đau, đánh đau hơn nữa. Không có sự giải thích nào, không có lý do nào thuyết phục đứa trẻ để nó “chia đôi” hết.

Ví dụ sinh động bên nhà hàng xóm làm mình nghĩ tới một note của Tùng Hà, đại loại thế này:

Khi cuộc đời giáng xuống chúng ta những hình phạt không thể dự đoán trước và cũng không một lời giải thích cho những gì đang diễn ra (tệ hơn là có giải thích nhưng là dối trá), chúng ta sẽ dần quen với cảm giác bất lực có điều kiện – tức là cứ khi nó xảy ra, chúng ta quả thật chỉ còn biết im lặng và cam chịu.
Năm 1967, hai nhà tâm lý học Martin Seligman và Steve Maier tiến hành một thí nghiệm nổi tiếng mà có thể làm phật lòng những người yêu động vật. Hai chú chó, tôi tự đặt tên chúng lần lượt là VẤT VẢ và TỘI NGHIỆP, tham gia vào thí nghiệm không lấy làm thoải mái cho lắm.
VẤT VẢ được đưa vào một căn phòng nhỏ có một chiếc công tắc trong tầm với. Khi thí nghiệm bắt đầu, thỉnh thoảng VẤT VẢ sẽ nghe thấy một tiếng chuông và rất nhanh sau đó, nó bị một cú sốc điện nhẹ – đủ làm nó ngạc nhiên và thấy khó chịu. Một thời gian sau, VẤT VẢ nhanh chóng nhận ra quy luật cứ sau tiếng chuông là mình sẽ bị điện giật, nên cứ khi nghe thấy, nó cuống cuồng chạy khắp phòng hòng tìm cách thoát khỏi dòng điện. Và cũng rất nhanh chóng, nó tiếp cận được chiếc công tắc, tắt đi và từ đó mọi chuyện thế là ổn. Đối với chú chó, học được quá trình này không phải dễ dàng gì, vì vậy chú tên là VẤT VẢ.
TỘI NGHIỆP cũng được đưa vào căn phòng với thí nghiệm sốc điện tương tự. Chỉ khác là TỘI NGHIỆP sẽ không được nghe thấy tiếng chuông báo trước và trong phòng cũng không có công tắc tắt nguồn điện nào cả. Tất cả TỘI NGHIỆP nhận được là thỉnh thoảng lại bị điện giật.
Trong quá trình thí nghiệm, VẤT VẢ và TỘI NGHIỆP sẽ nhận được số lượng những cú sốc điện bằng nhau, trong thời gian đủ để cả hai thích nghi được với căn phòng của mình. Điểm khác biệt duy nhất ở chỗ VẤT VẢ tiếp cận được thông tin để kiểm soát khó khăn, còn TỘI NGHIỆP thì không.
Tiếp sau đó, cả hai lần lượt được đưa tới cùng một khoang hình thoi được ngăn đôi và có rào chắn thấp ở giữa – đủ để nhảy qua. Tại đây thỉnh thoảng sẽ có ánh sáng đỏ lóe lên dưới sàn, tiếp đó vài giây là một cú sốc điện như thí nghiệm ban đầu đến từ nửa mặt sàn mà chú chó đang đứng – điều này có nghĩa nếu VẤT VẢ hoặc TỘI NGHIỆP kịp nhảy sang nửa sàn bên kia, chúng sẽ không bị điện giật. Và hãy xem mỗi chú chó sẽ làm gì?
VẤT VẢ với kinh nghiệm có được từ căn phòng có kiểm soát, sau một thời gian đã tìm ra điều mình cần, mỗi khi ánh sáng lóe lên, chú nhảy qua sàn bên kia với vẻ mặt vừa căng thẳng vừa vui sướng (chó có lẽ là một trong những loài thể hiện cảm xúc tốt nhất), từ đó trở đi chú hầu như không phải chịu thêm cú sốc điện nào.
Còn TỘI NGHIỆP thì sao, kết quả vừa thú vị vừa đáng buồn – nó chui vào góc sàn nằm rên rỉ và khẽ rên lên mỗi khi cú sốc điện tới, và không thêm một chút động thái nào khác. Trải nghiệm tới từ căn phòng đầu tiên đã làm nó không nhận ra mối quan hệ giữa nguyên nhân và kết quả, và lối mòn tư duy này tiếp tục lặp lại ở khoang phòng thứ hai, nơi mà lẽ ra nó có thể tránh mọi sự khó chịu. Môi trường từ căn phòng đầu tiên đã tước đi khả năng thích nghi và dự đoán, TỘI NGHIỆP đã chọn cách bất lực trong cách tiếp cận khó khăn của cuộc sống nói chung.
(Lời dẫn và mô tả thí nghiệm được dẫn trong trong cuốn sách “Phi lý trí”, tác giả Dan Ariely)

Người mẹ có lẽ không biết rằng bà nên giải thích với đứa bé những lý do về việc tại sao cần “chia đôi”, có thể bà không đủ lí do thuyết phục để giải thích? Khả năng lớn hơn là bà coi thường nhận thức của em bé 3 tuổi, cho rằng giải thích chẳng ích gì. Thật sự sai lầm, sai lầm chính là điểm đó. Dù đứa bé 3 tuổi hay 3 tháng tuổi, nó vẫn cần những lời giải thích, nó sẽ hiểu một cách từ từ, nhưng thứ nó cần là lời giải thích một cách nghiêm túc, chứ không phải quát mắng hay đánh đập. Bi ngô nhà mình, không ai dạy nó banana là quả chuối hết, xem clip minions trên youtube, thấy con minions cầm quả chuối và kêu banana, sau khoảng vài lần hoặc vài chục lần gì đó, Bi ngô tự biết banana là quả chuối. Hoặc xem abc song, có ngôi sao, và trong clip đọc star, khi bố mẹ đọc truyện về giáng sinh, có cây thông, có ngôi sao trên đỉnh cây thông, Bi ngô chỉ ngôi sao và nói “star”, không cần bố mẹ phải dạy chi hết. Nhận thức của một em bé là tuyệt vời. Nếu có điều kiện, nó có thể học song song 2-3 ngôn ngữ một lúc.

 

Kinh nghiệm mua bảo hiểm sức khỏe cho trẻ em

Vừa nghiên cứu tại link http://vnexpress.net/tin-tuc/phap-luat/tu-van/khong-the-bao-hiem-tre-duoi-6-tuoi-duoc-chua-benh-mien-phi-khong-3261964-p2.html thì thấy: Trẻ em dưới 6 tuổi được nhà nước đóng bảo hiểm, nhưng phải đi khám đúng tuyến thì mới được chi trả 100%, chỉ trả 40% nếu khám không đúng tuyến tại bệnh viện trung ương. Vậy muốn con khám ở Nhi TW thì làm thế nào? Trả lời: Mua bảo hiểm sức khỏe, vài triệu một năm. Như mình, đã mua bảo hiểm của hãng Prevoir cho Bi từ hồi Bi 4 tháng tuổi, hồi đó Prevoir có chương trình cho trẻ dưới 1 tuổi mua riêng, không cần kèm bố mẹ, 2.4tr/năm (giá sau khuyến mại, năm thứ hai là nguyên giá 3.5tr/năm). Prevoir có bảo lãnh nội trú tại nhiều nơi, nhưng quan trọng nhất là Nhi TW, bảo lãnh nội trú nghĩa là nếu phải nằm viện, thì mình đưa thẻ bảo hiểm ra, bệnh viện sẽ làm việc với bên bảo hiểm, mình không phải thanh toán với bệnh viện. Còn khám ngoại trú – nghĩa là tới khám rồi về không nằm viện – thì vẫn phải thanh toán trước rồi gửi hồ sơ cho bên bảo hiểm trả tiền vào tài khoản của mình. Năm ngoái Bi đi khám ở Hồng Ngọc hồi bị sốt, bác sĩ chẩn đoán sốt virus, tiền khám tiền thuốc đâu gần 1tr nhưng hai vợ chồng đều lười quá không gửi hồ sơ yêu cầu thanh toán (gọi là claim). Năm nay cũng vừa phải đi khám một phát, hết hơn 1tr tẹo, gửi hồ sơ cho công ty Insmart ở Láng Hạ, họ phản hồi và thanh toán rất nhanh. Mỗi tội là họ kiên quyết không thanh toán tiền nội soi tai mũi họng (300k) với lý do: Đây không phải là xét nghiệm.
Trẻ trên một tuổi thì thông dụng mọi người hay mua của Bảo Việt hoặc Dầu khí, cao cấp hơn thì có AON.
Phí bảo hiểm cả nội trú ngoại trú một năm dao động từ 3.5 – 12 triệu tùy từng hãng.
Mình từng mua tại http://muachung.ebaohiem.com, đánh giá địa chỉ này tốt, không có gì phàn nàn.
Làm cùng chỗ mình có hai bà chị cũng mua bảo hiểm, còn nằm viện hết mấy chục triệu đều được chi trả đầy đủ, nói chung là một khoản cho an tâm, không phải dùng là tốt nhất, nhưng nếu cần thì có thể đến mọi bệnh viện dùng dịch vụ tốt nhất mà đỡ lo lắng về chi phí.

Một số kinh nghiệm xử lý khi bé bị ốm

http://tathy.com/thanglong/showthread.php?t=28946&page=5&pp=20

madcat:
Cái trò này các bạn đi Tây cũng dễ bị, đó là giữ vệ sinh cho con. Tây quan niệm là phải cho trẻ nghịch đất cát thoải mái, bẩn tí không sao để cơ thể thích nghi. Tiếc thay, ở môi trường lạnh khô và sạch sẽ, đất cát của chúng nó không có con chuột chết, gián chết, phân chó, phân người… không có hàng trăm loại vi khuẩn thường trực như ở ta. 10 con vi khuẩn chui vào thì cơ thể thích nghi, chứ 100 con chui vào là ốm chết mịa luôn, thời gian đâu mà thích nghi

Tóm lại, muốn theo lý thuyết Tây, điều kiện tiên quyết là phải sống ở Tây em ạ.

Không biết con các bác thế nào, con mình khi sốt mình không sờ trán, mà sờ chân

Chân nó còn ấm nóng thì chỉ 38-39 độ là cùng, nhưng chân bắt đầu lạnh đi là cơn sốt sắp bùng lên ác liệt, chân tay lạnh ngắt là sợ vãi lái
Continue reading “Một số kinh nghiệm xử lý khi bé bị ốm”

Về chuyện dùng máy hút sữa

http://www.phununet.com/WikiPhununet/ChiTietWiKi.aspx?m=0&StoreID=12138

http://dotcardglenndoman.com/huong-dan-vat-sua-me-bang-tay-va-bang-may-hut-sua-dung-cach-nhat/
– Duy trì sự tạo sữa nếu như lượng sữa có thể giảm đi sau vài tuần : vắt sữa liên tục trong vài ngày (cứ 30phút – 1h/ lần và ít nhất 3h/lần vào ban đêm.

http://mayhutsua.com.vn/?page=newsdetail&newsid=9

■ Hút sữa cả 2 bên ngực cùng một lúc sẽ rút ngắn thời gian hút còn một nửa (xuống còn 10-15 phút hoặc ít hơn), và tăng lượng sữa prolactin levels lên cao hơn nếu bạn dùng máy hút đôi, do đó bạn có thể hút được nhiều sữa hơn với thời gian ngắn hơn. Nếu bạn hút riêng từng vú thì hãy: hút hoán đổi giữa hai ngực nhiều lần.

http://meohaymoingay.com/huong-dan-vat-sua-theo-dung-cach-va-bao-quan-sua.html

Lời bình của Tm: cứ 30p-1 tiếng vắt một lần thì cả ngày chỉ có ngồi vắt sữa, chả làm được cái vẹo gì khác, bọn này khuyên kiểu gì thế?
Hoán đổi liên tục giữa hai ngực? Nghi lắm, có chỗ lại bảo vắt hết bên này rồi mới vắt bên kia, nói chung tùm lum, chẳng biết đường nào mà lần luôn.

Có nên đội mũ cho trẻ sơ sinh?

Các tổ chức chăm sóc sức khỏe trẻ em ở chỗ mình ở (mình không ở Việt Nam) đều không ủng hộ việc đội nón cho em bé khi ngủ vì rất dễ làm cho bé bị tích nhiệt trong người mà không thoát ra được. Điều này rất nguy hiểm vì em bé nhỏ hơn 2 tuổi thì chưa thể tự điều chỉnh thân nhiệt như người lớn mình được và nếu cơ thể bị nóng thì phần lớn nhiệt sẽ thoát ra ngoài qua đường đầu, mình trùm đầu lại thì nhiệt cứ tích lại trong người bé sẽ làm tăng nguy cơ đột tử ở trẻ sơ sinh (sudden infant death syndrome). Mình cũng ủng hộ cách lựa chọn chỉ cần đội nón khi nào trời rất lạnh thôi chứ nếu không lạnh quá thì chỉ cần mặc quần áo đủ ấm cho bé là được. Phòng ngủ Ken nhà mình lúc nào cũng khoảng 18-20 độ, từ lúc mới sinh đến nay mình chưa bao giờ đội nón cho Ken lúc ở trong nhà (cả khi thức và ngủ), vì anh chàng cũng ghét đội nón cực kỳ, chia sẻ để mẹ nó yên tâm nhé x

Xem thêm: http://www.webtretho.com/forum/f71/coi-cain-thieit-phaii-doii-mui-cho-bei-khi-ngui-khong-ai-695250/
Nguồn: Webtretho.com