Đi chơi xa

Bi Ngô dạo này tuần nào cũng mong ngóng cuối tuần, rồi sau đó đòi “đi chơi xa”, kiểu như đi ra công viên Cầu Giấy chính là một dạng “đi chơi xa”. Tuần này mẹ cho hẳn đi chơi xa tận … Hoà Bình, Bi ngô lên ô tô ngồi được 3 phút đã mở mồm hỏi “ơ sao lâu đến thế hả mẹ” =)) Và từ đó cho tới lúc đến nơi, cứ 5 phút là hỏi một lần “sao lâu đến thế hả mẹ”, may mà tới nơi chứ tí thì điên lên vả cho gẫy răng.

Vụ đi chơi này vợ đạo diễn, mình thậm chí còn không phải xuất trình CMND, nên tới khi đến nơi, mới biết là “ô chỗ này đẹp thế nhỉ“. Đường vào có vài đoạn hơi khó đi, ổ gà ổ voi, sảnh lễ tân rộng rãi khá đẹp, có nhà bóng cho trẻ con chơi, hơi nhỏ một chút nhưng cũng đáp ứng được nhu cầu của các bé. Nhưng mình cảm giác cứ hôi hôi, có thể mùi mốc hoặc do nhiều người bị hôi chân đi vào đó. WC ở sảnh lễ tân khá là dễ chịu, sạch sẽ, có nước ấm, giấy lau tay. Ăn trưa ở nhà hàng của resort, đông khách, kín bàn, kiểu trưa chủ nhật, các đoàn ăn cố bữa trưa rồi về, nhưng phục vụ cũng không quá chậm, trong thời gian cho phép. Đồ ăn hợp khẩu vị, gà nướng mật ong ngon, cơm ngon, cơm lam thì tạm tạm. Mang đồ ăn ngoài vào là phụ thu, nước uống ngoài cũng phụ thu nhé. Nhưng 11 người lớn ăn no nê hết có hơn 2.5tr thì phải. Không tồi. Ăn uống no nên sống ảo một lúc thì cũng tới giờ nhận phòng, hơn 2h chiều mới được về phòng. Vào phòng thì ôi bất ngờ làm sao, phòng đẹp quá. Cận cao cấp =)) Gần ngang với 4 sao Alacate. Phòng ốc sạch sẽ, tivi to (48”), mỗi tội không có thời gian mà xem phim. Internet thì hơi lởm một tẹo, chắc do iphone mình bắt sóng kém. Phòng tắm có rèm kéo lên để người ngoài có thể ngắm người bên trong ỉa =)) Rất hợp cho các đôi đi 2 người. Thiết bị vệ sinh, bồn rửa TOTO, sứ rất là xịn, vòi sen cũng xịn. Đánh giá là … same same Alacarte (mình chỉ biết mỗi Alacarte cao cấp nhất – thông cảm nha =)).

View ra vườn, thực ra là một cái suối, nhưng cạn nước quá, nhiều côn trùng đấy, chiều là phải đón kín cửa, kéo rèm vào kẻo nó bu đầu vào kính.

Bể bơi rộng, không có chỗ nào ngập đầu mình, tức là chỉ khoảng 1.6m. Bể ngoài trời nước lạnh, view đẹp, bể trong nhà nước nóng, cũng rộng, nói chung khoản bơi lội ở đây là thoải mái. Trời cũng hơi lạnh nên không quá đông người tắm. Lúc đi xe điện hỏi nhân viên lái xe thì có 120 phòng, mùa đông cũng vẫn đông khách vì có tắm bùn khoáng, bể 20 người là 3 triệu. Bể 10 người là 1.3 triệu. Bể 5 người là 900k. Có cả karaoke, massage, hai cái này chắc là mất phí. Phòng tập gym thì free. Bữa sáng cũng miễn phí, bữa sáng cũng ổn, mình làm ngay bát xôi cho chắc gạo, rồi ăn thêm mấy thứ linh tinh. Điểm trừ là bữa sáng không có sữa tươi mà chỉ có sữa đậu nành. Cafe uống cũng được.

Toàn bộ khu resort đều sạch sẽ (đường đi), có loa ở khắp nơi, đi dạo trong tiếng nhạc khá dễ chịu đó. Vài nơi thì cỏ mọc um tùm, nhưng trông cũng hay. Có chỗ trông rất hay, cái bàn ở gần giữa hồ, nhưng bận túi bụi không kịp ra chụp ảnh. Nói chung ở đây ở hai đêm thì sẽ hưởng thụ hết các dịch vụ và đúng chất nghỉ dưỡng, đi một đêm hơi bị chạy xô. Nhất là phục vụ các em bé nữa thì coi như “mệt hơn đi làm”.

View bể bơi là một con sông nhỏ, và có một đàn trâu khá đông đúc gặm cỏ, vừa bơi vừa … ngắm trâu. Có người thấy hay có người thấy vớ vẩn, tuỳ :))

Các em phục vụ ở nhà hàng chắc được tuyển lựa kỹ, dáng cao đồng đều, mặt khá trở lên, body đâu ra đấy.

Nhân viên phục vụ phòng chuẩn mực, lúc tối có màn đi đổi khăn cho khách, mình xin đổi cả khăn chùi chân ở ngoài chỗ vách kính tắm, em nhân viên có nói “quy định là bọn em chỉ phát khăn này một lần, nhưng vì anh yêu cầu nên ok, em thay khăn mới”. Được.

Lúc tối đi ăn bọn mình bị … lạc đường về, thì thằng Google mắc dịch nó chỉ vào … cổng phụ, cổng này không mở, suýt phải mò ra cổng chính mất 30p nữa, may có em nhân viên tận tình, dù đang ngồi trà đá, thấy bọn mình đi qua rồi vòng lại, liền đứng đường vẫy, rồi dẫn vào chỗ bảo vệ ngồi cổng phụ, nhờ mở cửa, bảo vệ kiểm tra kỹ càng: đoàn nào, mấy người, phòng bao nhiêu, alo điện về check rồi mới mở cửa. An ninh tốt.

Nhà hàng rộng và nhiều bàn, nhưng chỉ có 5 ghế trẻ em, đoàn mình đã có 6 trẻ em = )) Lúc ăn trưa hôm sau, đoàn mình chiếm 4 ghế. Nhân viên nhà hàng phải năn nỉ để mượn một ghế cho bàn khác. Cái ghế đáng bao nhiêu, mua thêm 5 ghế nữa đi các em. 10 ghế đảm bảo không bao giờ thiếu.

Chắc là lần nào đó, sẽ quay lại chỗ này.

Ah đây là review của bạn “tổng phụ trách”

Phòng ốc:

DSCF1973

DSCF1972

 Nhà hàng:
DSCF1902//embedr.flickr.com/assets/client-code.js

Hành lang khu C – khu này chắc rẻ tiền nhất.
DSCF2069//embedr.flickr.com/assets/client-code.js

Cái loa giúp bạn vừa đi dạo vừa nghe nhạc:
DSCF2063//embedr.flickr.com/assets/client-code.js

Sạch sẽ, xa xôi nên không nhiều khách vào chơi trong ngày như Flamingo.
DSCF2062//embedr.flickr.com/assets/client-code.js

Bể bơi view đàn trâu:
DSCF2053//embedr.flickr.com/assets/client-code.js

Sài Gòn hoa lệ

Ông cụ chết gục trên xe máy – gầy gò, nghèo khổ.

Tối qua lúc hơn 11h, mình đi bộ về khách sạn, thường thì mình sẽ đi xuyên qua công viên, hôm qua lại đi dọc đường Hai Bà Trưng để vào Shop&Go mua đồ ăn, nhưng chẳng mua được gì, sau đó đi dọc vỉa hè Võ Thị Sáu, thì thấy có hai người ngồi ngủ ở mái hiên một cửa hàng, người phụ nữ béo khoẻ, chắc 50-60, còn ông cụ thì già hơn, chắc phải 70-80 rồi, người phụ nữ đã dựa vào cửa ngủ, ông cụ vẫn ngồi xổm nhìn ra đường. Trời SG dạo này mưa nắng thất thường, hầu như tối nào cũng mưa to, tối qua mưa to hơn 1 tiếng, mình đi ăn bị kẹt luôn không về được công ty, trưa nay thì đi ăn cũng mắc mưa, nhìn sang bên đường thấy cô bán chè và chị bán hoa quả đứng dưới mưa cả tiếng, chẳng có chỗ trú mưa:

2017-09-20 20.18.32

Lại nhớ hồi đi Huế, Dung với mình ngồi xích lô, lúc tới gần chợ Đông Ba, có đám trẻ chạy ra chơi với một ông xích lô khác, nhìn chạnh lòng, đi du lịch mà nhìn thấy kiểu mấy đứa trẻ nghèo nghèo khổ khổ, là tự nhiên cứ cảm giác mình có lỗi gì đó. Đúng rồi, có lỗi chứ, chúng ta không hề vô can khi để cái xấu tồn tại và lớn mạnh, khi chúng ta im lặng trước cái xấu, im lặng trước tham nhũng bóc lột, là chúng ta có lỗi. Xin đọc Cát tặc để biết thêm chi tiết.

Bán giường thành công

Hồi xưa, cách đây 9 10 tháng thôi, vợ đòi mua giường 2m*2.2m, đi tìm khắp Đại Mỗ, mua được cái giường, mua thêm cái đệm, đệm 20cm chứ, nặng thôi rồi. Giờ lại có nghị quyết là tháo giường ra, tháo ra để trong nhà thì chật, ưu tiên thanh lý. Post lên group chung cư, không ngờ nhiều người quan tâm phết, rút cục cũng bán được cho một ông ở CT3. Ông này ưu điểm là mua nhanh bán gọn, vào chốt mỗi câu “2 triệu nếu bán ship sang nhà anh, số phòng …, số điện thoại …”, còn mấy mẹ khác thì hết inbox hỏi giá xong lại “hỏi ý kiến chồng”, nhức hết đầu : ))

Cũng định bán cho em HA nhưng ngại ship đi xa, tiền vận chuyển tốn kém, nhỡ em ấy lại không ưng với chất lượng giường thì lại ngại, nên ưu tiên ông ở CT3.

Lúc mua 3.6 hay 3.8 hay đâu đó loanh quanh 4tr. Giờ bán 2tr, ông thợ lắp giường khen giường mới, rồi bán giá rẻ quá :)) Giá đó là mình vui rồi, coi như mỗi tháng mất 200k tiền “nằm giường” :)) tính ra có 7k một ngày :p

Bán 2tr nhưng thu về thực chất có 1.5tr, 300k cho ông thợ vận chuyển, lắp đặt, 200k cho anh CSGT. Chả là lâu lắm không lên phố, dạo này ngồi ở VP anh bạn ở Xã Đàn, hôm thứ hai đi làm, dính ngay quả rẽ trái ở chỗ cấm rẽ. 350k lên kho bạc, 200k nộp nhanh. Nhanh đi.

 

Giấc mơ

  1. Đi cùng xe với Sở Khanh, nó lái, mình ngồi sau, con BMW X6, nhớ chuẩn hình dáng của con X6 trong mơ luôn, dù mình chưa bao giờ đưa con X6 vào … tầm ngắm, chắc nó là “ước mơ thầm kín sâu thẳm trong tâm hồn”. Đi một lúc thì bị giang hồ bao vây chặn đường chặt chém, sợ vãi hàng, may mà con X6 cứng, anh em trong xe không sao, nhưng Sở Khanh bị chấn thương hoặc sốc hàng, thế là mình trèo lên lái cho nó.
  2. Sau đó là màn đi trốn, trốn hồi hộp kinh luôn, nào là trùm chăn giả vờ là đống lá, nào là phi thân leo lên xe tải, xe tải lại còn nguỵ trang bằng cách bôi phân ở thùng xe, trèo mãi mới lên được thùng, xe vừa chạy bọn mình phải vừa trèo lên chứ, đúng là xem nhiều FF quá :))
  3. Tình cờ là sáng nay dậy vợ lại show cho xem ảnh nhà vợ chồng Sở Khanh, bảo là “nhà Quỳnh Chi Sở Khanh nay đã lên chung cư ở” : )) Quả là tình cờ, lúc đánh răng mình nghĩ: ờ nhỉ, nhà này cưới cùng ngày cùng tháng cùng năm với nhà mình luôn, vợt mất khối khách.
  4. Hnay lên Toong ngồi để đưa Xuta tờ giấy thanh lý, Toong dạo này đổi mới phong cách, phòng chung có mấy cái tổ ong nhìn hay phết, ngồi cũng dễ chịu, chả có ai đuổi nên mình cứ ngồi ở phòng chung :)) Xuta mắc mưa không đi được. Sáng mình đưa vợ đi ăn bánh cuốn, đi lòng vòng mua hoa, lên cty vẫn chưa 8h, thế mới sợ, đi làm sớm thật lợi hại, và nhất là không bị dính mưa, hehe.

You know exactly what you want in life

Đó là chở vợ đi vòng quanh Hà Nội trên chiếc … Mazda 6.

Chả là hôm nay sang ngồi nhờ văn phòng của Huy Đậu, trên phố Trương Công Giai – hẳn không ai biết đây là ông nào – văn phòng nhỏ xíu xinh xinh. Lúc gửi xe tầng hầm, chú bảo vệ hỏi đi đâu, bảo cháu lên văn phòng của bạn Huy, ổng kêu lên lâu không, mình bảo cháu lên cả ngày, xong hỏi số phòng là bao nhiêu, ổng kêu 303. Lên phòng 303 người trong phòng kêu không phải =)) Gọi Huy và ngồi chờ 15p thì Huy nó tới. Buổi trưa ăn cơm xong, ra ngồi trà đá ngắm con xe – xe 1 tỉ có khác, đẹp vãi lái – Huy nó đưa chìa khoá bảo lái thử – bạn tốt vãi – mình thích lắm nhưng éo dám lái =)) Nhỡ sướng quá hoá rồ chạm nhầm chân ga xước xe thì mất mặt lắm, mất cả tiền nửa :)) Nên đành lấy cớ trời nắng, không lái. Thực ra lúc đó là cũng rút điện thoại ra nhòm đồng hồ, xem có khi đánh xe ra Keangnam rủ vợ làm một vòng … Cầu Giấy, nhưng thấy lúc đó là 1h, chắc vợ đang nghỉ trưa. Nên thôi, để khi khác.

Huy nó kể là mua xe thì cân nhắc giữa Sontana và Mazda 6, nhưng Sonata không có hàng, Hyundai VN chỉ tập trung bán 3 con: elantra, i10, santafe, nên Sonata bị ghẻ lạnh. Ảnh không thể lột tả hết vẻ đẹp của Mazda 6, chẹp chẹp, lái chắc phê lòi.

Nhật ký Sài Gòn

Ngày 1: thứ 6

bay vào lúc 2h30 chiều, ra khỏi nhà từ 12h trưa, sáng hôm thứ năm ông bà ngoại xuống chơi, chiều thứ 5 ông bà nội lên, và đưa ra sân bay.

vào tới nơi định về nhà mình thuê luôn, nhưng bạn Dung Thành bảo chưa xong, thế là về nhà Dung trước. Ăn bún bò Huế mẹ Dung làm, thịt bò rất là ngon. Sau đó đi sang nhà bên Võ Thị Sáu, thì ôi chao là ngổn ngang. Thế là đành quay về bên Nguyễn Ngọc Phương ngủ.

Continue reading “Nhật ký Sài Gòn”

Ông nội đặt tên

Tên mình là do ông nội đặt, hình như mẹ thích đặt tên mình là Hùng hay sao đó, nghe loáng thoáng mẹ kể thế. Nhưng ông nội đi làm giấy khai sinh và đã đặt tên mình là PHÍ HỒNG THÁI, oh my god, đẹp vãi đái. I love it. Ok ok, bình tĩnh, không quá khích yêu bản thân nữa. Nói tiếp nè, vì ông đi làm giấy khai sinh nên có lẽ ông đã lấy luôn ngày đi làm giấy là ngày sinh của mình =)), vì ngày sinh thật là 20/6 mà giấy khai sinh lại ghi 1/8, ok, toàn bộ giấy tờ sẽ là 1/8 nha, không có sao.

Nãy vừa nghĩ ra một thứ hơi bị hay, bố mình có 5 anh chị em, chú Vạn và bố mình là nam,  3 nữ là cô Lập, cô Đạo, cô Đức, nếu xếp theo thứ tự anh cả tới em út, thì tên của 5 anh em sẽ là “Tình-Lập-Vạn-Đạo-Đức”, oh my god, sao giờ mình mới nhận ra điều này, ông nội mình thật vi diệu đó nha.

PS: 2 con của mình đều do mẹ chúng đặt tên. Phúc đức nhờ cả vào mẫu hậu Trần Dung.