Sách: Vạch Ranh Giới – Tác giả Henry Cloud, John Townsend

Trên blinkist lại chưa có cuốn này, đọc trên alezaa vậy.

10 BÀI HỌC GIÚP BẠN TRƯỞNG THÀNH HƠN
Trưởng thành là một quá trình của những trải nghiệm, sai lầm. Cuộc đời là một trò chơi và trò chơi nào cũng có luật của nó. Cuộc đời bạn cũng vậy.
1. Bạn có 1 cơ thể, 1 và chỉ 1. Dù bạn thích nó hay ghét nó thì nó cũng vẫn là của bạn. Giữ gìn nó cho tốt vào.
2. Trong thời gian dài tới, bạn sẽ học được nhiều bài học bổ ích, từ 1 ngôi trường. Nó có tên là Trường Đời.
Continue reading “Sách: Vạch Ranh Giới – Tác giả Henry Cloud, John Townsend”

Dừng đèn đỏ

Đi làm về, dừng đèn đỏ ở chỗ bến xe Mỹ Đình, đèn đỏ hẳn 100 giây, chỗ đó cho phép rẽ phải khi đèn đỏ, là đường rẽ của các ô tô khách để vào bến xe. Nhưng có rất nhiều con giời xe máy đỗ mẹ nó vào phần đường rẽ phải, ô tô khách bấm còi cho tung đít thì lại lật đật chạy vượt lên đứng chờ đèn đỏ sai chỗ. Nói chung là rất thảm hại. Chính quyền đã hoàn toàn thất bại trong việc tạo thói quen tốt cho người dân. Một, là việc lấy bằng lái xe quá dễ, không cần học luật, dẫn tới toàn những người không hiểu gì về giao thông tham gia giao thông. Lái ô tô cũng ngày càng dễ dần. Hai, đường xá cũ kĩ mờ mịt, ý mình đang nói về vạch kẻ đường. Thứ ba là thiếu một anh cảnh sát đứng đó phạt tất cả những ông nào đỗ vào vạch cấm đỗ. À mà làm đéo gì có vạch cấm dỗ, phạt thế nào được. Thế là bọn rẽ phải sẽ bị tức điên vì không có đường rẽ, bấm còi BIM BIM inh ỏi như lũ rồ với nhau.

Continue reading “Dừng đèn đỏ”

Steve Jobs – giờ mới biết

Steve Jobs có cha mẹ ruột là những người rất giàu, mẹ gốc Đức, bố là người Sirya, ông ngoại Jobs không cho mẹ Jobs lấy cha Jobs, vì không cùng tôn giáo, mẹ Jobs sau khi sinh Jobs thì yêu cầu bác sĩ phải trao Jobs cho một gia đình có bố mẹ có bằng đại học, rút cục Jobs về với một gia đình thợ cơ khí, vì gia đình luật sư ban đầu định nhận Jobs phút cuối lại muốn nhận con gái. Sau khi cho Jobs làm con nuôi, bố mẹ Jobs đã lấy nhau và có một cô con gái. Gen của Jobs là cũng vãi lái rồi chứ không phải lìu tìu, thật.

Bố mẹ nuôi của Jobs rất yêu thương Jobs, lúc đi học, vì đã được bố mẹ dạy chữ trước ở nhà, nên Jobs thấy trường học chả có gì mới mẻ hay ho, Jobs toàn bày trò nghịch với bọn bạn, như là dán thông báo mang thú tới trường, làm cả trường toàn chó mèo chạy lung tung, hoặc hỏi số khóa xe đạp của mọi người, sau đó lẻn ra khỏi lớp, thay mã số tất cả xe đạp, thế là đến đêm mọi người vẫn phải ở trường loay hoay mở khóa xe =)) Rất may tới lớp 4, Jobs học với một cô giáo tuyệt vời, người đã dùng kẹo và tiền thưởng để nịnh Jobs làm bài tập, sau đó Jobs mê làm bài tập tới mức không cần thưởng, chỉ mong cô giáo giao bài tập cho hắn. Jobs học giỏi tới mức trường quyết định cho Jobs từ lớp 4 lên luôn lớp 7, nhưng mẹ Jobs hơi lo lắng nên chỉ cho vượt một lớp, lên học lớp 6.

Bố Jobs là thợ cơ khí lành nghề, ông mua xe ô tô giá 50$, sửa lại, rồi bán giá 250$, không khai báo với sở thuế, dành tiền đó cho Jobs sau này học đại học. Sau khi thấy hàng xóm trông gà gà mà rất giàu nhờ buôn bất động sản, bố Jobs cũng đi học và làm môi giới, nhưng không thành không, dẫn tới tình trạng khánh kiệt của gia đình. Sau đó bố Jobs quay về trọng tâm cơ khí và buôn xe cũ.

Bố Jobs là người rất chỉn chu, làm hàng rào hay thùng đựng đồ chẳng hạn, ông đều dạy Jobs rằng kể cả những chỗ không ai nhìn thấy cũng cần làm cẩn thận đẹp đẽ, những bài học từ tấm bé giải thích cho việc bảng mạch của iphone cực kì đẹp.

 

Trên đây là vài nội dung trong phần thời thơ ấu cuốn “Steve Jobs” do Walter Issacson viết. Việc viết cuốn tiểu sử này cũng khá ly kì. Năm 2003, Steve Jobs biết mình bị ung thư, và ngay lập tức Jobs liên hệ với Walter Issacson về viết sách về bản thân mình, nhưng Walter là một gã cũng kinh, lão có hai cuốn sách về Einstein và Benjamin Franklin, nên khi Jobs ngỏ ý muốn gã viết về mình, Walter cho rằng Jobs tự đặt mình ngang hàng với Franklin và Einstain, Walter từ chối không thèm viết. Sau khi Walter biết Jobs bị ung thư thì lão lại đồng ý viết, thực hiện hơn 40 cuộc nói chuyện với Jobs, hàng tram cuộc gặp gỡ với những người quanh Jobs. Jobs thì từ chối quyền sửa bản thảo, không thèm đọc cuốn sách mà Walter viết luôn, Jobs bảo thế cho nó khách quan, hehe.

Cuốn sách giấy ở Đinh Lễ hôm qua mình nhìn thấy dày vãi chưởng, thảo nào Xuta nó nản không đọc hết =)) Giá thì đắt chứ, giá bìa hình như 219k, hê hê, may mà mình đọc ebook cho tiết kiệm :v

Giới thiệu về ứng dụng tóm tắt sách Blinkist

 

About Blinkist
We read. We write. We code, design and plan. But we’re all here for one reason: to help you learn more every day.

To help you learn more every day, oh, nghe thật tuyệt.

Ngày xửa ngày xưa, có 4 người bạn. Họ trao đổi những ghi chú và những bản tóm tắt sách với nhau suốt những năm ngồi trên ghế nhà trường, và trở nên bá đạo trong những kì thi nhờ bí kíp trao đổi đó. Thời gian trôi nhanh như # chạy ngoài đồng, năm 2012 đã tới, họ đều có việc làm và cuộc sống bận rộn, thời gian đọc trở nên ít ỏi. Họ quyết định phải có cách nào đó tốt hơn để học mỗi ngày và vẫn làm tốt việc của họ. Và như bạn thấy đó, Blinkist đã ra đời. Sau 3 năm miệt mài Blinkist đã có hơn 1000 tựa sách nonfiction (phi hư cấu) tốt nhất thế giới, được đóng gói trong những bản tóm tắt sâu sắc, bạn có thể đọc mỗi cuốn chỉ trong 15 phút, và giỏi gấp đôi, mê tơi chưa?

 

blinkist

Đây là đội hình của Blinkist team, ngầu chứ?

Blinkist đến từ Đức, trụ sở của họ ở Berlin, và ứng dụng blinkist cung cấp tóm tắt sách bằng tiếng Anh và tiếng Đức.

Đây là danh mục của họ:

 

Dùng thử 3 ngày miễn phí, truy cập full tính năng, có 3 gói thuê bao:

  • Miễn phí: Đọc một cuốn sách mỗi ngày, sách do họ chọn và đẩy cho bạn
  • Plus: 49.99$/năm, đọc toàn bộ kho sách, hơn 1600 cuốn, 40 tựa sách mới mỗi tháng. Đọc offline, ghi chú vào nội dung.
  • Premium: Toàn bộ tính năng của bản Plus, có audio để nghe, đỡ phải đọc, đồng bộ ghi chú với Evernote, gửi nội dung tóm tắt tới Kindle để đọc trên Kindle.

Giảm 20% cho năm đầu tiên, trả lại tiền trong vòng 30 ngày, không cần lý do.

Từ Thinking, Fast and Slow (Tư duy nhanh và chậm), The Power of Habit (Sức mạnh của thói quen), The Promise of a Pencil (Lời hứa về cây bút chì), Non-Obvious (Đón đầu xu hướng) tới cả  Justice(Phải trái đúng sai) đều có mặt ở đây. Mọi sách hot trên alezaa đều có trên blinkist.

Blinkist còn có màn giới thiệu khá ấn tượng cho mỗi cuốn sách, gồm 3 phần:

  • Tóm tắt nội dung cô đọng nhất
  • Ai nên đọc sách này?
  • Người viết sách này là ai?

Việc biết về tác giả sẽ khiến bạn đọc sách một cách tin tưởng và dễ liên tưởng hơn.

Túm lại, sau khi đăng kí tài khoản và vào dùng thử, mình thấy ngay Blinkist hoàn toàn đáng tiền.

Mặc dù đã crawl một phát toàn bộ các cuốn sách của Blinkist, nhưng mình vẫn sẽ mua tài khoản. Hẳn là ở một thế giới văn minh, nơi bản quyền cực kì được tôn trọng, nên việc phòng tránh crawl bị coi rất nhẹ. Thực ra là không copy được trên website, nhưng chỉ cần ctrl u là toàn bộ nội dung text hiện ra ngay.

App của Blinkist trên iOS trải nghiệm rất tuyệt, nhưng màn hình iphone5 bé quá, chữ hay bị cắt ở giữa đâm ra đọc hơi mệt. Trên android thì app có vẻ tệ hơn, hay bị crash, có thể do kindle của mình lởm. Ngoài việc thể hiện tôn trọng bản quyền, việc mua app còn vì app có nhiều chức năng hay, như là chia sẻ và theo dõi sách mà bạn bè mình đọc, làm gì cũng phải có hội mới vui.

Thenextweb giới thiệu về Blinkist.

Skill Collector review Blinkist

 

Quyển thứ hai

Đã đọc xong cuốn “Để hôm nay trở thành kiệt tác” – John C.Maxwell – Trời, hóa ra nhầm John C.Maxwell với Malcolm Gladwell, thích cuốn “Điểm bùng phát” của Malcolm Gladwell nên đọc sách cùng tác giả, ai dè đọc nhầm =))

Cuốn kiệt tác kia mới đầu đọc thấy cũng hay, nhất là hai chương “sức khỏe”, “gia đình”, nhưng càng về cuối càng chán, phải hết sức cố gắng để không “ném cụ nó đi”, hừ. Chắc là không phù hợp, ông ta lấy quá nhiều ví dụ về Chúa, mà Chúa thì mình không có mối liên hệ nào hết, không thích.

Mua sách là một việc dễ, đọc sách mới là việc khó.

Xem phim là việc dễ, đọc sách thì khó hơn nhiều.

Thực ra xem một bộ phim không phù hợp cũng chán không kém gì đọc sách dở, tuy nhiên dù sao nó vẫn dễ dàng hơn. Vì xem phim dễ nên netflix mới trở nên khủng bố như hiện nay, doanh thu 1.8 tỉ đô, lợi nhuận 48 triệu đô. Và hệ thống gợi ý phim thì tuyệt vời khỏi nói. Nhưng list phim ở Việt Nam vừa ít vừa cũ, thật chán nản, lại không có phụ đề tiếng Việt, đọc sub tiếng Anh nhiều phim nhanh vãi đạn, chả hiểu gì. Thôi ếu xem nữa.

Sắp tới mình sẽ hoàn thành nốt cuốn “Sức mạnh của thói quen”, cuốn này nghe vẻ hay hơn thằng “kiệt tác” nhiều. Tuy nhiều lúc cũng dài dòng nhưng thông tin mang lại là rất mới lạ, ấn tượng, bổ ích, giúp ta hiểu bản chất nhiều hiện tượng.

 

Bản chất của nghị lực

Nghị lực có phải là một kĩ năng hay không? Tại sao có những ngày bạn ăn uống rất lành mạnh, có những ngày lại toàn ăn gà rán và khoai tây chiên? Có những ngày bạn tập thể dục rất chăm chỉ vào buổi tối, có những ngày bạn không thể làm gì khác ngoài nằm ườn ra và lướt facebook? Nếu nghị lực là một thói quen, sao nó không duy trì từ ngày này qua ngày khác?

Muraven làm một thí nghiệm, đặt trong phòng 67 suất bánh quy vừa nướng và 67 bát củ cải, 67 sinh viên được tuyển để thực hiện thí nghiệm này, họ được thông báo rằng đây là thí nghiệm kiểm tra mùi vị thức ăn – thực chất là thử nghiệm việc sử dụng nghị lực. Từng người ngồi trước hai suất ăn. Một nửa được ăn bánh quy, một nửa buộc phải ăn củ cải. Bánh quy thơm ngon và dễ ăn hơn củ cải rất nhiều. Ăn củ cải và bỏ qua bánh quy là việc cần rất nhiều nghị lực.

Sau khi ăn xong 15 phút, những người làm thí nghiệm được yêu cầu giải một bài toán: Vẽ một hình chỉ bằng một nét, không nhấc bút, không vẽ một nét hai lần. Bài toán này thực ra không có lời giải, mục đích là để kiểm tra nghị lực của các sinh viên, những người ăn bánh quy – vừa mất rất ít nghị lực, và những người ăn củ cải – những người đã tốn khá nhiều nghị lực để bỏ qua món bánh quy thơm ngon. Kết quả là nhóm ăn bánh quy dành trung bình 19 phút để giải bài toán, họ tỏ ra khá thoải mái. Nhóm ăn củ cải chỉ dành trung bình 9 phút, họ hầu như tỏ ra phát điên, và cho rằng “phát ốm vì cái thí nghiệm ngớ ngẩn này”.

“Bằng cách làm cho mọi người sử dụng một chút nghị lực của mình để bỏ qua bánh quy, chúng tôi đã đặt họ vào một hoàn cảnh mà họ sẵn sàng từ bỏ nhanh hơn nhiều”, Muraven nói. Nghị lực không phải là một kỹ năng, nó là một sức lực, giống như sức lực trong tay hay chân bạn, và nó mệt mỏi khi nó làm việc nhiều hơn, nên chỉ còn lại ít sức lự cho những thứ khác.

Kì diệu chưa, nghị lực là vật chất? Nó không vô hạn? Vài nghiên cứu cho thấy những người thành công không chịu nổi các vấn đề về tình dục (thường xảy ra vào đêm muộn, sau một ngày dài sử dụng hết nghị lực cho công việc, họ không còn đủ nghị lực và kiên nhẫn để giải quyết các vấn đề phát sinh vào ban đêm, hehe). Nếu bạn sử dụng hết nghị lực vào những công việc chán ngắt, phức tạp và buồn chán, toàn bộ sức lực sẽ tan biến khi bạn trở về nhà.

Nhưng liệu nghị lực có luyện tập được như thể dùng tạ để tăng sức mạnh cơ bắp?

Năm 2006, hai nhà nghiên cứu người Úc – Megan Oaten và Ken Cheng – đã cố gắng trả lời câu hỏi đó bằng cách tạo ra một buổi luyện tập nghị lực. Họ ghi danh 24 người trong độ tuổi 18 tới 40 trong một chương trình luyện tập thể chất 2 tháng, cho họ trải qua nhiều bài tập cử tạ, huấn luyện sức chịu đựng và thể dục thẩm mỹ. Hết tuần này đến tuần khác, mọi người ép buộc bản thân luyện tập thường xuyên hơn, sử dụng nhiều nghị lực hơn mỗi lần họ đến phòng tập.

Sau hai tháng, các nhà nghiên cứu xem xét cẩn thận phần cuộc sống còn lại của những người tham gia để biết nghị lực tăng ở phòng tập có dẫn đến nghị lực nhiều hơn tại nhà không? Trước khi thí nghiệm bắt đầu, phần lớn người tham gia tự nhận mình là “ỳ xác thối”. Bây giờ, dĩ nhiên, họ có cơ thể cân đối hơn. Nhưng họ cũng khỏe mạnh hơn ở các khía cạnh khác của cuộc sống. Nếu họ dành nhiều thời gian ở phòng tập, họ sẽ hút ít thuốc đi, ít uống rượu, cà phê hơn và ăn ít thức ăn nhanh. Họ cũng dành nhiều thời gian làm bài tập hơn và xem ti vi ít đi. Họ ít bị trầm cảm hơn.

Oaten và Cheng tự hỏi, có thể những kết quả đó không liên quan gì đến nghị lực. Điều gì sẽ xảy ra nếu thể dục chỉ làm mọi người khỏe mạnh hơn và ít thèm ăn thức ăn nhanh hơn?

Vì thế, họ thiết kế một thí nghiệm khác. Lần này, họ ghi danh 29 người cho một chương trình quản lý tiền bạc kéo dài 4 tháng. Họ đặt ra mục tiêu tiết kiệm và yêu cầu người tham gia chấp nhận không tham gia các hoạt động xa hoa như đến nhà hàng dùng bữa hay đi xem phim. Những người tham gia được yêu cầu giữ lại danh sách cụ thể những thứ họ mua, điều lúc đầu có thể gây phiền toái, nhưng cuối cùng mọi người tăng dần tính kỷ luật để ghi lại mọi thứ đã mua. Tài chính của mọi người cải thiện khi họ tiến triển trong chương trình. Điều ngạc nhiên hơn, họ cũng ít hút thuốc hơn và uống ít rượu, cà phê hơn – trung bình, hai cốc cà phê, hai ly bia và với người hút thuốc, ít hơn 15 điều mỗi ngày. Họ ăn ít thức ăn nhanh hơn và hiệu quả cả trong công việc và học tập. Nó giống như nghiên cứu về thể dục: Khi mọi người nâng cao nghị lực của mình ở một phần của cuộc sống – trong phòng tập, hay một chương trình quản lý tiền bạc – sức mạnh đó ảnh hưởng đến món họ ăn hay họ làm việc chăm chỉ thế nào. Một khi nghị lực mạnh mẽ hơn, nó chạm đến mọi thứ.

Oaten và Cheng tiến hành thêm một thí nghiệm nữa. Họ ghi danh 45 học sinh vào một chương trình cải thiện học tập, tập trung tạo ra thói quen học tập. Có thể dự đoán được, kỹ năng học tập của người tham gia được cải thiện. Và những học sinh cũng ít hút thuốc hơn, uống rượu ít hơn, xem tivi ít hơn, tập thể dục nhiều hơn và ăn uống khỏe mạnh hơn, cho dù tất cả những thứ đó chưa bao giờ được đề cập tới trong chương trình học tập. Một lần nữa, khi sức mạnh nghị lực của họ tăng lên, những thói quen tốt có vẻ sẽ tác động đến các phần khác của cuộc sống của họ.

“Khi bạn học cách ép buộc bẩn thân mình đến phòng tập, bắt đầu làm bài tập hay ăn rau trộn thay vì bánh mỳ kẹp, một phần của những gì đang xảy ra là bạn đang thay đổi cách suy nghĩ của mình,” Todd Heatherton nói, một nhà nghiên cứu tại Dartmouth đã xem xét các nghiên cứu về nghị lực. “Mọi người điều chỉnh sự thôi thúc tốt hơn. Họ học cách làm xao lãng mình khỏi những cám dỗ. Và khi bạn đã quen với thói quen nghị lực đó, não của bạn được luyện tập để giúp đỡ bạn tập trung vào một mục tiêu.”

“Đó là lý do tại sao đăng ký các lớp học đàn pi-a-nô hay thể thao cho trẻ con là rất quan trọng. Nó không liên quan gì đến việc tạo ra một nhạc sĩ giỏi hay một ngôi sao bóng đá 5 tuổi,” Heatherton nói. “Khi bạn học cách buộc bản thân mình luyện tập trong một giờ hay chạy 15 vòng, bạn bắt đầu xây dựng sức mạnh tự điều chỉnh.  Một đứa trẻ 5 tuổi có thể đuối theo trái bóng trong 10 phút sẽ trở thành một học sinh lớp 6 có thể bắt đầu làm bài tập đúng giờ.”

(Đây là một đoạn trích của cuốn Sức mạnh của thói quen – Charles Duhigg, mình đang đọc cuốn này, có khá nhiều thông tin hay, đây là một đoạn ví dụ, mình đã phải nhìn sách và gõ lại, hi vọng các bạn thấy có ích và đi tới phòng tập gym :))