phải ghi lại ngay kẻo quên mất là rất tiếc hú hú, hôm nay vui lắm ý, vui cực kỳ :”> này nhé, sáng 6h đã có điện thoại, lồm cồm bò dậy, mẹ gọi, hỏi hnay có đi học không, hqua đi học à, bla bla, mình ngoan ngoãn trả lời từ a-z , sau đó con chào mẹ và … đi ngủ tiếp. Khoảng 7h kém thì tự nhiên thấy thằng Tuấn ở tầng dưới mở tivi cứ oang oang, bác Nguyễn Lân gì đó, anh em với bác Nguyễn Lân Dũng, trong chương trình bạn của nhà nông, bác ấy nói cứ ồm ồm, thằng Tuấn lại để volume rõ to, mình nằm trên tầng 2 nghe giọng bác ấy mà muốn tức ngực. Bực, nhưng vẫn cố nằm ngủ, cố nướng tới 7h59 thì dậy , gấp chăn màn tử tế. Đánh răng rửa mặt gội đầu, tìm đĩa xp loạn cả lên, rồi dắt xe ra, đường Nguyên Hồng thẳng tiến. Ôi trời ơi, đúng giờ cao điểm, đoạn Thái Thịnh ra Láng Hạ tắc cứ gọi là, mình bon chen mãi mới thoát được. Tới quán Trà Hoa, rẽ luôn vào ngõ số 28, gọi điện, thấy giọng bạn Nha Sĩ Trang rất trẻ con, nghe thích phết, bạn ấy bảo ra ngõ 26, thế là mình lại quay xe, nhòm nhòm số nhà rồi ra ngõ 26, đợi 2 phút, gọi điện tiếp, à, bạn đây rồi. Theo bạn ấy lên nhà, ôi, nhà đẹp lắm nhé, nhỏ nhỏ, xinh xinh, à, chính xác là một căn hộ ở tầng hai của một khu tập thể. Cực kì gọn gàng và sạch sẽ, nhất là cái bếp ý , bạn ấy hỏi tớ ăn sáng chưa, tớ định bảo ăn rồi, nhưng rõ ràng mình chưa ăn, nói dối phát bạn ấy phát hiện ra ngay, lại bảo mình gian xảo =)), thôi nói thật. Bạn bảo mình là “ăn cháo nhé”, hic, mình chưa ăn sáng nhưng thật ra là ko đói, vì dạo này toàn ngủ tới trưa mà, hôm qua ăn sáng phát thì bị đau bụng cả ngày, đâm ra hơi sợ, từ chối luôn ). Bạn ấy bảo uống sữa nhé, uh, tốt quá, tớ thích uống sữa, ko từ chối nữa, tớ ko làm khách đâu . Trong lúc tớ uống sữa thì bạn Nha Sĩ Trang tiếp tục khâu mấy cái chuông nhỏ xíu vào cái “đồ nghề múa bụng” – tớ không biết nó gọi là gì Nhìn hay cực. Ah, tớ nhìn thấy một cái đồng hồ màu đỏ rất rực rỡ nữa, trông rất thích, thích gì? thích xem giờ ). Mục đích hnay đến là định cài windows 7 cho máy tính của bạn ấy, nhưng sau đó thấy windows xp chạy vẫn ổn, chỉ bị mấy con autorun vớ vỉn thôi, xóa phát xong ngay, thế là ko cài lại windows nữa. Làm vài thứ linh tinh, desktop của bạn Nha sĩ này khủng lắm, ram 1G, ổ cứng 250G @-@, thật ngưỡng mộ. Ngồi nói chuyện, nhìn ra ngoài cửa sổ, không thấy bàn tay trắng xóa nào thò vào mà chỉ thấy trời rất đẹp, nắng nhẹ, gió nhẹ, mát mẻ, khô ráo. Quyết định phóng lên cầu Long Biên chơi, tớ chưa lên đó lần nào, may quá lần này có bạn Nha Trang chỉ đường dẫn đi. Lên cầu thích thật, gió mát cực kì, có một mùi rất lạ, tớ đoán là mùi nước sông Hồng Bạn Trang còn chỉ cho tớ bãi tắm tiên nữa , trưa mà hình như vẫn có người đang tắm cơ đấy . Vì 1h chiều là bạn ấy phải vào học, nên đi về và đưa bạn ấy vào nhà bạn của bạn ấy ở khu Thành Công, ôi lúc vào thì lòng vòng lèo vèo, chóng hết cả mặt, lúc ra rẽ có 2 phát là ra Láng Hạ, may mà mình ko máy móc “vào đường nào ra đường đó” ) lâu lắm mới đi lượn lờ đánh bóng mặt đường như thế, cám ơn bạn Trang nhé, cảm giác đi lung tung và có một người ngồi sau chỉ trỏ, nói chuyện này chuyện kia cho mình nghe thật là thú vị
Continue Reading–1304 words totally
Khi còn đi học tôi rất nghèo, nhưng tôi không phải là đứa học sinh nghèo duy nhất, lúc ấy ai cũng nghèo.
Lúc ấy chúng tôi sống ở quận Chungchang, Seoul và tôi phải đi bộ hai tiếng tới trường Đại học Yonsei cách khoảng 10Km. Tôi không có lấy một đồng xu dính túi nhưng tôi lại có nhiều ước mơ. Tôi vẫn không thể quên được cái cảm giác bước ra khỏi thư viện vào lúc đêm khuya hay khi tôi nhìn lên bầu trời khi lê bước về nhà.
Continue Reading–887 words totally
Marc Lavoine – Yvan Coriat 2004 Lyrics Adaption: Guy Balbaert 2006 Hello Vietnam
Tell me all about this name, that is difficult to say. It was given me the day I was born.
Want to know about the stories of the empire of old. My eyes say more of me than what you dare to say.
Continue Reading–1 words totally
Nếu em yêu anh! (Viết trong một thời điểm hứng khởi, khi vừa uống Fristy xong) – Em đã bao giờ vào viện Tai-Mũi-Họng chưa? Nếu yêu anh, rất có thể em sẽ phải thường xuyên vào đó đấy, sợ ko? ^^ Bởi vì mỗi ngày anh đều “rót mật” vào tai em mà (thậm chí còn đổ cả đường gluco nữa cơ), ngọt lắm – Em có hay nhận được thư không? Nếu yêu anh, em sẽ nhận thư thường xuyên lắm. Bởi vì anh yêu em không nói hết bằng lời, anh còn phải viết ra giấy, cho vào phong bì, nhờ VNPT chuyển giúp tới em. Rồi anh viết vào sticker, dán vào vở của em. Viết cả email, nhờ gmail gửi tới em ^^ – Nếu em yêu anh, anh sẽ đọc thật nhiều truyện cười để kể cho em nghe ^^, anh yêu nụ cười của em vô cùng, nụ cười của em nhiều nắng hơn cả nụ cười của cô hàng xén trong thơ Hoàng Cầm (nhưng răng của em thì chắc chắn ko đen hơn em nhỉ ). – Nếu em yêu anh, anh sẽ mua hoa nhiều hơn, bởi khi vui, anh hay mua hoa em ạ, mà yêu em thì anh nhất định sẽ vui nhiều lắm – Nếu em yêu anh, chắc chắn dung lượng trống trong ổ cứng máy tính của anh sẽ giảm đi rất nhanh. Vì sao em biết không? Vì nó phải chứa hình và clip của em đấy, anh sẽ chụp ảnh, quay phim, ghi âm thật nhiều những hình ảnh của em, những lúc em nói, em cười. Nhỡ khi nào em buồn anh sẽ mở cho em xem, để em thấy em xinh xắn, đáng yêu bao nhiêu, em nhỉ ^^ – Nếu em yêu anh, mình có hôn nhau không nhỉ? Ừ có chứ, tất nhiên rồi, chị Trần Thu Trang bảo”Yêu mà không hôn thì khác gì nước mắm bún chả không có dấm đường”, hehe. Anh sẽ hôn em ở giữa sân trường Quốc gia luôn ^^, vì anh yêu em mà. Chỉ hôn thôi – Nếu mà em yêu anh, anh sẽ yêu em đấy, yêu anh ko nào? ^^