đi trên xe bus 09, thấy trên xe có một cô bé gục vào vai bạn khóc nức nở, chả hiểu tại sao, nhưng thấy rất ái ngại cho tình trạng khóc như mưa trên xe bus, chậc, ko hiểu người thân bị tai nạn hay vừa chia tay bạn trai? Rồi anh bán vé đi ra hỏi: “điện thoại của em là điện thoại gì”, “samsung ạ”, à, hóa ra cô bé này bị giật điện thoại, chắc chắn là thế. Cô bạn ngồi cùng lấy điện thoại ra gọi, rồi cô bé đang khóc kia cầm và nghe, rồi lại gập rồi trả luôn. Chắc cố gọi cho cái máy vừa mất, chà, những cố gắng vô vọng. Tôi tự hỏi có nơi nào trên thế giới, không có trộm cướp, không có móc túi ? Có không nhỉ? Chắc là có, Canada chăng? Tại sao sinh ra trộm cướp? Có phải tại vì nghèo? Vì phải giành giật sự sống? Hay vì muốn ăn chơi mà lười biếng lao động? Hay vì giá trị đạo đức bị coi rẻ, mọi người nhìn những tên trộm cướp với con mắt “bình thường”? Tôi tin rằng nếu một người được giáo dục tốt, một người có liêm sỉ thì dù chết cũng không làm trái với những “giá trị đạo đức” mà người đó tôn thờ. Việt Nam thân yêu của chúng ta, vấn đề giáo dục nổi nên cực kì “cộm”, và báo chí thì khai thác ầm ầm khiến cho nó đã cộm lại càng phồng. Vẫn chưa kịp bức xúc vụ cô giáo bắt học sinh liếm ghế, rồi thì hỏi cung học sinh, HS lớp 7 tự tử vì cô giáo khám người trước lớp Tổng vụ trường trung học sàm sỡ 2 nữ sinh rồi thì cô giáo đầu đầu học sinh bằng thuốc chuột …. Thật đáng sợ,
Continue Reading–749 words totally
Bắt đầu thấy chán blog, chắc tại chả có ai còn quan tâm, chắc là vậy. Người ta vẫn thường làm nhiều việc tưởng là vì mình mà hóa ra là vì người khác mà. Ngày xưa thường vào blog để đọc những gì CCBB viết, bây giờ bạn ấy ít online, ít viết blog quá, hầu như bạn bè mình chả ai thường xuyên viết cả. Một mình độc hành cũng chán. Mình – giống như tất cả mọi người, thích đọc những blog viết hài hước, thú vị, thế sao mà khi viết thì mình viết toàn thấy sự chán nản, mệt mỏi thế nhỉ.Có những comment khiến mình vui, và tất nhiên có những comment buồn, nói nhiều quá chắc chắn là không tốt đúng không mọi người, và nhất định là phải nghĩ tất cả những gì mình nói chứ đừng nói tất cả những gì mình nghĩ. Đọc và thuộc câu này từ lâu lắm nhưng vẫn cứ nói hết những gì mà mình nghĩ, thế có khổ không cơ chứ.Tối nay chat với chị Hằng và chị Quyên, vui. Đọc comment, buồn. Hướng dẫn Tuấn học thêm ít C++, có ích. Đáng ra cũng không viết blog đâu nhưng nghe chị Hằng hỏi có gì mới chưa để chị vào đọc thế là lại cố viết, ngủ sớm một chút (trước 1h) để mai còn có thể đi học. Ai cũng hỏi mình đã khỏi ốm chưa, mọi người quan tâm quá, cảm ơn tất cả mọi người. Em đã rất cố nhưng nó không thể đột ngột từ trần, à quên đột ngột khỏi được, phải từ từ. Việc khó chịu nhất là khi ngủ, thở mạnh một chút là lại ho và vai bên phải thì rất đau và mỏi vì di chuột nhiều.Mới nghe được bài hát khá hay và ý nghĩa, NEVER ENDING DREAM, thực ra bài này nghe từ hồi lờp 10 kia, nhưng hồi ấy chả bít gì. Và cũng chả phải lo nghĩ buồn phiền nhiều như bây giờ. Giá mà cứ vô tư được như ngày xưa…
Nhân trường hợp chị thỏ bông.
Bạn tôi, vợ về quê thăm mẹ. Anh ở nhà, vào đúng ngày chủ nhật, thì buồn. Alô cho mọt người bạn và cả hai đi mát-xa.
Cô gái làm mát-xa cho anh rất xinh, mặt tỉnh bơ, vừa làm vừa kể chuyện cười. cô kể chuyện chị thỏ bông đi lạc.
Continue Reading–1997 words totally