Nguyên Ngọc – Tạp chí Tia Sáng số 14 ngày 20.7.2007
Trong một hội thảo vừa rồi ở Hội An, Bùi Văn Nam Sơn có kể câu chuyện thú vị về việc anh đã trở thành một người nghiên cứu triết học như thế nào. Hồi ấy, cách đây hơn nửa thế kỷ, ở phố nhỏ và hẻo lánh Hội An, cha anh, không biết bằng một tài năng kỳ diệu đến chừng nào mà qua bao nhiêu xáo trộn của những chuyến tản cư, chạy giặc vất vả, hiểm nguy, khi trở về phố sau kháng chiến chống Pháp, vẫn giữ được cho gia đình một tủ sách đầy đặn, được coi là tài sản quý nhất trong nhà. Anh bảo ông cụ đọc sách, tất nhiên rồi, nhưng hình như cũng không nhiều lắm. Ông chăm lo tủ sách gia đình là để cho các con đọc, rồi sẽ đọc. Chính trong tủ sách ấy, một hôm, mới 12 tuổi, Bùi Văn Nam Sơn tò mò cầm đọc một cuốn sách của Nguyễn Đình Thi viết về triết học Decartes, và tuy chẳng hiểu gì cả, song vẫn giật mình ngạc nhiên một cách thích thú: hóa ra ở đời còn có một thế giới khác, gồm toàn những chuyện rắc rối, bí hiểm ở đâu đâu, mà trong sách lại chẳng thấy xuất hiện bóng dáng một nhân vật cụ thể nào cả!… “Cám ơn tủ sách gia đình đã mở ra cho tuổi thơ tôi một chân trời khát vọng…”. Vậy đó, cuốn sách nhỏ trong tủ sách gia đình ngày ấy do cha anh bằng một sự dũng cảm văn hóa và đạo đức phi thường nâng niu gìn giữ được cho các con, đã đưa Bùi Văn Nam Sơn lên con đường dài của cuộc sống trí tuệ, để hơn 50 năm sau, trở thành nhà nghiên cứu triết học uyên thâm, người đầu tiên đã dịch ra tiếng Việt, và dịch một cách tuyệt vời, toàn bộ bộ “Phê Phán” nổi tiếng của Kant, một trong những bộ sách quan trong nhất trong gia tài tri thức của toàn nhân loại cổ kim đông tây… Nhắc kỹ niệm xưa, rồi anh mỉm cười nhẹ nhàng và buồn rầu nói rằng bây giờ anh đến nhà nhiều quan chức và nhiều nhà giàu thấy nhà nào cũng có một tủ rượu rất sang, nhưng hầu như không nhà nào có tủ sách. Vậy đó, có một nền văn minh của những tủ sách gia đình, và nền văn minh ấy ngày nay chúng ta đã đánh mất! Tôi xin lỗi nếu có làm ai đó mất lòng, nhưng tôi muốn nói thật điều này: ngày nay chúng ta sống kém văn minh hơn nhiều so với cách đây 50 năm. Câu chuyện nhỏ của Bùi Văn Nam Sơn là một bằng chứng. Cũng cần nói thêm: trong các nước phát triển và đang phát triển hiện nay trên thế giới, có lẽ chúng ta thuộc nước đọc sách kém nhất. Chúng ta đã đánh mất thói quen đọc sách trong xã hội. Và đó là một trong những nguồn gốc của sự xuống cấp về đạo đức mà chúng ta lo lắng và đang cố đi tìm nguyên nhân cùng phương cách giải quyết. Nguyên nhân tất nhiên không trực tiếp và rõ ràng lắm đâu, nhưng rất sâu xa, hiểm nguy và lâu dài.Đọc sách là sinh hoạt và nhu cầu trí tuệ thường trực của con người có cuộc sống trí tuệ. Rất đáng kinh ngạc là ngày nay, trong giới quan chức cả ở những cấp rất cao, đặc biệt cả trong giới được gọi là trí thức và tự coi mình là trí thức, rất ít người đọc sách, thậm chí có thể nói không sợ quá lời có không ít người hầu như hoàn toàn suốt đời không hề đọc một cuốn sách nào, và thản nhiên coi đó là hết sức bình thường. Tôi từng nghe một vị thủ trưởng cấp rất cao, cứ hết giờ làm việc thì lao vào đánh tú lơ khơ và kéo cả các cấp dưới của mình vào cuộc chơi say mê ấy nhiều khi đến suốt đêm… Ngày nay còn có bao nhiêu bậc cha mẹ muốn để lại cho con một tủ sách thay vì một tủ rượu? Cũng có thể nói cách khác: cứ nhìn tình hình các tủ sách gia đình trong một xã hội thì ắt biết trình độ văn minh, đời sống tinh thần và đạo đức của xã hội ấy…Đời sống văn hóa của một đất nước như vậy thì quả đã đến mức báo động.Không đọc sách tức là không còn nhu cầu về cuộc sống trí tuệ nữa. Và khi không còn có nhu cầu đó nữa, thì đời sống tinh thần của con người nghèo đi, mòn mỏi đi, tắt đi, và cuộc sống đạo đức cũng mất luôn nền tảng. Đây là một câu chuyện nghiêm túc và dài, cần được trao đổi, thảo luận rất nghiêm túc, lâu dài. Tôi chỉ muốn thử nêu lên ở đây một đề nghị: Tôi đề nghị các tổ chức thanh niên của chúng ta, bên cạnh những sinh hoạt thường thấy hiện nay, trong đó phải nói thật có nhiều sinh hoạt rất hình thức, ồn ào và vô bổ, nên có một cuộc vận động đọc sách trong thanh niên cả nước. Và vận động từng nhà gây dựng tủ sách gia đình. Tạo trở lại thói quen đọc sách cho từng người, cho toàn xã hội, trước hết trong thanh niên. Gần đây có một nước đã phát động phong trào trong toàn quốc mỗi người mỗi ngày đọc lấy 20 dòng sách. Chúng ta cũng có thể làm như thế, hoặc vận động mỗi người trong mỗi năm đọc được lấy một cuốn sách. Có thể cứ đọc sách gì cũng được, để cho người ta trở lại thấy việc cầm đọc một cuốn sách không phải là việc quá xa lạ. Rồi dần dần sẽ nói đến chuyện chọn sách, cách đọc sách… Cứ bắt đầu bằng việc rất nhỏ, không quá khó, việc nhỏ đấy nhưng rất có thể là việc nhỏ khởi đầu cho công cuộc lớn, phục hưng dân tộc.Để cho đất nước ta trở lại là một đất nước văn minh. Để cho nước ta khi giàu lên như chúng ta đang phấn đấu ngày nay, không là một đất nước của những anh chàng trọc phú. Để cho sự phát triển của đất nước là phát triển bền vững, tức phát triển có văn hóa.
function onResponseClick() { showDialog(‘MailTo.aspx?ArticleID=’ + GetPostVariable(“ArticleID”, null), 350, 465) }
TT – GS Hoàng Xuân Sính, chủ tịch HĐQT Trường ĐH Thăng Long, là một trong những vị GS rất quan tâm tới câu chuyện tài chính cho trường học. Nhưng khi nói đến vấn đề tăng học phí, bà tỏ ra thận trọng:
- Tôi đã tham khảo khá nhiều tài liệu, cơ chế tài chính của các trường ĐH ở một số nước. Ở VN, tôi thấy bài toán tài chính cho giáo dục (GD) là vấn đề rất khó trong hoàn cảnh hiện nay. Chúng ta phải nhìn từ nhiều phía, GD của ta, cả những bậc học thấp đến bậc ĐH đều đang có “vấn đề”. Tăng nguồn lực và sử dụng đúng mục đích sẽ là một giải pháp để khắc phục. Nhưng nước ta là một nước nghèo. Với người nghèo, chỉ tăng một chút đã là chuyện khó xoay xở.
Continue Reading–2002 words totally
Vào những ngày này, chúng ta đang phải đau lòng chứng kiến những hình ảnh tệ hại nhất từ những việc làm phi nhân tính của một cặp vợ chồng –đao phủ tại Hà Nội với một thiếu nữ giúp việc suốt 13 năm trời rồi tiếp đến, là một lũ ưng khuyển đời nay tra tấn những em bé tuổi trăng rằm giữa thanh thiên bạch nhật.
Continue Reading–1701 words totally
Tiếng trống bế giảng năm nay đã chính thức chấm dứt một thế hệ 8X ngồi trên ghế nhà trường, chuẩn bị bước chân vào cánh cửa đại học. Nhường lại tuổi học trò cho 9X năng động sáng tạo. Nhìn lại một thế hệ đã qua, đã đủ trưởng thành để bắt đầu làm nền cho 9X noi theo.
Continue Reading–2340 words totally
nguồn: http://blog.360.yahoo.com/blog-FeMpvPQ9eqgPgu2rXUFS4ns-?cq=1&p=201
bài này mình copy từ blog của anh Nguyễn Đình Nam: http://360.yahoo.com/profile-iNyoKG0_equRM8kkYG.5Bg–?cq=1
Vừa vào vietnamnet, đọc thấy cái title này: Đại lễ cầu siêu cho các anh hùng liệt sĩ http://vietnamnet.vn/vanhoa/tintuc/2007/07/722840/nghĩ cũng hơi lạ lạ, từ trước tới giờ mình vẫn đinh ninh “cầu siêu” là để giải thoát linh hồn cho những người bị chết oan, kiểu những người chết đói năm 45, những ngư dân bị sóng thần, bão Chanchu…, chứ ai lại cầu siêu cho các “anh hùng liệt sĩ”, các anh chết vì độc lập của đất nước, vì tự do cho nhân dân mà lại là “chết oan” à, thật vô lý. Thế là google “cầu siêu”
Continue Reading–378 words totally
Việt Nam – QuataTớ đã không dám rời màn hình dù chỉ là một phút. Lo lắng, hồi hộp, thậm chí run rẩy khi đầu trận Việt Nam bị đối phương uy hiếp, tấn công, dồn ép. Tớ đã hét lên, cười sặc sụa vì sung sướng cũng như vì tình huống hài hước thành bàn thắng của Thanh Bình, anh chàng thủ môn quả là ngớ ngẩn. Rồi tớ đã tiếc nuối, ôm đầu vật vã khi Tài Em có hai cơ hội sút bóng rất đẹp mà toàn sút ra ngoài, thật vô duyên quá đi thôi. Hic, hết hiệp một, chúng ta thắng 1-0, tự hào làm sao, hạnh phúc biết bao. Hiệp hai, tớ vừa xem bóng, vừa nhìn đồng hồ, đếm từng phút, và nghĩ, nếu giữ được tỉ số này đến hết trận thì còn gì hạnh phúc, sung sướng bằng, không phải Nhật Bản, Hàn Quốc, hay Úc mà chính là Việt Nam sẽ đoạt vé đầu tiên vào bán kết, cái viễn cảnh huy hoàng ấy đẹp tới mức không dám mơ. Và khi chúng ta chỉ còn cách chiến thắng 11 phút, cách bán kết 11 phút thôi, chúng ta bị thủng lưới. Buồn thật, vì hi vọng rất nhiều nên buồn cũng rất nhiều. Chân thành cảm ơn các cầu thủ, họ đã chiến đấu hết sức mình (hàng phòng ngự thôi, tiền đạo vẫn thảnh thơi lắm), nhìn Huy Hoàng, Hồng Sơn, rồi Tấn Tài, Quang Thanh lăn lộn trên sân, đau đớn, xót xa quá! Trận đấu này chúng ta rất may mắn, may mắn khi ghi bàn thắng, may mắn khi bóng trúng cột dọc, trúng xà ngang, và thủ môn Hồng Sơn có một pha cứu thua xuất sắc ở đầu trận, Hồng Sơn chơi rất hay, nhưng thật tiếc, chúng ta không thắng. Giá như VN thắng, “chảo lửa Mỹ Đình” sẽ là “ác mộng” với các đội bóng Tây Á, và bóng đá Đông Nam Á sẽ đè bẹp dí bóng đá Tây Á (Thái Lan vừa thắng Oman 2-0, tiếc là chúng ta lại hòa, một kịch bản lặp lại, hôm trước chúng ta thắng 2-0 thì Thái Lan cũng hòa 1-1).
Continue Reading–1013 words totally