Vừa đi đánh răng, nhìn vào gương, tự nhiên nghĩ bụng “ô trông mình cũng sáng sủa thông minh đấy chứ nhỉ, không lù rù ngu si như trưa nay”.
Và nghĩ tiếp, sao mình cứ thức đêm thức hôm hoài vậy, muốn tấm thân tàn tạ hay sao :-j chưa có ny đâu đấy, xấu trai ko ai yêu đâu :-ss Với lại chưa có ny nên chả ai lo lắng cho đâu, tự thân lo cho mình thôi.
Continue Reading–153 words totally
Sáng đi đá bóng với các đồng chí UDS, nắng gần chết, dù đã “luyện tập thể lực” nhưng cũng chỉ chạy được một lúc rồi “đi bộ” trên sân, muốn ra nghỉ mà ko có ai thèm vào thay :”>, đá vật vờ mãi mới bị thua :”>
kể ra số mình cũng son đấy nhỉ, 2 tuần đi đá bóng thì cả hai lần đều ghi được bàn, toàn bàn rùa =)), hôm nay sút xa quả vớ vẩn nhẹ hều lại vào lưới =)) sướng :”>
ả nh đây ảnh đây, trông dáng mình đá bóng có vẻ ko đẹp lắm thì phải :”> hẹ hẹ
)
Tác giả: TS Lê Đăng Doanh – Thành viên IDS
Tốt nghiệp đại học mới chỉ là cơ sở để mở đầu cuộc đời của người cán bộ nghiên cứu. Có bằng tiến sĩ cũng là bắt đầu con đường nghiên cứu khoa học. Hãy ghi nhớ lời dạy của Bác Hồ: “Học để làm việc, làm người, làm cách mạng. Học để phục vụ nhân dân”.
Continue Reading–4388 words totally
Tôi là người trẻ tuổi bận rộn và thực dụng, đang trên con đường xây dựng sự nghiệp cho riêng mình, điều đó tưởng như đối lập với vấn đề đi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa và Trường Sa. Tuy nhiên đến hôm nay tôi quyết định sẽ đi biểu tình, không chỉ dừng lại ở đó, tôi còn cố gắng sử dụng các ảnh hưởng của tôi để dẫn thêm nhiều người cùng ra đường (Kêu gọi sinh viên ĐHCN cùng tập hợp ủng hộ Trường Sa). Đó là một quyết định quan trọng, vì vậy tôi thấy cần phải phân bua trên blog này.
Continue Reading–2723 words totally
Vào những ngày này, chúng ta đang phải đau lòng chứng kiến những hình ảnh tệ hại nhất từ những việc làm phi nhân tính của một cặp vợ chồng –đao phủ tại Hà Nội với một thiếu nữ giúp việc suốt 13 năm trời rồi tiếp đến, là một lũ ưng khuyển đời nay tra tấn những em bé tuổi trăng rằm giữa thanh thiên bạch nhật.
Continue Reading–1701 words totally
Nguồn: Nhặt được trên Internet!
Nếu có một thời điểm nào đó trong cuộc sống, mà chúng ta cần phải và nên bị dúi xuống bùn lầy tăm tối, tốt nhất hãy chọn lúc 18-25 tuổi, lúc mà bạn có cả sức khoẻ lẫn sự dẻo dai; cả hưng phấn lấn thất vọng; cả niềm tin sắt đã lẫn sự ngoan cố mù quáng; cả sự hiểu biết bằng bản năng và trực giác chưa bị pha tạp lẫn sự tăm tối vì mơ hồ nhận thấy những lực cản của xã hội. Nghĩa là có tất cả mà lại chẳng có gì vững chắc. Lúc ấy là lúc có cả một tiềm năng – cái năng lực tiềm ẩn trong từng cử động, từng quyết định nhỏ, cái khả năng có thể nhảy rất dài, vượt rất xa, thay đổi cả thế giới; hoặc là cái nguy cơ trượt xa khôn cùng xuống vực sâu của tăm tối, kiệt quệ, u uất và rệu rã.
Continue Reading–2632 words totally
Bùi Minh Quốc Thư ngỏ gửi các bạn trẻ Việt Nam và hai bạn Mỹ Fred, Rob
Các bạn quý mến,
Tôi đã đọc với niềm xúc động sâu xa và nhiều nghĩ ngợi nhật ký của bác sĩ liệt sĩ Đặng Thùy Trâm và thư của tiến sĩ cựu chiến binh Mỹ Fred gửi các bạn trẻ Việt Nam đăng trên báo Tuổi Trẻ.
Continue Reading–5532 words totally
♥My Vietnam = Tổ quốc tôi.♥
♥♥♥ Chúng ta ai cũng khát khao được sống trong một tổ quốc hiện đại, văn mình và tri thức. Chúng ta ai cũng đều ao ước được sống trong một tổ quốc giàu lòng nhân ái, chia sẻ và yêu thương. Chúng ta mong muốn được sống trong một tổ quốc luôn có sự đấu tranh bản lĩnh trong sáng và niềm tự hào dân tộc. Và vâng, chúng ta là người Việt Nam, là con cháu Vua Hùng và những thế hệ 8x và 9x của đất nước tương lai. Chúng ta đã làm gì được cho tổ quốc Việt Nam ? Và rồi chúng ta đòi hỏi gì của tổ quốc cho chúng ta ?
Continue Reading–1317 words totally
TT – Vào một ngày mùa đông năm 1979, tại nhà hàng bán thức ăn nhanh ở thành phố Kansas, bang Missouri (Mỹ), có một chàng trai tuổi ba mươi gặm nhấm nỗi buồn vì mới mất việc làm.
Đó là năm thứ hai liên tiếp anh bị sa thải đúng một tuần trước ngày lễ Giáng sinh. Trong lúc chờ người phục vụ đem thức ăn đến cửa xe, anh chợt phát hiện cô ta chỉ mặc phong phanh một chiếc áo khoác mỏng. “Ta cứ tưởng mình là kẻ khốn khổ nhất thế gian, không ngờ người phụ nữ này còn khổ hơn, phải chống chọi với cái rét vì miếng cơm manh áo” – anh tự nhủ. Lúc trả tiền, anh đưa cô tờ 20 USD và bảo giữ phần tiền thừa.
Continue Reading–1468 words totally