hôm qua sang nhà chị Dung, đi mua switch cho chị ấy, đã bảo để lên mạng xem địa chỉ rồi mới đi, chị ấy lại bảo “vẽ chuyện, đâu mà chả thế, hơn nhau mấy nghìn”, ừ thì đi. Hỏi 4 cửa hàng thì 3 cái không bán switch, một cái có thì đòi tận 12$, mặc cả xuống 10$-160k, haha, còn lâu nhá, giá cắt cổ đấy ai mà mua nổi, mua về chị Dung chị ấy lại gào lên (em tốt bụng thật, hehe, ko phải tiền của em nhưng mà em vẫn tiết kiệm lắm .lúc đang đứng nhắn tin ở Nguyễn phong sắc, thì có một em hỏi giờ, mình trả lời là 5h39′, em ấy xuýt xoa: “ối đã 5h39 rồi sao” với vẻ mặt rất lo lắng và chờ đợi ai đó, tại sao lúc đó mình không mở miệng ra mà hỏi: “tôi có thể giúp gì cho bạn không?” hoặc “bạn có cần tôi giúp gì không?”, tại sao lại im lặng phóng xe đi nhỉ? tại sao thế nhỉ?
Continue Reading–2066 words totally
Mong những đường cong trên cát là hạnh phúc!
Bi Chính xác bạn ấy tên là gì, tớ cũng ko rõ nữa, Minh Ngọc thì phải (nhưng có thể đoan chắc không phải Hà Minh Ngọc đâu ). Bạn ấy rất nhỏ nhắn và xinh xắn, mắt sáng long lanh, miệng líu lo, tươi tắn. Thường thì bạn ấy xuất hiện với một hình ảnh rất hồn nhiên, nhí nhảnh, dễ thương kinh lên được! Hầu như bạn ấy lúc nào cũng vui vẻ, có đôi lúc bạn ấy cũng hơi trầm một chút, hoặc hơi ngơ ngác, nhìn mắt bạn ấy mở to ngơ ngác mới đáng yêu làm sao. Lớp 10, rồi 11, rồi 12, ba năm học cùng trường, hai năm cùng trong đội đi thi HSGQG của trường, tớ không một lần nói chuyện với bạn ấy. Chả có dịp nào để tớ có thể làm quen với bạn ấy, cho dù có lẽ cả hai đứa đều biết nhau – biết nhưng không quen. Mặc dù tớ thỉnh thoảng hay hỏi han bạn Nhung về Ngọc, nhưng chỉ là hỏi han rồi xuýt xoa khen ngợi, khen bạn ấy xinh xắn, khen bạn ấy đáng yêu, khen để đấy thôi, tớ vốn nhút nhát Và lần đầu tiên nói chuyện với bạn ấy là hồi đầu của năm nhất ĐH. Tớ học Công nghệ còn Ngọc học Kinh tế, tuy khác trường nhưng đều là sinh viên của ĐHQGHN. Hôm ấy là hôm đi chụp ảnh để làm thẻ thư viện, nhìn thấy bạn ấy, tớ có phân vân 1 giây , rồi chạy luôn ra chỗ bạn ấy hỏi thăm, nói chuyện – không thể tiếp tục trì hoãn được nữa. Dù sao gặp được đứa bạn cùng trường cấp III ở ĐH thì cũng là rất quý hóa, hehe. Tớ đã rất vui khi có thể “dũng cảm” tiến đến và nói “chào Ngọc”, hehe, gà thật. Và một kỉ niệm đầy hài hước ở trong kí túc xá. Chả là hồi ấy chị Thủy béo, bạn Tuyết hâm, và cả bạn Dịu lớp tớ ở phòng 409 nhà D, tớ thỉnh thoảng (so với bây giờ thì gọi là thường xuyên cũng được) lên đó chơi. Một lần tớ ngồi ôm con gấu bông (chính xác là chó bông) của chị Thủy, nghịch ngợm một lúc tớ đùa là tớ sẽ mang nó về, chả ai thèm đoái hoài gì tới ý kiến của tớ. Thế là lúc về tớ mang ra khỏi cửa luôn, cũng chả ai chạy theo giữ lại =)). Ra đến cầu thang, tớ nghĩ thầm “ôi hôm nay trời nắng, ôm con gấu này về nhà nóng chết đi được”, thế là tớ quay lại, gài con gấu ở cửa phòng, gõ cửa 3 tiếng rồi “người ra đi đầu không ngoảnh lại”. Tới cầu thang, quay lại kiểm tra xem ai ra lấy gấu chưa, thì thấy cửa phòng đã mở, nhưng có mấy bạn lạ hoắc cứ ngó ra ngó vào, “kì lạ, bọn này không mang gấu vào đi còn nhìn nhìn cái gì”, tớ mới chột dạ “hay mình để nhầm phòng?” Ha ha, đúng là nhầm thật, không hiểu thế nào mà lại có thể nhầm 407 với 409, đành “khúm núm” xin lại con gấu và mang sang phòng 409 trả cho chính chủ. Vấn đề là ở chỗ phòng 407 là phòng bạn Ngọc ở, thật tình cờ đúng không, kết luận là tớ với Ngọc có duyên, hehe. Thế là tớ đứng nói chuyện ở hành lang với bạn ấy một lúc, nói chuyện rất vui vẻ, tớ ko nhớ là nói những gì (thánh mà nhớ được những cuộc nói chuyện kiểu đó, he), chỉ nhớ là rất vui vẻ thôi. Hôm hội trại 26/3 vừa rồi, trường tớ cắm trại, khoa kinh tế cũng cắm trại, hai trường cạnh nhau mà, và thế là tớ vác máy quay đi quay khắp nơi, đến trại của lớp bạn Ngọc, bị “khủng bố tinh thần” tớ sợ quá chạy luôn, thật dại dột, đáng ra phải xông phi vào đó chụp ảnh trong gian hàng của các bạn ấy mới phải, thật là đáng tiếc (hehe). Và lần gần đây nhất tớ nhìn thấy bạn Ngọc là trên thư viện, đại loại là lúc gần cuối buổi rồi, bạn ấy lò dò trước cửa, rồi đi vào nói gì gì đó với một anh chàng rất chi là xì-tai, tớ nhìn thấy Ngọc nhưng Ngọc hiển nhiên ko nhìn thấy tớ, thư viện đông như thế kia mà, hì hì. Đấy, mối “thâm tình” của tớ với bạn Ngọc bi là thế đấy, thật là hấp dẫn mọi người nhỉ . Và bạn gì ơi, cái bạn nào mà bảo tớ đoán bạn là ai ấy, bạn thấy tớ đoán có đúng không?
Continue Reading–1435 words totally
Thi kiến trúc máy tính, lại lệch, cái đời học tủ ko bao giờ trúng. Thôi chán chả kêu ca nữa.Mệt và chán, vào nhà thằng Tuấn, giúp thằng Hoàng chuyển đồ, chả là cu Hoàng từ tầng 3 xuống ở với cu Tuấn ở tầng 1.Đạp xe về nhà, đoạn đầu đường Láng, có một bác đi bộ gọi “Cháu ơi bác nhờ tí”, đang phóng khá nhanh nhưng vẫn phanh ngay lại, cái thói hóng hớt nó thế đấy. “Cháu ơi bác hết sạch tiền, cháu cho bác 5 nghìn đi xe bus về Nhổn, bác đi bộ suốt từ nãy tới giờ”. “Dạ vâng”, rút túi ra có 1 tờ 50k, 1 tờ 10k, và 2 tờ 2k, “Dạ cháu có 4k bác cầm tạm”. “Uh bác cảm ơn cháu nhé, cháu học trường ĐH Giao thông đây à” – “Dạ không ạ”. Phóng đi luôn. Chợt nhớ một lần ở đường Hoàng Quốc Việt cũng có một bác vẫy tay xin tiền mình kiểu này, nhưng lần đó là xin tiền gọi điện thoại, hic, lần đó vừa mất tiền, vừa tức, ah còn vừa cả hại phanh nữa chứ, hôm đó đang phóng rõ nhanh (dạ em đạp xe không đi chậm bao giờ). Tức vì ngay sau khi mình đưa lão 2k, đi một tẹo mình quay lại thì thấy lão lại đang “giao dịch” (xin tiền) một bạn khác nữa. Bố khỉ, rõ là mình bị lừa. Còn lần này, bác này tầm hơn 50, nhìn rất phúc hậu, quần áo chỉnh tề lại còn xách một cái cặp nữa chứ. Thực ra thì nhìn thế nào tớ cũng sẽ giúp thôi, thà giúp nhầm còn hơn bỏ sót.Mà tại sao người ta lại vẫy mình nhỉ, mặt mình có chứ “tốt” à? Lại chợt nhớ hôm nọ em Ly kể bạn em ấy bảo là “Nhìn mặt đã thấy tốt”, chậc, tốt quá cũng không phải là tốt đâu. Chắc người ta vẫy mình cũng là hú họa ăn may thôi, nhưng may cho họ là gặp phải thằng khờ. hờ hờ.Hôm qua đi đón đứa em họ, nó thi vào chuyên Toán sư phạm. Thấy bọn học sinh của sư phạm bán đề ầm ầm, rao “ai mua lời giải không, 2k/tờ nào”. Có một thằng nhóc nhìn dáng rất xi-po, hay ho, và cái hay ho nhất của nó là “lộc bất hưởng tận”, khi có một bà già và một con nhóc ăn xin đi qua, nó đặt vào cái mũ của con bé một tờ lời giải , một đồng hai nghìn đó ạ và nói “Cho bé này”.Đưa đứa em họ ra bến xe bus, nó đi về Hải Dương. Mình đạp xe về giữa đường thì trời mưa, tránh tình trạng đội mưa rồi ướt như chuột lột lần trước (*), tớ sang bên đường mua một cái áo mưa, 20k ạ, hic, xót. Nhưng ghét mặc áo mưa giấy 2k. (mà ko, áo mưa giấy là phải 5k, lúc tới ngã tư Láng Hạ nghe lỏm giá). Đi giữa trời mưa, không có gì đặc biệt. Trời mưa to và mọi người ko có áo mưa đều dừng ở các bến xe bus để trú. Đến đoạn trường Đảng Lê Hồng Phong thì có một cảnh ấn tượng: Trong khi mọi người dựng xe máy đầy ở đường, chen nhau trong chỗ đợi xe bus thì có hai ông cháu ăn xin giữa trời mưa, đứa trẻ đi rất tung tăng, còn ông già một tay cầm gậy một tay bám vào vai đứa cháu, luống cuống bước vội theo vì đứa cháu đi hơi nhanh – ông già bị mù. Cảm giác đan xen, thương cụ già, thương cả em bé, nhưng cũng vui, ghen tị với đứa trẻ, niềm vui được tắm mưa. Chả biết cụ già có bị cảm sau trận mưa ấy không(?)! Lúc ấy Ngã Tư Sở tắc đường rất to, người Hà Nội cứ trời mưa là đi xe rất ẩu, vượt đèn đỏ chả coi ai ra gì, ah đây ko phải ý tớ mà là ý kiến của một anh trong otofun.com:
Continue Reading–1595 words totally
tường thuật cuộc gặp mặt offline của BQT ketnoitre.com
3h kém 15, nhận được tin nhắn của admin Xuon, hẹn 5h ở quán cafe Quen 54 Hàng Gà. 4h15, đi ra khỏi nhà, em đi xe bus ạ đang thảnh thơi ngồi đọc sách trên xe 01 thì điện thoại rung, Kelly gọi mới ghê răng chứ, nhưng khốn nỗi lại là giọng của một thằng con trai, ờ hờ, chả hỏi thì ta đây cũng bít thừa là Mr8x. Chúng nó hô “anh Xuon đổi địa điểm, đến cổng trường Chu Văn An ngay nhé”, ôi giời, làm mình vội vội vàng vàng nhảy xuống khỏi xe bus, suýt thì ngã dập mặt. Đảo mắt khắp bốn phía chả nhìn thấy cái xe ôm nào, đang ở đường Phùng Hưng, nhà tang lễ, các bác ấy chỉ đến đây chứ ko cần đi về mà, giờ mình đi taxi chắc. Đành nhắn tin thông báo “hoàn cảnh”, các bạn tốt bụng gọi lại và hỏi tớ đang ở đâu, rồi ầm ầm phóng xe tới đón. Hehe, iu các bạn thế Trong lúc ngồi chờ các bạn tới, tớ ngồi đọc sách ở chỗ vườn hoa gì gì đó, và ngẫm nghĩ: ồ, chỗ này hay thế, một địa điểm công cộng rất tốt để thể dục thể thao, tụ tập. chả bù cho chỗ ngã tư Sở nhà mình, chán mù giời, cái này gọi là “chi phí địa điểm” ư ? hichic. Sau một hồi chờ đợi thì các bạn cũng đã tới. 3 xe máy, bạn Mr8x đẹp zai đưa ngay chìa khóa cho mình, hehe, sao có người tốt bụng như 8x nhỉ, đúng là 8x có khác. (Ah, chú thích là bốn bạn này vừa đi training để quay Kết Nối Trẻ ở trường Chu Văn An, một người đi thi 3 người đi cổ vũ). Thế là 5 đứa hùng hục đi tới 54 Hàng Gà, toàn bọn Gà, ko bít đường, lượn lờ chóng mặt, sau đó hỏi chú xe ôm, ra luôn. Một cái quán rất chi là ọp ẹp và nóng, lên tầng 3 bật điều hòa cả tiếng mà ko thấy mát, đành mở cửa. Gọi nước cũng rất là lâu la, hichic, các anh chị phục vụ ở đây chắc lắp chip celeron 1.0 và ram 128 quá. 5 đứa ngồi chụp ảnh và nói chuyện một lúc. 5h10, gọi cho anh Xuon thì anh bảo đang tới. Okie. Rồi bỗng có một bạn rất trắng đến và hỏi thăm có phải mod của knt họp ở đây ko, á à, người đại diện của QuangvuPC chứ còn ai. Béo và trắng (không béo lắm đâu, nhưng nói thế cho nó vần). Cả bọn rối rít “cáo giả cừu”, toàn SV bỗng trở thành học sinh cấp 2 cấp 3 hết cả.
Continue Reading–1427 words totally