barcamphanoi11h mới tới, vì đi đá bóng :”>
Gặp khá nhiều “đồng đội”, hỏi bọn nó anh Nam có tới không, anh Nam đã nói gì chưa , muốn đến nghe anh Nam nói , nghe chúng nó bảo anh Nam tới “ngó nghiêng” một chút rồi về rồi. Hơi chán
Continue Reading–322 words totally
Ta bỗng gặp một con người thật lạ
Đã bao năm không qua nổi con đường
Khao khát quá hay người đa cảm quá
Continue Reading–97 words totally
lười post bài quá, post mấy cái ảnh lên thôi vậy, dạo này đang ốm, làm cái entry lấy khí thế hi vọng khỏi ốm khẩn trương
- thi quân sự sáng nay thi quân sự, thi kiểu trắc nghiệm đúng sai, cho 40 câu, chọn ra 10 câu đúng. có khoảng 10 đề, từ những năm trước truyền lại list các câu đúng của mỗi đề, list này là do những người đã thi qua truyền lại , trong khi cả lớp sục sôi “chép key”, mình nhởn nhơ ngồi đọc lại giáo trình . Xác định là “tự làm, ngồi trong lớp nghe giảng là quá đủ để thi, mình thông minh thế kia mà, mấy môn quân sự này đã trượt lần nào đâu”. Vào thi, chọn ra khoảng 15 câu đúng, sau đó lại chọn trong 15 câu ấy 10 câu đúng nhất. Ra khỏi phòng thi, nhâng nháo lắm, so lại kết quả với lão Vương, giống nhau có 3 câu, thôi hỏng rồi, xem lại giáo trình, có vài câu đúng mà mình lại ko chọn, hoang mang, xác định quả này thi lại, cuống cuồng đi chép key =)), rút cục cũng vẫn được 6 điểm. Ngon. – chọn chuyên ngành vậy là sẽ quyết tâm chọn Mạng và truyền thông máy tính, cho dù bộ môn này “học thì vất mà điểm thì thấp”, thậm chí khó ra trường đúng hạn. Chỉ đơn giản vì bộ môn nay có thầy Hồ Đắc Phương, vì quý thầy, thích phong cách dạy của thầy nên có hứng thú học môn mạng máy tính, cái cảm giác “đỉnh của chóp” thật là sung sướng, môn mạng cho mình cảm giác ấy khi nhìn vào bảng điểm, và mình muốn cám ơn thầy Phương vì điều này. Môn mạng cũng là môn khó khăn, vất vả, coding điên cuồng, nhưng sống là phải chiến đấu chứ, hãy đương đầu với khó khăn nào – bồi hồi chọn chuyên ngành, nghĩa là năm sau học sẽ theo học theo các lớp nhỏ của chuyên ngành, K50cc sẽ ko còn nữa, trong chiến tranh gọi là “phiên hiệu bị xoá sổ” , hơi buồn nhỉ, dù gì cũng học cùng nhau 3 năm rồi, dù chả phải là một tập thể “gắn bó, đoàn kết” gì cho cam, nhưng cũng là có gì đó gắn bó, với một số ai đó thì là thân thiết. Giờ lại cái cảnh làm quen bạn mới, mệt. Rồi một năm nữa ra trường, mỗi đứa một nơi. Nhanh thật, vậy là sắp xong 4 năm ĐH rồi, vẫn cứ có cảm giác ngày chia tay cấp 3, chia tay lớp 12 mới như chỉ vừ hôm qua. Thật sự 3 năm đại học có nhiều điều khiến mình nuối tiếc, cả trong học tập cũng như trong cuộc sống, tình cảm. Nhưng sẽ không thay đổi được quá khứ mà chỉ có thể cố gắng cho tương lai. Cố lên nào, đừng cứ sống vật vờ để rồi khi nhìn lại lại “giá như…” – Mai Anh
Continue Reading–1622 words totally
Vụ này diễn ra từ hôm 16/5 nhưng bận quá giờ mới có thời gian kể.
Đây là thông báo của nhà trường, với cái tên chương trình là “Giao lưu, hội thảo khoa học” mình đã hi vọng có cái gì đó hay ho, bài nói chuyện ấn tượng hay giới thiệu công nghệ mới gì đó ở đây. Nhưng rút cục là gì? Về cơ bản là có thể tóm gọn trong cụm từ “chen lấn xô đẩy”. Chen lấn để giành cái laptop để đăng kí tài khoản ở orkut, chen lấn để lấy bánh, nước ngọt, hoa quả, cái cảnh đĩa bánh sandwich vừa được đặt ra bàn, một rừng các cánh tay xô vào, bốc lấy bốc để, có người chỉ lấy một chiếc, nhưng cũng nhiều kẻ thả sức vơ vét, cầm năm bảy chiếc. Thật kinh khủng, cảnh ấy diễn ra giữa sân trường ĐHQG, năm 2008 mà làm mình nghĩ tới nạn đói năm 45, chẳng lẽ mới có nạn đói 2008 à? Thô, thô thiển và thô bỉ cái cảnh cướp bánh ấy!
Continue Reading–1837 words totally
Từ hồi bước sang học kì 2 tới giờ, sáng nay mới là buổi thực hành đầu tiên trên phòng máy. Kinh nghiệm đau thương của gần 3 năm học ở ĐH Công nghệ khiến tớ chả mấy hứng thú với việc thực hành trên phòng máy của nhà trường. Internet thì có, nhưng hầu như là bị chặn, nếu không bị chặn thì chậm như rùa bò, kinh khủng lắm. Phần mềm để thực hành thì lỗi lên lỗi xuống, như kì trước học thực hành mạng ấy, thực hành với mấy cái phần mềm ethereal với cả boson netsim, năm lần bảy lượt chả được, lúc thì chưa cài phần mềm, lúc thì phần mềm lỗi, hết sức là mệt mỏi. Cô giáo thì thường xuyên liên tục đi muộn và nghỉ dạy bất ngờ, tất nhiên là có lí do, thường thì là xe của cô bị hỏng , cô giáo cũng vui tính như mà như thế thì chúng em đợi cô mệt lắm ạ. À, máy tính, máy tính lởm, mang tiếng là máy trong phòng lab của ĐHCN mà đầy virus, chả ai diệt, cứ cắm usb vào là lại nhiễm, về nhà lại phải diệt. Rồi màn hình bé xíu, cong cong, máy chậm, v.v.v Đến giờ tớ vẫn bực con chuột ở phòng máy 203 E4, cầm con chuột mà không sao di vào cái chỗ cần bấm được, lúc thì di không đi, lúc thì đi vọt lên vọt xuống, lúc ấy chỉ hận không thể ném thẳng con chuột vào màn hình cho đỡ bực . Còn 2 cái phòng internet miễn phí cho sinh viên, ram 128 các bạn ạ, chán ghê gớm. Phải đến một phần ba máy không chạy ấy chứ. Đã có tiền trang bị máy tính với cạc mạng không dây -wireless vậy mà lại không trang bị đầy đủ ổ cắm, vô số máy ko chạy vì không có chỗ cắm điện. Thật hết hiểu nổi. Mà dạo này hai cái phòng ấy đóng cửa im ỉm suốt. Lại còn giới hạn sv chỉ được truy cập 30 phút một ngày hay sao ấy. Về cơ bản tớ chán phòng máy trường tớ như thế cho nên sáng nay tớ cũng ko hào hứng gì lắm. Nhưng bước chân vào phòng 404 nhà E3, tớ thực sự choáng váng, 36 cái máy tính đồng bộ đen tuyền quyến rũ, đèn led xanh sang trọng quý phái , hoàn toàn là LCD 17″ LG, đẹp mê ly. Chuột nhạy, bàn phím nảy, êm. Cấu hình rất mạnh với Core 2 Duo, ram 1G. Và đặc biệt hoàn toàn không có virus, bởi vì 100% cài đặt Red Hat, hehe. Rất chuyên nghiệp khi username và password được in và dán sẵn dưới mỗi màn hình. Trong phòng lab còn có một máy chiếu xịn, hai bảng trắng mới tinh và rất hiện đại. Thầy giáo thì thoái mái và nhiệt tình, giảng bài rất dễ hiểu và đầy cảm hứng . Thật tuyệt. Thề là học gần 3 năm trường CN rồi, chưa bao giờ thấy tự hào về cơ sở vật chật của trường đến thế, chưa bao giờ thấy trường mình hiện đại thế. Nghe giang hồ đồn đại thì mỗi cái máy là 12 triệu, vậy thì 36 cái sẽ là 432T, chưa kể bàn ghế, thảm, máy chiếu, bảng… Hoành tráng thật. Thầy bảo môn này không điểm danh, ở nhà làm cũng được nhưng phòng lab đẹp xịn thế, không đến cũng phí
Một thư viện nhỏ nhắn, hai tầng, yên tĩnh và lịch sự. Bác bảo vệ già ăn trưa xong không thèm rửa bát. Màu vàng của tường cũ cũ, với những kèo, cột khiến cho thư viện càng cổ kính hơn. Khóm tre với những con chim nhỏ béo béo nhảy nhót kêu lóc chóc. Ngồi trên thư viện, nhìn qua cửa sổ, màu xanh ngát của tán cây xà cừ, đường phố mọi người đi lại đông vui nhưng không ồn ã, một màu vàng ấm áp của hai chậu hoa cúc rất to bên kia đường, cuộc sống thật là tuyệt vời. Tuyệt vời nhất là nhìn sang bên cạnh, thấy một người đang làm bài tập một cách rất chăm chú. Sau này có người yêu, nhất định mình sẽ cùng người yêu lên thư viện học. Nhưng…, khi mình có người yêu liệu mình có còn đi học nữa không? Nói một cách khác, mình có thể có bạn gái khi đang đi học được không? )
đi chơi với bạn Chi – say kembình luận viên méo thài xin tường thuật chi tiết lại vụ đi chơi (gọi là “hẹn hò” đi cho máu) như sau. Cuộc hẹn này đã được lên lịch từ 1 tuần trước, từ lúc trời còn rất nắng ấm, cho tới một hôm trước ngày diễn ra, trời bỗng nổi rét ghê gớm. Nhưng có là gì, sao cản nổi quyết tâm của hai người. Hehe. 1h kém 5 phút, tớ đã đến bến xe bus cổng trường Giao thông. Đợi tới 1h, vẫn ko thấy Chi ú đâu, gọi điện. Giọng bạn ấy rất vội vã: “ừ tớ ra bến xe bus ngay đây” – thậm chí tớ còn chưa kịp nói gì. Ừ thì đợi thêm. Đứng ở bến xe bus thật là lạnh, hichic. 8 phút sau thì bạn ấy có mặt. Đứng nói chuyện “hàn huyên” tầm 2 phút thì có xe 09. Lên trên xe thật là ấm áp vô cùng ^^. Đi lòng vòng lèo vèo, cái xe 09 mới đổi hành trình hay sao đó, hồi xưa có đi qua Bưởi bây giờ lại ko đi qua đó nữa. Đi, đi mãi, qua Ngọc Hà, qua Bảo tàng Hồ Chí Minh, vân vân, cuối cùng cũng tới được Bờ Hồ. Ngồi trên xe nói chuyện hơi bị vui, nghe bạn ấy kể chuyện. Xuống xe, đi dạo ở Bờ Hồ, cảm giác rất thú vị, không khí ở bờ hồ đúng rất chi là sạch sẽ thoãng đãng (thực ra thì cũng không sạch sẽ cho lắm – nhưng nói chung là sạch hơn so với mặt bằng chung của HN, hehe). Bạn Chi biết rất nhiều cây ở Bờ Hồ, cây lộc vừng này, cây lim này, hai cây này mình không biết, hehe, bạn ấy lại còn biết rằng cây lim có quả to bằng nắm tay, bên trong có hạt lim nữa, nếu không cẩn thận quả lim rụng vào đầu là u đầu như chơi, he. Tại sao người ta lại trồng lim ở bờ hồ nhỉ? Chi bảo tại vì cây này rễ sâu, nhiều lá, tán cao. Chà, kiến thức uyên thâm thật . Chi biết cây lim vì ngày xưa nhà bạn ấy ở Giảng Võ có nhiều lim trước cửa, còn mình biết Chi nói đúng vì ngày xưa hồi lớp 11 đi cắm trại 26-3 ở rừng lim Tam Đảo. Còn về cây lộc vừng, mình còn biết là có một ông chụp ảnh, sau khi chụp tháp rùa qua tán một cành lộc vừng, ông ta liền bẻ cái cành ấy đi, thế là cái ảnh của ông ta chụp trở thành độc nhất vô nhị, ko một thợ ảnh nào chụp được cái thứ hai như thế. Ông thợ ảnh thật là thông minh (và nham hiểm, hehe). Từ bờ hồ bọn tớ đi vào hiệu sách Lâm ở số 3 Đinh Lễ, Chi mua mấy quyển cơ sở dữ liệu, Hà Nội 36 góc nhìn, rồi sang Nguyễn Xí mua “Chiếc Lexus và cây Oliu”. Mua xong sách hay đứa lên ZigZac uống cacao nóng, cái quán này rất hay, rất khó nhận ra nữa. Đường lên là một cầu thang trải thảm rất sạch sẽ và đẹp đẽ, chỗ ngồi rất rộng rãi thoáng đãng, có hoa, có cây, có đèn lồng nữa, nói chung là ổn. Nhưng để đi lên chỗ đó thì phải đi qua chỗ rửa cốc, ướt và có mấy người đang cãi lộn, thật là buồn cười, hehe. Lúc gọi đồ uống, Chi gọi cacao nóng, mình chả biết uống gì, nên bắt chước Chi. Quả thật là sáng suốt, ca cao nóng rất ngon, béo, cái cốc đựng còn rất cá tính nữa. Lần sau lại lên đó uống ca cao nóng tiếp. hehe. Sau đó là đi vòng vèo sang bên kia bờ hồ, mua kem ăn, Chi chọn cái kem màu hồng còn mình là cái màu trắng, tên rất dài và mình không nhớ, nhưng nó có rượu trong kem, hehe. Thế là khi ăn gần hết cái kem, mình bước đi lảo đảo vì “say kem” ). Vừa đi dạo bờ hồ vừa cầm que kem ốc quế mút mút thật là một cảm giác hạnh phúc. Ai thích “hạnh phúc” với tớ không nào??? Cám ơn bạn Chi nhé, thế là mình biết vài chỗ đi chơi nữa khi lên bờ hồ rồi. Ngày xưa tớ chỉ biết mua sách và ăn kem Tràng Tiền hay Thủy Tạ thôi. he. À nhận tiện bạn Chi có kể, là thằng bạn của bạn ấy, dẫn người yêu lên bờ hồ, rồi đi dạo 4 vòng bờ hồ, đi xong về người yêu chia tay luôn =)). Kinh nghiệm rút ra là chỉ nên đi hai vòng thôi, đi nhiều quá là bị đá đấy, keke. 19 Chi ú lại bay rồi, bay tới một nơi hơi bị xa, cách Hà Nội phải đến 4000 cây số ấy chứ, chúc Chi bay vui vẻ học hành mạnh khỏe và béo vừa vừa nhé. Bây giờ vẫn chưa phải là béo quá đâu, nhìn vẫn xinh – dù từ lúc về tới giờ có 2 tháng mà tăng 3,5kg. He, khâm phục, thành tích ấy tớ không thi đua được. À, có lẽ tớ thử “uống nhầm thuốc” xem, tớ chả uống B1 bao giờ ^^. By by, chào thân ái và quyết thắng ps: vừa có người tới thu tiền điện, tháng này hết có 27 nghìn thôi, những tháng trước phải hơn 30, thậm chí hơn 40, ít điện đi chắc bởi vì “hiệu ứng” của việc dùng màn hình LCD đấy, với lại không cắm tủ lạnh, ít dùng máy giặt. hehe.
hôm nay đi xem triển lãm IT week ở giảng võ, hehe, khác với năm ngoái vừa phải mua vé 5k vừa chỉ xách về 1 đống tờ rơi quảng cáo, năm nay vì đi sớm (8h44), chả thấy ai bán vé, nên ko phải mua vé, lại còn “chiếm” được cái ram mang về, tuy ko nổi tiếng lắm nhưng có vẻ cũng là hàng tốt, hehe 512MB, bus 667 hình:
Continue Reading–334 words totally
Thaimeo: hôm nay đi qua địa điểm tiếp dân của văn phòng chính phủ chỗ quận ủy cầu giấy Thaimeo: thấy xe cộ ùn tắc hết cả Thaimeo: nghi nghi, chắc lại có dân ở đâu lên biểu tình thị uy đây Thaimeo: nhân bảo như thần bảo Thaimeo: tầm hơn một chục bà con già trẻ gái tra đủ cả Thaimeo: cầm băng rôn, biểu ngữ, giấy A4 viết tay, giấy in phun, in lazer, đủ cả Thaimeo: nội dung chủ yếu là “đả đảo tập đoàn tham nhũng Đinh Văn Cương” Thaimeo: dân oan đòi công lý Thaimeo: thậm chí có cả một cái của dân trong TPHCM ăn theo nói leo biểu tình tận ngoài Hà Nội Thaimeo: hic, Thaimeo: lúc đi qua là 11h trưa, lúc về 6h tối thì không thấy bóng dáng “dân oan” đâu hết Thaimeo: chả biết có cái xe nào của PA25 đến đón các “chủ nhân của đất nước” về quê hay ko
Continue Reading–1771 words totally