<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Thái. &#187; chínhtrịxãhội</title>
	<atom:link href="http://thaimeo.info/blog/tag/chinhtr%e1%bb%8bxah%e1%bb%99i/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://thaimeo.info/blog</link>
	<description>Không có hi sinh, không có vinh quang</description>
	<lastBuildDate>Wed, 23 May 2012 05:19:57 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.2</generator>
		<item>
		<title>Người Việt Nam tự tin hay tự ti?</title>
		<link>http://thaimeo.info/blog/2010/04/ng%c6%b0%e1%bb%9di-vi%e1%bb%87t-nam-t%e1%bb%b1-tin-hay-t%e1%bb%b1-ti/</link>
		<comments>http://thaimeo.info/blog/2010/04/ng%c6%b0%e1%bb%9di-vi%e1%bb%87t-nam-t%e1%bb%b1-tin-hay-t%e1%bb%b1-ti/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 15 Apr 2010 07:31:55 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thaiph</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chính trị, xã hội]]></category>
		<category><![CDATA[Sưu tầm]]></category>
		<category><![CDATA[chínhtrịxãhội]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thaimeo.info/blog/?p=1197</guid>
		<description><![CDATA[Trên bục giảng, PGS.TS Phạm Đình Nghiệm hỏi: “Có em nào đã từng ước mơ mình đoạt giải Nobel không?” 136 thành viên của lớp học vẫn ngồi yên bất động và câu trả lời là sự lặng im. Tự hỏi, tại sao lại như vậy, phải chăng vì trong đầu ai cũng thấp thoáng một ý nghĩ “người Việt Nam mà mơ giải Nobel làm gì&#8230;.”<br/><br/><span class="readmore"><a href="http://thaimeo.info/blog/2010/04/ng%c6%b0%e1%bb%9di-vi%e1%bb%87t-nam-t%e1%bb%b1-tin-hay-t%e1%bb%b1-ti/" title="Người Việt Nam tự tin hay tự ti?">Continue Reading--3285 words totally</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" src="http://www.tuanvietnam.net/assets/images/cotquoc.jpg" alt="" /></p>
<p>Trên bục giảng, PGS.TS Phạm Đình Nghiệm hỏi: “Có em nào đã từng ước mơ mình đoạt giải Nobel không?” 136 thành viên của lớp học vẫn ngồi yên bất động và câu trả lời là sự lặng im. Tự hỏi, tại sao lại như vậy, phải chăng vì trong đầu ai cũng thấp thoáng một ý nghĩ “người Việt Nam mà mơ giải Nobel làm gì&#8230;.”</p>
<p>Giờ quân sự, có bạn đặt ra câu hỏi: “Nếu Mỹ xâm lược Việt Nam một lần nữa thì liệu Việt Nam có thắng không?”. Mọi người phần đông ai cũng thở dài kèm theo cái lắc đầu chấp nhận thua cuộc. Tự hỏi, tại sao khi xưa cha ông ta từng bao lần khiến cho kẻ địch phải khiếp vía vậy mà giờ đây chúng ta- thế hệ con cháu lẽ ra phải dũng cảm hơn nữa thì lại có ý nghĩ như vậy?&#8230;.<br />
<span id="more-1197"></span><br />
Hàng ngày bật yahoo, tớ vẫn nhận được những câu chuyện cười đại loại như:<br />
“Mỹ phát minh ra cái máy gọt khoai to bằng cái tivi, thả 1 củ khoai tây ở đầu này thì đầu kia cho ra 1 củ khoai tây trắng nõn. Nga cười khẩy, phát minh ra cái máy gọt khoai tây bé bằng cái hộp, thả đầu này đầu kia cho ra 1 củ trắng nõn. Việt Nam phẩy tay bảo tầm thường rồi phát minh ra cái máy gọt khoai to bằng cái nhà. Đầu nay đổ 1 rổ khoai đầu kia cho ra 1 rổ trắng nõn. Ai cũng khen ngợi tuy tốn diện tích nhưng rất năng suất. Nga liền cho đổ 2 xe Benz khoai tây để xem thế nào. Vừa đổ xong thấy ở trong nhốn nháo: &#8221; Đổ lắm thế này lấy đâu chỗ ngồi gọt nữa.&#8221;</p>
<p>Tớ vẫn cười khi đọc câu chuyện ấy nhưng cười xong chợt thấy đau thắt. Tự hỏi, tại sao chính chúng ta &#8211; những người Việt Nam lại tự hạ thấp mình đến thế nhỉ?<br />
Câu nói của nhà sử học Dương Trung Quốc vẫn khiến tớ chột dạ: “Cách hành xử và tâm thế của chúng ta dường như luôn mặc cảm Việt Nam giờ đây là một nước nhỏ. Không ít những phát biểu của các quan chức luôn khiến ta nghĩ rằng Tổ quốc của mình giống như những địa phương mong được xếp vào diện nghèo hay vùng xâu vùng xa của thế giới để được hưởng những ưu tiên được trợ giúp mà không thấy nỗi hèn nhục của một nước nghèo và lạc hậu…”<br />
Có phải người Việt Nam chúng ta đã quá tự ti không nhỉ ???</p>
<p>Người Việt Nam tự ti hay tự tin?<br />
Sẽ là giả dối nếu nói rằng người Việt chúng ta không tự ti. Vẫn còn đó lời phát biểu hùng hồn của ông Ngô Quang Kiệt &#8211; Tồng Giám mục Giáo phận Hà Nội trước bàn dân thiên hạ: “Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều và chúng tôi cảm thấy rất là nhục nhã khi cầm trên tay tấm hộ chiếu mang quốc tịch Việt Nam.”<br />
Vẫn còn đó bài báo mang tên: “ 179 năm nữa Việt Nam mới đuổi kịp Singapo” ( Báo tuổi trẻ số ra ngày 15/03/2006) vậy mà vẫn có người tỏ ra chẳng ngạc nhiên gì “em còn tưởng là 200 năm nữa ấy chứ!” (N.T.A.T- fbaclub.com).<br />
Vẫn còn đó câu chuyện của một cô phóng viên đến săn vị quan chức ngành giáo dục và kiên quyết cho rằng nền giáo dục đào tạo nước nhà là quá kém, nhiều bất cập và làm thế nào để chúng ta không đào tạo ra những phế phẩm. Cô nhìn thấy ở nền giáo dục Việt nam là một vòi bạch tuột sản sinh ra đủ thứ khuyết tật và gây nguy hại cho nhiều thế hệ&#8230;<br />
Vẫn còn đó những con số biết nói: 77% người Việt Nam sính hàng ngoại vì cho rằng hàng trong nước chất lương kémi, có khoảng 32.000 phụ nữ Việt Nam lấy chồng nước ngoài vì mơ ước có một cuộc sống tốt đẹp hơn.<br />
Và còn nhiều điều khác nữa thể hiện cái tự ti của người Việt. Thế nhưng sẽ là sai lầm lớn nếu khẳng định “ Người Việt Nam tự ti” vì đâu đó vẫn còn những người luôn tự hào mang trên mình dòng giống Lạc Hồng.<br />
Một câu chuyện từ ông giám đốc quỹ nhi đồng Mỹ: Ổng thăm Việt Nam, rồi thăm Bangladesh. Và ông ấy nói rằng làng quê nghèo nhất của Việt Nam cũng nghèo như làng quê nghèo nhất của Bangladesh hay nhiều nước khác trên thế giới, thế nhưng điều quan trọng nhất là ông ấy không thấy thương hại đám trẻ con Việt Nam ở làng quê ấy. Đơn giản bởi vì: “ Tôi thấy được sự cầu tiến của người Việt và sự năng động của đám trẻ ấy. Đám con nít ấy chắc chắn không chịu an phận và cam chịu số phận.”<br />
Và AM thực sự cảm động khi đọc được những dòng chia sẻ đầy cảm động của chị uatkimhuong tren 4rum caohockinhte.info:<br />
Dù đất nước còn khó khăn, nghèo nàn, lạc hậu, tôi vẫn tự hào là người Việt Nam. Tôi tự hào vì tôi có đủ kiến thức để nhận biết rằng Việt Nam là một trong những nước có phong cảnh cực đẹp. Tôi tự hào vì nền văn hóa Việt nam có những bản sắc riêng không lẫn lộn với bất kì ai trên thế giới. Tôi tự hào là người Việt Nam giống như tôi tự hào là tôi. Dù tôi có xấu, có khuyết điểm nhưng tôi vẫn là tôi không phải là người khác.Tôi bất bình với những ai nói rằng họ xấu hổ là người Việt Nam. Có thể cha mẹ bạn nghèo vậy bạn phải chứng minh cho họ thấy rằng dù nghèo nhưng cha mẹ bạn vẫn là một người đàng hoàng. Có thể đất nước ta đang nhiễu nhương, chế độ lằng nhằng gây ra nhiều oan trái của người dân. Thì bạn hãy đứng lên góp tiếng nói chung để thay đổi quốc nạn đang hoành hành. Có thể đất nước ta nghèo đói vậy bạn hãy nhường cơm sẻ áo giúp đỡ những cong người cùng cực ấy. Thì bạn vẫn có thể ngẩng cao đầu với những người bạn quốc tế. Họ làm sao tôn trọng bạn, nếu chính bạn khinh bỉ nguồn gốc của mình? Nếu họ ko tôn trọng bạn, bạn chấp nhận cúi đầu thay vì thể hiện với họ rằng họ đã sai lầm ư? Nếu bạn thấy xấu hổ vì cha mẹ nghèo mà chối bỏ sự thật rằng đó là người sinh ra bạn, vậy bạn nên thấy nhục nhã đi vì bạn không dám làm một con người chân chính. Tôi tự hào vì là người Việt Nam.<br />
Và nói như nhà báo Thiên Lương : &#8221; Chúng ta không ngủ quên, cũng không quá tự tin một cách lố bịch. Chúng ta không hão huyền với những gì đã đạt được. Cũng không phủ nhận những tiến bộ còn khiêm tốn của thang bậc Việt Nam với quốc tế. Nhưng chúng ta cũng không nên nhìn mọi thứ bằng một đôi mắt màu xám. Không ảo tưởng nhưng cũng chẳng việc gì phải tự ti. Bởi chúng ta cần là những người bước đi chứ không phải ngồi lại và sợ hãi&#8230;”</p>
<p>Người Việt Nam tự ti hay tự tin?Đất nước ta còn nghèo, dân tộc tộc ta còn nhiều mặt yếu kém, đó là sự thật không thể phủ nhận. Song , không phải vì thế mà chúng ta luôn mang tâm lý tự ti, mặc cảm khi ra trước bạn bè thế giới. Những gì đáng tự hào thì phải tự hào, những gì còn hạn chế thì cần nhìn nhận để khắc phục và tìm cách sửa chữa. Xin dẫn ra ba câu chuyện nhỏ mà Ớt đọc được thay cho lời kết :<br />
Câu chuyện thứ nhất:<br />
Có hai nhà tiếp thị của công ty sản xuất giày cùng đến một hòn đảo.<br />
- Người thứ nhất điện về: &#8220;Tuyệt vọng, ở đây chả ai đi giày&#8221;.<br />
- Người thứ hai phấn khởi điện về: &#8220;Sáng sủa vô cùng, ai cũng muốn mua giày mà chưa có để mua&#8221;.<br />
&#8211;>Bài học rút ra là: Cùng một sự kiện, cùng một vấn đề nhưng nếu cách nhìn khác nhau là sẽ khác nhau.Cách nhìn ảnh hưởng đến hành động của chúng ta một cách vô cùng sâu sắc. Hãy nhìn về Việt Nam như cách nhìn của người thứ hai.<br />
Câu chuyện thứ hai:<br />
Mỗi sáng ở Châu Phi, một con linh dương thức dậy. Nó biết rằng nó phải chạy nhanh hơn cả con sư tử chạy nhanh nhất nếu không nó sẽ bị ăn thịt.<br />
Mỗi sáng một con sư tử thức dậy. Nó biết rằng nó phải chạy nhanh hơn con linh dương chậm nhất hoặc nó sẽ bị chết đói.<br />
Điều quan trọng không phải là việc bạn là Sư Tử hay Linh Dương mà:<br />
“Khi mặt trời mọc, bạn nên bắt đầu chạy&#8221;<br />
&#8211;>Bài học rút ra là: Điều quan trọng không phải là Việt Nam đang đứng ở vị thế nào của thế giới, đang thấp kém như thế nào so với các nước khác trên thế giới mà điều quan trọng là mỗi con người Việt Nam phải không ngừng phấn đấu, không ngừng hành động để đưa Việt Nam đi lên.<br />
Câu chuyện thứ ba:<br />
Có một chàng trai đang cầm trên tay mình một con chim nhỏ. Thấy một bà lão đi qua, anh ta liền hỏi:<br />
- “Bà có thể đoán ra tôi sẽ làm gì tiếp theo với chú chim nhỏ này không?”<br />
- Bà lão đáp: “Tôi không thể đoán ra được anh sẽ làm gì với chú chim nhỏ này, tôi chỉ biết rằng nó đang ở trong tay anh, và anh muốn làm gì là chuyện của anh”<br />
&#8211;>Bài học rút ra là: Đừng đổ lỗi cho ai, cũng đừng quy trách nhiệm cho bất cứ ai về sự yếu kém của đất nước mà hãy tự mình quyết định tương lai của đất nước bởi lẽ vận mệnh đất nước đang nằm trong tay mỗi chúng ta.<br />
Và xin trích lại câu trả lời của thầy giáo khi được hỏi Việt Nam sẽ thắng hay thua nếu Mỹ quay lại xâm lược: “Nếu các em bảo Việt Nam thắng thì Việt Nam sẽ thắng, nếu các em bảo Việt Nam thua thì Việt Nam sẽ thua vì tương lai Việt Nam nằm trong tay các em.</p>
<p>Vậy các bạn suy nghĩ như thế nào về vị thế của người Việt Nam ?<br />
Theo mình Điều quan trọng không phải là ở vị trí ta đang đứng mà là hướng ta sẽ đi.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thaimeo.info/blog/2010/04/ng%c6%b0%e1%bb%9di-vi%e1%bb%87t-nam-t%e1%bb%b1-tin-hay-t%e1%bb%b1-ti/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>5</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chuyên Cơ</title>
		<link>http://thaimeo.info/blog/2009/06/chuyen-c%c6%a1/</link>
		<comments>http://thaimeo.info/blog/2009/06/chuyen-c%c6%a1/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 25 Jun 2009 17:31:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thaiph</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chính trị, xã hội]]></category>
		<category><![CDATA[chínhtrịxãhội]]></category>
		<category><![CDATA[sưutầm]]></category>
		<category><![CDATA[suynghĩ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thaimeo.info/blog/?p=765</guid>
		<description><![CDATA[nguồn: blogOSIN

Vào lúc 9 giờ 45 sáng 24-3, trên đường lăn vào nhà ga Nội Bài, chiếc máy bay Airbus của hãng hàng không Thái dừng lại trước cửa nhà khách A cho một đoàn khách VIP bước xuống. Lúc này, nhiều hành khách Việt Nam ngồi ở khoang business class trên chuyến bay mang số hiệu TG 682, mới biết, vị khách ngồi ở ghế 1A chính là Tân Thủ tướng Thái Lan Samak Sundaravej. Việt Nam là một trong những quốc gia đầu tiên được ông Samak tới thăm kể từ khi ông trở thành Thủ tướng.<br/><br/><span class="readmore"><a href="http://thaimeo.info/blog/2009/06/chuyen-c%c6%a1/" title="Chuyên Cơ">Continue Reading--1992 words totally</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>nguồn: blogOSIN</p>
<p>Vào lúc 9 giờ 45 sáng 24-3, trên đường lăn vào nhà ga Nội Bài, chiếc máy bay Airbus của hãng hàng không Thái dừng lại trước cửa nhà khách A cho một đoàn khách VIP bước xuống. Lúc này, nhiều hành khách Việt Nam ngồi ở khoang business class trên chuyến bay mang số hiệu TG 682, mới biết, vị khách ngồi ở ghế 1A chính là Tân Thủ tướng Thái Lan Samak Sundaravej. Việt Nam là một trong những quốc gia đầu tiên được ông Samak tới thăm kể từ khi ông trở thành Thủ tướng.</p>
<p>Ông Samak không phải là vị nguyên thủ đầu tiên đến Việt Nam bằng máy bay khách. Năm ngoái Thủ tướng Singapore đã tới Việt Nam trên một chuyến bay thường của hãng Singapore Airlines và trở về trên một chuyến bay khác của hãng hàng không giá rẻ, Tiger Airways. Thủ tướng Hàn Quốc và phần lớn các vị nguyên thủ khác cũng đã công du Việt Nam bằng các phương tiện phổ thông. Hiện nay, trên Thế giới, chỉ còn một số rất ít các quốc gia áp dụng chế độ chuyên cơ cho các nguyên thủ như: Mỹ, Nga, Trung Quốc, Nhật Bản… Chính phủ Anh, tuy vẫn chưa “thanh lý” chiếc Boeing 747 “sắm” từ 40 năm trước, nhưng, từ thời ông Tony Blair, các nguyên thủ của quốc gia giàu có vào hàng nhất Thế giới này đã không còn mấy khi đi lại bằng chuyên cơ nữa. Ở Pháp, chế độ chuyên cơ được chính thức bãi bỏ kể từ khi Tổng thống Jacques Chirac lên nắm quyền.</p>
<p>Đương thời, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh đã từng mua vé như những hành hành khách bình thường, cho mình và đoàn tùy tùng, thay vì dùng chuyên cơ như thông lệ. Ông nói: “Nước nghèo, dân nghèo, lãnh đạo phải tiết kiệm”. Tuy nhiên, ngay chính Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh và những người kế nhiệm, đã không đủ can đảm để từ chối những chuyến chuyên cơ oai vệ. Không chỉ nằm trong nhóm rất ít quốc gia còn áp dụng chế độ chuyên cơ cho nguyên thủ, Việt Nam còn là nước áp dụng chế độ xa xỉ này cho những 4 chức danh: Tổng Bí thư chuyên cơ; Chủ Tịch Nước chuyên cơ; Thủ tướng chuyên cơ và Chủ tịch Quốc hội cũng chuyên cơ luôn!</p>
<p>Hầu hết đội tàu bay của hãng hàng không quốc gia Việt Nam hiện nay là máy bay thuê hoặc mua bằng nguồn vốn vay ngân hàng nước ngoài, do Chính phủ bảo lãnh. Giá thuê một chiếc Boeing 777, loại vẫn thường sử dụng bay chuyên cơ, không dưới 1 triệu USD/tháng. Không chỉ tốn kém khi bay, cứ mỗi ngày nằm “đợi xếp” ở các sân bay, những chiếc chuyên cơ này vẫn phải trả phí “giờ chết” khoảng 30 nghìn USD/ngày, chưa kể các chi phí sân đậu, cất, hạ cánh…, chi phí cho tiếp viên, tổ lái. Cứ mỗi chuyến bay phục vụ “công du” như thế ngốn của ngân sách không dưới 400 nghìn, có chuyến tốn hơn cả triệu đô la Mỹ. Năm 2000, khi mà khoảng hơn 40% dân số Việt Nam vẫn sống dưới mức 1 USD/ngày, các nguyên thủ của nhiều quốc gia giàu có, đến New York dự họp Đại Hội Đồng Liên hợp Quốc, đã phải “kính nể” chứng kiến chiếc chuyên cơ chở Chủ tịch Trần Đức Lương đậu nhiều ngày trên sân bay JFK. Chủ tịch Nguyễn Minh Triết, người kế nhiệm ông Lương, có những chuyến công du, đã định trưng dụng tới 2 máy bay loại mới.</p>
<p>Trong thời gian điều máy bay theo hầu nguyên thủ, Việtnam Airlines thường phải “thuê nóng” một máy bay khác để thay thế. Giá thuê rất cao, tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có thể “thuê nóng” được máy bay, thế là, Viêtnam Airlines đành phải hủy hay giảm chuyến, dẫn đến tình trạng máy bay bị “đì- lây” liên tục. Hành khách, không biết lỗi này do bởi “chuyên cơ”, mạt sát Hàng không cả trên báo chí.</p>
<p>Các nhà lãnh đạo của ta khi đi công tác trong nước, tiết kiệm hơn, chỉ dùng “chuyên khoang” thay cho chuyên cơ. Tuy nhiên, nhà chức trách hàng không ở các sân bay, để… chủ yếu, làm vừa lòng “các anh”, đã áp dụng “chế độ chuyên cơ” cho những chuyến bay có “khoang chuyên” đó. Theo quy chế, sân bay sẽ bị “đóng cửa” khoảng 30 phút chờ máy bay bay theo “chế độ chuyên cơ” cất hay hạ cánh. Có ít nhất 10 chuyến bay phải nằm đợi dưới sân hoặc lượn trên trời cho một chuyến “chuyên cơ” như thế. Chi phí cho mỗi giờ bay chờ như vậy tốn khoảng 10.000 USD/máy bay. Hiện nay, Việt Nam là nước duy nhất áp dụng quy định tạm “đóng cửa sân bay cho chuyên cơ”. Thật xấu hổ khi bay vào lãnh thổ một nước nghèo như Việt Nam, mà lại nghe phi hành đoàn xướng lên: “Vì có hoạt động chuyên cơ, máy bay phải lượn chờ trước khi hạ cánh”.</p>
<p>An toàn cho các vị nguyên thủ cũng cần thiết. Tuy nhiên, trong hàng không, an toàn là một tiêu chuẩn phải tuân thủ tuyệt đối, bất kể hành khách là thường dân hay chính trị gia. Không một chuyến bay nào được phép cất cánh nếu có bất cứ một nghi vấn nhỏ nào về vấn đề an toàn. Chính vì thế mà trừ những quốc gia lắm tiền nhiều của hoặc có vấn đề về khủng bố, an ninh, hầu hết các nguyên thủ, đều di chuyển bằng máy bay thương mại. Khi phải mua vé, thay vì trưng dụng hẳn một chiếc Boeing, các vị nguyên thủ, cũng sẽ không kéo theo quá nhiều “bầu đoàn thê tử”.</p>
<p>Trên “phương diện quốc gia”, trong những tình huống cần thiết, các vị nguyên thủ hoàn toàn có thể sử dụng một chuyến bay riêng. Tuy nhiên, trong điều kiện phát triển của ngành hàng không như hiện nay, xài “chuyên cơ” chỉ có ý nghĩa lấy le với thiên hạ. Có thể lãnh đạo ở các quốc gia khác không quan trọng như ta. Nhưng, không phải tự nhiên mà ở những nước có GDP/người lên đến 20.000- 30.000 USD, các vị nguyên thủ vẫn không dùng chuyên cơ. Uy tín của các chính trị gia, không hơn thua ở chỗ sử dụng máy bay nhỏ hay to, mà ở chỗ, các vị ấy có biết trân trọng tiền của dân đóng thuế.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thaimeo.info/blog/2009/06/chuyen-c%c6%a1/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Giao Thiệp Với Trung Quốc</title>
		<link>http://thaimeo.info/blog/2009/06/giao-thi%e1%bb%87p-v%e1%bb%9bi-trung-qu%e1%bb%91c/</link>
		<comments>http://thaimeo.info/blog/2009/06/giao-thi%e1%bb%87p-v%e1%bb%9bi-trung-qu%e1%bb%91c/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 08 Jun 2009 20:31:29 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thaiph</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sưu tầm]]></category>
		<category><![CDATA[chínhtrịxãhội]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://javaphp.co.cc/blog/?p=707</guid>
		<description><![CDATA[Lịch sử chắc chắn sẽ lưu lại phương cách đấu tranh bảo vệ chủ quyền của thứ trưởng Hồ Xuân Sơn khi ông Lê Dũng mô tả sự kiện ông Sơn gặp đại sứ Trung Quốc sau những hành động gây hấn của họ ở biển Đông là “giao thiệp”. Tôi không rõ ông Sơn gặp Tôn Quốc Tường trong hoàn cảnh nào. Nhưng, trong những tình huống tương tự, bộ Ngoại giao chỉ có thể triệu Tường lên hoặc cho đại sứ Việt Nam tại Bắc Kinh gặp bộ Ngoại giao họ để trao công hàm phản đối.<br/><br/><span class="readmore"><a href="http://thaimeo.info/blog/2009/06/giao-thi%e1%bb%87p-v%e1%bb%9bi-trung-qu%e1%bb%91c/" title="Giao Thiệp Với Trung Quốc">Continue Reading--1535 words totally</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Lịch sử chắc chắn sẽ lưu lại phương cách đấu tranh bảo vệ chủ quyền của thứ trưởng Hồ Xuân Sơn khi ông Lê Dũng mô tả sự kiện ông Sơn gặp đại sứ Trung Quốc sau những hành động gây hấn của họ ở biển Đông là “giao thiệp”. Tôi không rõ ông Sơn gặp Tôn Quốc Tường trong hoàn cảnh nào. Nhưng, trong những tình huống tương tự, bộ Ngoại giao chỉ có thể triệu Tường lên hoặc cho đại sứ Việt Nam tại Bắc Kinh gặp bộ Ngoại giao họ để trao công hàm phản đối.</p>
<p>Khi một quốc gia ngang ngược, đại diện chính quyền không thể nào “giao thiệp” với sứ họ trong những tư thế có thể phương hại đến thể diện quốc gia. Tuy Việt Nam nhỏ hơn Trung Quốc hàng chục lần, nhưng đây không phải là một cuộc tỷ thí của hai kẻ lục lâm. Đường đường là một quốc gia, Việt Nam lại đang là thành viên của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp quốc.</p>
<p>Khi đã “có đầy đủ bằng chứng” Trung Quốc cấm đánh cá trong “những khu vực thuộc chủ quyền của Việt Nam trên biển Đông” thì từ ngữ dù là ngoại giao cũng không thể là “đề nghị”. Thứ trưởng Hồ Xuân Sơn có trách nhiệm “yêu cầu” Trung Quốc chấm dứt các hoạt động cản trở công việc làm ăn bình thường của ngư dân Việt Nam trên vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam.</p>
<p>Tất nhiên, khi Trung Quốc, ngày 16-05-2009, cho tàu Ngư Chính tới Hoàng Sa và cuối tháng 5-2009 điều tiếp 08 tàu tuần tra tới biển Đông, là đã có sự rắp tâm. Cho dù ông Lê Dũng hay Hồ Xuân Sơn sử dụng ngôn từ đanh thép tới đâu thì các ngư phủ Việt Nam vẫn khó lòng tới những khu vực nói trên đánh cá. Nhưng, một lời tuyên bố khảng khái từ Chính phủ, cũng giống như một ngọn đèn xa nơi sóng dữ, có thể giúp cho những ngư dân gặp nạn ngoài biển lớn không còn cảm giác bị bỏ rơi.</p>
<p>Lẽ ra, ngay từ khi nhận được tin, lúc 3h sáng ngày 19-5, một tàu câu mực của ngư dân, bị một “tàu lạ” cố ý đâm, hất xuống biển 26 thuyền viên, Chính phủ phải lập tức điều tra và yêu cầu các quốc gia có tàu bè đi lại trong khu vực cùng tham gia điều tra; hành động ấy phải được coi là hải tặc. Lẽ ra, báo chí nước ngoài phải được mời đến vùng biển ấy và gặp các ngư dân bị nạn ngay. Rồi, khi Trung Quốc thừa nhận hành vi nói trên là do chính họ gây ra thì đại diện Việt Nam ở Liên Hiệp Quốc, phải lập tức đặt công hàm lên bàn Tổng Thư ký Ban Ki Moon.</p>
<p>Thế giới cần được biết, ở thiên niên kỷ thứ III vẫn có một quốc gia đối xử với con người mọi rợ: cho tàu lớn đâm vào tàu đánh cá của thường dân rồi để họ phải bám vào can nhựa, trôi dạt nhiều giờ trong đêm, sẽ chết nếu không được các ngư dân kịp cứu.</p>
<p>Việt Nam là một quốc gia nhỏ, nghèo, dân chúng đã mỏi mệt vì phải tham gia quá nhiều cuộc chiến. Cho dù vẫn có không ít người sẵn sàng ra trận để bảo vệ mỗi tấc đất cha ông, bổn phận một chính phủ thương dân là tránh để cho nhân dân đổ máu. Khi Trung Quốc đưa tàu ra biển, Việt Nam không nhất thiết cũng phải kéo tàu ra. Nhưng, ở nơi ngư dân của mình thường đánh cá và bị hành hung mà bơi nhiều giờ không thấy tàu cứu hộ thì Chính phủ cũng nên nhanh tay khắc phục.</p>
<p>Sự hiện diện trên biển Đông của Việt Nam theo nên hoàn toàn quang minh chính trực; để bảo vệ chứ không phải là để tuyên chiến. Không mong manh để Trung Quốc dễ sát hại như năm 1988 ở đảo Gạc Ma nhưng cũng không “chạy đua”. Không đối đầu trên biển Đông nhưng cũng không cúi đầu trên bàn đàm phán.</p>
<p>Với một kẻ sẵn sàng thí cả biển dân như Trung Hoa, chiến tranh cũng đắt giá mà đấu tranh cũng cần trả giá. Càng nước nhỏ lại càng cần nhiều bạn bè ủng hộ. Một quốc gia khi tuyên bố về chủ quyền không thể khiến cho thế giới tin nếu chính họ cũng thiếu tự tin. Phẩm giá một dân tộc không thể được phát ra bằng những ngôn từ lí nhí. Sẽ không ai nghĩ một quốc gia là hiếu chiến khi kiên trì đấu tranh pháp lý và đanh thép phản đối một quốc gia to hơn trước những hành động xâm phạm chủ quyền. Khảng khái trên mặt trận ngoại giao thường gây thiện cảm nhiều hơn là mua gươm, sắm súng.</p>
<p>http://www.blogosin.org/?p=925</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thaimeo.info/blog/2009/06/giao-thi%e1%bb%87p-v%e1%bb%9bi-trung-qu%e1%bb%91c/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Trung Quốc &#8211; Tàu ghẻ</title>
		<link>http://thaimeo.info/blog/2009/05/trung-qu%e1%bb%91c-tau-gh%e1%ba%bb/</link>
		<comments>http://thaimeo.info/blog/2009/05/trung-qu%e1%bb%91c-tau-gh%e1%ba%bb/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 05 May 2009 18:29:27 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thaiph</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chính trị, xã hội]]></category>
		<category><![CDATA[Sưu tầm]]></category>
		<category><![CDATA[chínhtrịxãhội]]></category>
		<category><![CDATA[sưutầm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://javaphp.co.cc/blog/?p=629</guid>
		<description><![CDATA[Đọc được một bài của Lãnh tụ Lãng  ) trên tathy, thấy hay nên phải copy lại ngay   link: http://tathy.com/thanglong/showpost.php?p=570432&#38;postcount=336

Giống như màn pháo hoa lừa bịp tại thế vận hội, anh thấy bọn Tàu ghẻ, Tàu lai, Tàu lộn giống sống ăn nhờ ở đậu toàn cầu hình như khá ảo tưởng về sức mạnh của bọn Khựa, và thường tự huyễn hoặc mình trong giấc mơ đại bá đến nơi.<br/><br/><span class="readmore"><a href="http://thaimeo.info/blog/2009/05/trung-qu%e1%bb%91c-tau-gh%e1%ba%bb/" title="Trung Quốc &#8211; Tàu ghẻ">Continue Reading--4492 words totally</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em>Đọc được một bài của Lãnh tụ Lãng <img onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" src='http://thaimeo.info/blog/wp-includes/images/smilies/icon_wink.gif' alt=';)' class='wp-smiley' /> ) trên tathy, thấy hay nên phải copy lại ngay <img onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" src='http://thaimeo.info/blog/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif' alt=':D' class='wp-smiley' />  link: http://tathy.com/thanglong/showpost.php?p=570432&amp;postcount=336</em></p>
<blockquote><p>Giống như màn pháo hoa lừa bịp tại thế vận hội, anh thấy bọn Tàu ghẻ, Tàu lai, Tàu lộn giống sống ăn nhờ ở đậu toàn cầu hình như khá ảo tưởng về sức mạnh của bọn Khựa, và thường tự huyễn hoặc mình trong giấc mơ đại bá đến nơi.</p>
<p>Giống như mọi chính thể độc tài, chính phủ Khựa khá thành công trong việc bưng bít yếu kém và tìm cách chưng ra những cái gọi là &#8220;thành công nhờ đường lối lãnh đạo sáng suốt của Đảng&#8221;. Khác với Việt Nam, là một đất nước nhỏ, lãnh thổ hẹp nên hầu hết các tin tức đều có thể được cập nhật nhanh chóng, thì với một quốc gia rộng lớn và trình độ phát triển không đồng đều như Tàu Khựa, việc bưng bít thông tin thường khá thành công.</p>
<p>Người ta còn nhớ đến đại dịch Sard, khi hàng chục ngàn Khựa mắc bệnh và nhiều người chết, nhưng chính phủ Khựa vẫn khăng khăng nguy cơ không quá lớn nhằm giữ hình ảnh bộ mặt Trung Hoa. Kết quả là tính mạng dân thường bị coi rẻ và sau đó Bộ trưởng Bộ Y Tế của Khựa bị đem ra làm con dê thế mạng. Cùng thời điểm đó, ở VN dân chúng được cập nhật hàng ngày về các diễn biến, thiệt hại cố nhiên được hạn chế ở mức thấp nhất.</p>
<p>Cũng tương tự như vậy, sự kiện Trung Quốc phóng được phi thuyền không gian khiến toàn dân TQ reo hò. Nhưng ít ai nhận ra một thực tế là trước đó Trung Quốc đã tiến hành 17 vụ thử nghiệm thất bại, làm chết 8 phi hành gia, một điều mà Khựa luôn bưng bít tối đa.</p>
<p>Giống như màn pháo hoa hoàn hảo tại lễ khai mạc thế vận hội, mà sau đó bị phát hiện ra chẳng qua chỉ là một trò kỹ xảo lừa đảo, được ghi hình lại và phát ghép lên hệ thống truyền thông toàn cầu, tiềm lực quân sự của Khựa không được như cái vẻ ngoài hào nhoáng của nó.</p>
<p>Khựa thường huyênh hoang đã sản xuất được máy bay tiêm kích thế hệ 4. Mẫu J11 sao chép nhờ ăn cắp công nghệ của Nga, trên thực tế được sản xuất ra với một độ tin cậy rất khó tin khi vận hành. Người ta đều biết rõ là với những phương tiện chiến tranh đòi hỏi công nghệ cao như chiến đấu cơ tiên tiến, ngay cả với các nước có nền khoa học công nghệ tiên tiến như Mỹ hoặc Nga, thì một sơ xuất nhỏ cũng có thể khiến tai nạn xảy ra. Hàng made in china đã quá nổi tiếng toàn cầu về chất lượng của nó, cho nên không ai nghi ngờ rằng đám chiến đấu cơ Khựa đang lòe thế giới về khả năng sản xuất thực ra chỉ là một đám quan tài bay. Và trên thực tế thì Khựa cũng hoàn toàn không dám sử dụng số khí tài này trong các lần thao diễn lớn, và số vụ tai nạn xảy ra cũng hoàn toàn bị bưng bít tối đa, như một điều cấm kỵ. Không giống như thực phẩm nhiễm độc, đồ chơi chứa trì, dầy da gây ung thư, bị lộ tẩy ngay khi xuất ra ngoài, số vụ máy bay rớt và phi công tử nạn được Khựa ém nhẹm trong vòng bí mật. Người Nga ước tính rằng phải thêm 15 năm nữa Khựa mới đủ khả năng hoàn thiện một động cơ tin cậy cao cho chiến đấu cơ, dù có sao chép y nguyên từng chi tiết thiết bị của người Nga, vì có những bộ phận cấu thành và bí mật công nghệ hiện tại vẫn nằm quá tầm với của Khựa.</p>
<p>Lần phô diễn tại Thanh Đảo, Trung Quốc cho dàn lên một loạt tàu ngầm, như ngầm ám chỉ về sức mạnh của hải quân Tàu Khựa. Trên thực tế dù có tới 62 tàu ngầm, gồm cả tàu ngầm nguyên tử, nhưng sức chiến đấu tin cậy nhất của hải quân TQ cũng chỉ vỏn vẹn có 8 chiếc, là 8 tàu ngầm kilo nhập từ Nga, version thậm chí còn kém hiện đại hơn loạt 6 tàu sắp nhập của Việt Nam. Số tàu ngầm lớp Ming, Han trên thực tế rất kém tin cậy. Nó có khả năng lặn như một tàu ngầm, nhưng kết cấu yếu nên khó đạt độ sâu tiêu chuẩn, tiếng ồn lớn và thuộc loại dễ bị phát hiện. Nhưng điểm yếu lớn nhất của hạm đội tàu ngầm Trung Quốc là khả năng tác chiến của nó. Trên thực tế kỹ thuật phóng tên lửa từ dưới nước của Trung Quốc còn chưa được hoàn thiện. Khác với Nga, thường xuyên có những vụ thử nghiệm kỹ thuật phóng tên lửa đạn đạo từ dưới nước của mình (loại bulava mới nhất của Nga xác xuất thành công đến nay cũng chỉ 50%), còn Tàu Khựa thì ém nhẹm một thực tế rằng hầu như không có vụ thử thành công nào được tuyên bố công khai. Nhiều chuyên gia quân sự cho rằng, cho dù tàu ngầm Trung Quốc có tiếp cận được bờ biển Mỹ, nó cũng không phóng được tên lửa nếu không nổi hẳn lên trên, thậm chí một số ý kiến còn nghi ngờ rằng liệu Trung Quốc đã thực sự sở hữu được kỹ thuật phóng tên lửa từ dưới nước hay chưa. Cho đến nay, các kế hoạch đóng tàu ngầm nội địa của Trung Quốc đã bị đình chỉ, thay vào đó là các kế hoạch mua tàu ngoại nhập. Mà điều này đã khôgn còn thuận lợi, bởi người Nga đã quá ngán sự tráo trở trong ăn cắp công nghệ và không tôn trọng thỏa ước hợp đồng của Tàu Khựa, nên chỉ có kế hoạch xuất công nghệ hạng hai, còn với phương Tây, Trung Quốc vẫn đang bị cấm vận về quân sự, và chưa có dấu hiệu nào cho thấy điều đó sẽ thay đổi trong tương lai gần.</p>
<p>Bọn Khựa sống ăn bám dặt dẹo trên toàn cầu thường hay huyênh hoang rằng TQ sắp có tàu sân bay. Bằng việc nhập trộm một chiếc tàu cũ từ Ucraina, đem về sửa lại và tân trang, Khựa đang cố gắng đưa chiếc tàu này vào vận hành trước năm 2010, và công bố một chương trình đóng mới sẽ hoàn thành vào năm 2015. Khựa hồ hởi lắm, và đám Khựa mất gốc sống rải rác đâu đó cũng hò theo tung hô. Nhưng hình như bọn này thiếu thực tế một cách ngu suẩn khi không nhận ra rằng: Khựa có thể có tàu, nhưng không có máy bay dùng được trên tàu  Thương vụ đàm phán mua Su 33 loại dùng cho tàu sân bay của Nga hiện đã bị đình vô thời hạn, và người Nga không có ý định quay lại thương vụ này trong ngắn hạn, vì tấm gương bị chôm công nghệ máy bay su 27. Dù Khựa có đẻ ra được cái thứ què quặt là J11, nhưng ngoài máy bay trực thăng, thì hiện tại không có dấu hiệu gì Khựa sẽ có được một lực lượng không quân hoạt động được trên tàu sân bay trước năm 2015. Có thể nói, Khựa sẽ tốn từ 7 &#8211; 10 tỷ đô để có hai tàu sân bay đầu tiên, cùng với chi phí bảo dưỡng nó hàng năm, nhưng lại không có máy bay hoạt động trên nó, khiến tàu sân bay của Khựa trở thành một mục tiêu dễ tiêu diệt nhất thế giới.</p>
<p>Hải quân TQ mạnh nhất hiện nay, và có sức chiến đấu tin cậy nhất là số tàu nổi, gồm nòng cốt là hai tuần dương hạm mang moskit nhập từ Nga, cùng một số hạm tàu tên lửa khác. Tất nhiên phải kể đến cả 8 tàu ngầm kilo nhập của Nga. Mặc dù số hạm tàu của Khựa đông đảo, nhưng sức chiến đấu thực tế thua xa với lực lượng hải quân của Nhật. Mặc dù ít người còn nhớ tới lịch sử, nhưng thế giới không nên quên rằng chính người Nhật mới là cường quốc châu Á duy nhất có lực lượng hải quân tung hoành trong thế chiến, với các hạm tàu sân bay từng đánh tan tác hạm đội Thái Bình Dương Hoa Kỳ trong thế chiến thứ 2. Với người Nhật, chuyện sản xuất tàu sân bay hay các loại chiến hạm tân tiến nhất thật ra chỉ là một trò chơi. Cái họ theo đuổi là tính tinh nhuệ trong tác chiến của quân đội, và hạm đội Nhật với các tàu nổi và tàu ngầm hiện nay mới là lực lượng có sức mạnh nhất tại Châu Á, chứ không phải thứ hạm đội chắp vá, công nghệ kém, lệ thuộc vào nhập khẩu công nghệ seconhand của tàu khựa.</p></blockquote>
<blockquote><p>Trung Quốc hiện nay 3/4 vẫn còn chìm trong lạc hậu, sự phát triển hào nhoáng tại các vùng đô thị không che phủ được thực tế rằng đại bộ phận Trung Quốc vẫn còn chìm trong đói nghèo. Thế giới đã phải ngạc nhiên đến ngỡ ngàng khi địa ngục nô lệ lò gạch của Trung Quốc bị phanh phui vào năm ngoái. Con cháu viên chức địa phương, cấu kết với các thế lực xã hội đen, lừa phỉnh và bắt cóc người dân tại các vùng khác đến làm việc tại các lò gạch như nô lệ, thậm chí một số khi được cứu ra còn lâm vào trạng thái tâm thần. Những vụ như thế tồn tại phổ biến trên lãnh thổ mênh mông của Khựa, và được bưng bít tốt vì tính rộng lớn của nó, phần lộ ra chỉ là bề nổi của một núi băng chìm mà thôi.</p>
<p>Việt Nam thực ra ngày nay hoàn toàn không phải e ngại Trung Quốc nếu tính về tác chiến trên Biển Đông. Năm 88, Việt Nam đói ăn và lạc hậu, bị cô lập với phần còn lại của thế giới, đồng minh duy nhất là Liên Xô thì đang dãy chết, không lo nổi cho chính mình. Trung Quốc tiến đánh chớp nhoáng Trường Sa và cướp được vài đảo trong bối cảnh người Việt không có gì trong tay kháng cự. Tình hình nay đã quá khác. Nếu Việt Nam hiện tại không có bất cứ đối thủ nào trong khu vực, ngoài mối đe dọa xâm lăng từ Trung Quốc, thì ngược lại Tàu Khựa đang phải e dè từ bốn phía. Nhật Bản thẳng thừng coi Tàu là sự đe dọa về an ninh tiềm tàng, Ấn Độ xác định rõ Trung Quốc là kẻ cạnh tranh, Đài Loan vẫn như một cái dằm Mỹ cắm vào Đông Á, hải quân Mỹ vẫn tung hoành trong khu vực, và đặc biệt là các nước Đông Nam Á, cũng đã hiện đại hóa không ngừng hải quân của mình. Bất cứ một cuộc chiến nào xảy ra trên biển lúc này, thắng lợi đều hoàn toàn mập mờ đối với Tàu Khựa.</p>
<p>Trung Quốc từng có một tấm lá chắn ngoan ngoãn, hữu hiệu và nghe lời tại Đông Á, như một mũi dao kề vào Nhật Bản và Hàn Quốc, là Bắc Triều Tiên. Nhưng kể từ khi sở hữu được vũ khí hạt nhân và công nghệ đạn đạo, Bắc Hàn ngày càng tỏ ra ít nghe lời. Dù nhận được viện trợ từ TQ để tồn tại, thì Kim Chính Nhật cũng đủ thông minh để nhận ra rằng, 40 năm làm đồng minh của TQ, bằng cách nào đó, Triều Tiên bị cô lập và hiện ở tình trạng đói ăn nhất thế giới, phải lệ thuộc vào nguồn viện trợ có được nhờ thái độ ăn vạ mang tính chí phèo. Với xu thế đối thoạt công khôn ngoan của Obama, có nhiều khả năng Triều Tiên sẽ tìm được đường tái hòa nhập thế giới trong vòng 5 năm tới, và khi đó, rất có khả năng với tiềm lực quân sự không sợ bố con thằng nào, Kim lại quay ra thành một mối đe dọa tiềm tàng với an ninh Trung Khựa. Hiện tại cơ quan tham mưu chiến lược của Khựa cũng đã tính đến khả năng này, và còn sợ hơn khả năng Nhật Bản sẽ trang bị cho mình vũ khí nguyên tử, nếu Triều Tiên tiếp tục quá hung hăng. Và điều này nếu xảy ra sẽ là một thảm họa cho mưu đồ bá chủ châu Á của TQ.</p>
<p>Cái đáng sợ nhất của Trung Quốc hiện nay, đối với các quốc gia giáp ranh, lại chính ở sự rộng lớn, đông dân và đói nghèo của nó. Một Trung Quốc đang gánh chịu thảm họa mất cân bằng giới tính ngày càng ăn sâu, dân số già hóa nhanh, hứa hẹn rằng trong vòng 10 &#8211; 15 năm tới, tình trạng an ninh và tội phạm của Trung Quốc có thể lâm vào một diễn biến rất khó lường. Một quốc gia có thể sụp đổ từ bên trong, đó chính là viễn cảnh không phải viển vông mà Trung Quốc phải đối mặt. Thường khi đối mặt với mối nguy ấy, các bạo chúa trong lịch sử Trung Hoa thường tìm cách giải quyết bằng cách tiến hành những cuộc chiến tranh gây hấn với lân quốc, nhằm hai mục đích: xoa dịu và che lấp mâu thuẫn nội bộ, đồng thời giết bớt dân chúng. Với tình trạng mất cân bằng giới tính của Tàu Khựa hiện nay, đó có thể là một nguy cơ mà nhiều nước như Việt Nam phải dè chừng.</p>
<p>Dù sao, thế giới có lẽ sẽ tốt đẹp hơn nếu Trung Quốc hiện nay phân tách thành 3 &#8211; 4 quốc gia. Có lẽ lúc đó khi đến thăm các vùng đất như Tây Tạng, Tân Cương hay Mãn Châu, người ta sẽ được chứng kiến những sắc văn hóa đậm đà và tính nhân bản hiện hữu tại những chủng tộc này, đồng thời đó cũng là con đường duy nhất để giải quyết những mối nguy cơ nội tại mà Trung Quốc hiện không có giải pháp khắc phục: Mất cân bằng giới tính, già hóa dân số và chênh lệch đói nghèo.</p></blockquote>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thaimeo.info/blog/2009/05/trung-qu%e1%bb%91c-tau-gh%e1%ba%bb/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>abc</title>
		<link>http://thaimeo.info/blog/2009/04/abc/</link>
		<comments>http://thaimeo.info/blog/2009/04/abc/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 17 Apr 2009 15:43:53 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thaiph</dc:creator>
				<category><![CDATA[Diary]]></category>
		<category><![CDATA[Miscellaneous]]></category>
		<category><![CDATA[chínhtrịxãhội]]></category>
		<category><![CDATA[nhậnxét]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://javaphp.co.cc/blog/?p=599</guid>
		<description><![CDATA[Hnay đi học nhảy rất vui vẻ   Học samba, nói chung chỉ có samba mà thôi 

 Hnay em Thảo Nguyên đi &#8220;thế chỗ&#8221; chị Thủy Tiên, ai cũng nhận ra hay chị em &#8220;giống giống&#8221; nhau ^^.

 Học xong định về luôn, &#8220;trả&#8221; em Nguyên về nhà, hết nhiệm vụ, nhưng nghĩ thế nào lại đưa em ấy đi ăn, hẹ hẹ. Quán cơm singapore đổi tên, làm mình nhìn mãi mới ra. Cơm ngon, chè ngon, no. Và hơi đắt  ).<br/><br/><span class="readmore"><a href="http://thaimeo.info/blog/2009/04/abc/" title="abc">Continue Reading--371 words totally</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Hnay đi học nhảy rất vui vẻ <img onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" src='http://thaimeo.info/blog/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif' alt=':D' class='wp-smiley' />  Học samba, nói chung chỉ có samba mà thôi <img onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" src='http://thaimeo.info/blog/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif' alt=':D' class='wp-smiley' /><br />
 Hnay em Thảo Nguyên đi &#8220;thế chỗ&#8221; chị Thủy Tiên, ai cũng nhận ra hay chị em &#8220;giống giống&#8221; nhau ^^.<br />
 Học xong định về luôn, &#8220;trả&#8221; em Nguyên về nhà, hết nhiệm vụ, nhưng nghĩ thế nào lại đưa em ấy đi ăn, hẹ hẹ. Quán cơm singapore đổi tên, làm mình nhìn mãi mới ra. Cơm ngon, chè ngon, no. Và hơi đắt <img onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" src='http://thaimeo.info/blog/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt=':)' class='wp-smiley' /> ).<br />
 Hôm qua về nhà, ngồi xem thời sự, xem đúng hôm rất hay, có cụ Lý sang thăm <img onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" src='http://thaimeo.info/blog/wp-includes/images/smilies/icon_wink.gif' alt=';)' class='wp-smiley' /> ) (Lý Quang Diệu). Phát biểu mấy ý kiến rất chí lí:<br />
- Dạy tiếng anh trong trường ĐH, dùng giáo trình tiếng anh.<br />
- Singapore phát triển như ngày nay, một phần là do họ dùng tiếng Anh là ngôn ngữ chính. Tất nhiên VN ko nên dùng tiếng Anh làm ngôn ngữ chính :-j, nhưng nên phổ cập tiếng Anh mạnh mẽ hơn nữa.<br />
- Suy thoái kinh tế là lúc để tăng cường học tiếng Anh, học thêm ngành khác, để kiếm việc ngon.<br />
- Sing muốn hợp tác với VN, vì họ thấy VN có triển vọng nhất, Sing cấp học bổng cho SV toàn Asean, và họ biết SV nước nào học chăm chỉ, giỏi toán, và muốn trở về XD quê hương <img onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" src='http://thaimeo.info/blog/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif' alt=':D' class='wp-smiley' />  phát biểu này nghe có vẻ hơi bị ngoại giao</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thaimeo.info/blog/2009/04/abc/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Nhân sự kiện cắm cờ VN ở Bắc Cực</title>
		<link>http://thaimeo.info/blog/2009/04/nhan-s%e1%bb%b1-ki%e1%bb%87n-c%e1%ba%afm-c%e1%bb%9d-vn-%e1%bb%9f-b%e1%ba%afc-c%e1%bb%b1c/</link>
		<comments>http://thaimeo.info/blog/2009/04/nhan-s%e1%bb%b1-ki%e1%bb%87n-c%e1%ba%afm-c%e1%bb%9d-vn-%e1%bb%9f-b%e1%ba%afc-c%e1%bb%b1c/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 07 Apr 2009 12:54:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thaiph</dc:creator>
				<category><![CDATA[Miscellaneous]]></category>
		<category><![CDATA[chínhtrịxãhội]]></category>
		<category><![CDATA[suynghĩ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://javaphp.co.cc/blog/?p=288</guid>
		<description><![CDATA[http://vnexpress.net/GL/The-gioi/2009/04/3BA0DACA/



chả hiểu cắm cờ ở Bắc cực làm cái gì, mà lại còn đi nhờ cắm nữa chứ, thật là nhạt<br/><br/><span class="readmore"><a href="http://thaimeo.info/blog/2009/04/nhan-s%e1%bb%b1-ki%e1%bb%87n-c%e1%ba%afm-c%e1%bb%9d-vn-%e1%bb%9f-b%e1%ba%afc-c%e1%bb%b1c/" title="Nhân sự kiện cắm cờ VN ở Bắc Cực">Continue Reading--134 words totally</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://vnexpress.net/GL/The-gioi/2009/04/3BA0DACA/">http://vnexpress.net/GL/The-gioi/2009/04/3BA0DACA/</a></p>
</p>
<p>chả hiểu cắm cờ ở Bắc cực làm cái gì, mà lại còn đi nhờ cắm nữa chứ, thật là nhạt</p>
<p>trong linkhay.com có một bạn bình luận một câu chất quá</p>
<p><strong><font color="#c00000"><font size="5">Cắm ở Hoàng Sa mới là giỏi chứ Bắc cực thì dễ thôi mừ</font></font></strong></p>
<p><strong><font color="#000000">tối nay lại đi xem hạ cờ, nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, nghĩ về hình hài Tổ quốc&#8230;</font></strong></p>
<p><font color="#000000"><em>ps: cám ơn bánh gai bà Thi của bạn Gạch <img onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" src='http://thaimeo.info/blog/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif' alt=':D' class='wp-smiley' /> </em></font></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thaimeo.info/blog/2009/04/nhan-s%e1%bb%b1-ki%e1%bb%87n-c%e1%ba%afm-c%e1%bb%9d-vn-%e1%bb%9f-b%e1%ba%afc-c%e1%bb%b1c/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Biên Giới Cứng, Biên Giới Mềm</title>
		<link>http://thaimeo.info/blog/2009/03/bien-gi%e1%bb%9bi-c%e1%bb%a9ng-bien-gi%e1%bb%9bi-m%e1%bb%81m/</link>
		<comments>http://thaimeo.info/blog/2009/03/bien-gi%e1%bb%9bi-c%e1%bb%a9ng-bien-gi%e1%bb%9bi-m%e1%bb%81m/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 05 Mar 2009 02:54:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thaiph</dc:creator>
				<category><![CDATA[linh tinh]]></category>
		<category><![CDATA[chínhtrịxãhội]]></category>
		<category><![CDATA[suynghĩ]]></category>
		<category><![CDATA[đọcbáo]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://javaphp.co.cc/blog/?p=303</guid>
		<description><![CDATA[Hôm nay, 23-2, Trung Quốc và Việt Nam sẽ làm lễ hoàn tất công trình Phân giới cắm mốc, kết thúc 8 năm triển khai trên thực địa, kết thúc những tranh cãi căng thẳng, kéo dài. Nhưng, những tranh chấp không chỉ diễn ra trong vòng 8 năm ấy. Biết bao câu chuyện xứng đáng ghi vào lịch sử kể từ khi hai nước ký Hiệp định tạm thời, 07-11-1991.<br/><br/><span class="readmore"><a href="http://thaimeo.info/blog/2009/03/bien-gi%e1%bb%9bi-c%e1%bb%a9ng-bien-gi%e1%bb%9bi-m%e1%bb%81m/" title="Biên Giới Cứng, Biên Giới Mềm">Continue Reading--3447 words totally</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font></font></p>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><em>Hôm nay, 23-2, Trung Quốc và Việt Nam sẽ làm lễ hoàn tất công trình Phân giới cắm mốc, kết thúc 8 năm triển khai trên thực địa, kết thúc những tranh cãi căng thẳng, kéo dài. Nhưng, những tranh chấp không chỉ diễn ra trong vòng 8 năm ấy. Biết bao câu chuyện xứng đáng ghi vào lịch sử kể từ khi hai nước ký Hiệp định tạm thời, 07-11-1991</em>.</font></font></p>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font></font></p>
<h1 style=""><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Gió Chi Ma</font></h1>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font></font></p>
<p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Cho đến tận hôm nay, đường lên cửa khẩu Chi Ma, huyện Lộc Bình, Lạng Sơn, vẫn phải ngưng lại dở dang trước đường Biên 63m. Năm 1993, khi tỉnh Lạng Sơn cho rải đá, lực lượng vũ trang từ phía Ái Điểm, Trung Quốc, tràn sang ngăn cản, “bạn” cho rằng đấy là phần đất thuộc về Trung Quốc cho dù cột mốc 44 vẫn còn. Từ ngày 28-5 cho đến 11-6-1993, hàng trăm binh sỹ có vũ trang từ Ái Điểm tới, theo sau là 15 xe chở đá. Trong khi phía Việt Nam chưa kịp phản ứng, 2 xe “vượt biên” sang đổ đá chồng lên đoạn công nhân Việt Nam đang thi công. Ngay lập tức bộ đội Biên phòng, Hải quan, công nhân, đặc biệt là bà con nông dân Chi Ma xuất hiện. Họ rút.</font></p>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font></font></p>
<p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Kể từ hôm đó, tổ cột mốc 44 được thành lập, 7 cán bộ Biên phòng có nhiệm vụ canh giữ cho mốc 44 trụ vững ở đúng vị trí mà nó đã đứng, kể từ sau Công ước Pháp- Thanh 1887 và 1895. Các anh phải túc trực 24/24, trong gió Chi Ma thổi bạc mặt; trong rét Chi Ma có khi xuống dưới độ Không; dưới một túp lều dựng bằng 6 cọc tre và những thùng giấy carton nằm sâu bên lãnh thổ Việt Nam 5m (vì bị ngăn cản không thể dựng nhà).</font></p>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font></font></p>
<p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">“Nhật ký” của tổ ghi nhận 32 sự kiện tiêu biểu xảy ra xung quanh mốc 44: <em>một lần biên phòng<span style=""> </span>Ái Điểm, Trung Quốc, cho dựng một nhà tạm lấn sang đất Việt Nam 2m; 22 lần lực lượng vũ trang<span style=""> </span>Trung Quốc xâm nhập sâu vào đất Việt Nam từ 5-35m; 7 lần xâm canh; 1 lần lén chôn một bia đá sang đất Việt Nam 20m</em>… Chiều 6-2-2009, chúng tôi có mặt ở Chi Ma, phía bên kia mốc 44 là một bức tường đá dày 1m cao 3m, bao bọc đồn Ái Điểm. Trên bức tường đó, sâu hoắm những lỗ châu mai, nhìn sang. </font></p>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font></font></p>
<p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Thiếu tá Lục Văn Moong, người từng là đồn phó Chi Ma 4 năm, nói: “Có rất nhiều chuyện không được ghi chép, đó là những cục đá được ném sang từ phía bên kia lúc nửa đêm. Trận ‘đá kích’ cuối cùng xảy ra là vào năm 2003”. Theo thượng tá Nguyễn Anh Tuấn, phó chủ nhiệm chính trị Biên phòng tỉnh Lạng Sơn: “Anh em đã bám trụ trong điều kiện như thế suốt 15 năm, từ tháng 6-1993 đến tháng 1-2009. Khi viết đề nghị tặng huân chương Chiến công (hạng Ba) cho tổ cột mốc 44, có nhiều câu chuyện đã làm tôi khóc”.</font></p>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font></font></p>
<h1 style=""><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Bản Giốc</font></h1>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font></font></p>
<p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Mãi cho tới ngày 14-1-2009, mốc 836 mới được cắm bên triền Bản Giốc. Thác Bản Giốc và cửa Bắc Luân cùng nằm chung trong một “gói đàm phán”, được phân giới sau cùng. Sông Quây Sơn chảy vào đất Việt ở cột mốc 67 (cũ) vòng qua các ngọn núi ở Trùng Khánh, Cao Bằng, khoảng 20km rồi chạy ra mốc 53 (cũ), thành con sông Biên giới dài 15km trước khi chảy sang Trung Quốc ở cột mốc 49 (cũ).</font></p>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font></font></p>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Giờ này, cánh đồng dưới chân Bản Giốc trơ rạ. Chưa tới mùa nước, thác chưa đầy như bức ảnh mà Võ An Ninh đã chụp. Nhưng, cảm giác về một Bản Giốc trọn vẹn vẫn nghèn nghẹn. Theo thứ trưởng Ngoại giao Vũ Dũng: “<em><span style="color: black;">Ta và Trung Quốc đã thoả thuận đường biên giới đi từ mốc 53 cũ, qua cồn Pò Thoong, đến điểm giữa của mặt thác chính</span></em><span style="color: black;">”.</span></font></font></p>
<p><span style="color: black;"><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><span style=""></span></font></font></span></p>
<p><span style=""><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Trong khoảng thời gian “gói Bản Giốc- Bắc Luân” đang đàm phán, Trung Quốc mấy lần định làm đường trên cồn Pò Thoong, mấy lần bị người dân Đàm Thủy đứng ra ngăn cản. Xưa nay, Pò Thoong vẫn nằm trong vùng quản lý của Biên phòng Việt Nam, người dân vẫn canh tác và lấy đá cát quanh đó. Trận “đá kích” sau cùng mà các cán bộ Biên phòng ghi nhận xảy ra là vào ngày 24-7-2007. Giờ đây, mốc đôi 835 đã được cắm thay thế cho mốc 53: 835/1 nằm bên bờ Trung Quốc của sông Quây Sơn; 835/2 nằm trên cồn, “<em>phần thuộc về Việt Nam bây giờ là ¼ cồn Pò Thoong</em>”.<span style=""> </span></font></font></span></p>
<p><span style="color: black;"><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font></font></span></p>
<p><span style="color: black;"><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Theo ông Vũ Dũng: “<em>Ta và Trung Quốc<span style=""> </span>nhất trí sẽ cùng hợp tác để phát triển tiềm năng du lịch, kinh tế tại khu vực thác Bản Giốc</em>”. Cũng theo thỏa thuận ấy, thuyền du lịch có thể chở khách từ hai phía sang sát bờ của nhau ngắm thác, miễn là khách của bên này không lên bờ của phía bên kia. Từ xa, có cảm giác, Bản Giốc vẫn quay mặt về. Bên bờ Nam, một thung lũng mênh mông vừa có thể cấy cày vừa có chỗ cho khách tham quan hạ trại. Bên Trung Quốc, bờ sông dốc. Nhưng, nếu như phía Việt Nam chỉ có những lều lán tạm thì phía Trung Quốc, có nhà nghỉ Sơn Trang được xây khá hoành tráng trên một ngọn đồi. Có thể ngồi ở Sơn Trang mà ngắm cùng lúc cả thác cao và thác thấp. Nghe nói trong mấy ngày Tết, khách Việt Nam thăm thác cũng đông nhưng so với Trung Quốc thì không đáng kể. Hôm chúng tôi tới Bản Giốc, ngày 10 tháng Giêng, phía bờ Việt Nam vắng lặng trong khi phía Trung Quốc khách vẫn phải chờ để lên thuyền.</font></font></span></p>
<p><span style="colo<br />
r:</p>
<p> black;"><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font></font></span></p>
<h2 style=""><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Biên Giới</font></h2>
<p><span style="color: black;"><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font></font></span></p>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><span style="color: black;">Ngày 13-12-2008, hai nhóm phân giới Việt Nam và Trung Quốc đã đặt mốc 1224 vào đúng vị trí mốc 44. Nước mắt không thể cầm được trên gương mặt của các chiến sỹ Biên phòng Chi Ma. Các anh đã góp phần giữ được đường biên Hiệp ước 1999 đi cách nơi mà “Trung Quốc muốn” 63m. Tuy nhiên, đường phân giới mới vẫn cắt đi một phần thung ruộng cũ của 3 gia đình ở Chi Ma. Tại Hà Giang, 54 gia đình ở Lũng Cú cũng giao lại cho Trung Quốc 188ha và nhận từ phía Trung Quốc 66ha ở một khu vực khác. Trung tá đồn phó Lũng Cú Nông Minh Thạch nói: “Tất nhiên là bà con tâm tư nhưng chúng tôi động viên bà con tin vào Đảng và Nhà nước”. </span><span style="">Đường biên giới mới cũng cắt ngang khu 13 nóc nhà của người dân Trung Quốc ở gần Lạng Sơn. </span><span style="color: black;">Có tới </span><span style="">164 khu vực “có tranh chấp, hoặc có nhận thức khác nhau về hướng đi” như trường hợp của Lũng Cú và Chi Ma, rộng khoảng 227km2. Sau đàm phán, “<em>quy thuộc khoảng 114,9 km2 cho Việt Nam và khoảng 117,2 km2 cho Trung Quốc</em>”. Phó thủ tướng phụ trách ngoại giao thời kỳ đàm phán Hiệp ước Biên giới, ông Nguyễn Mạnh Cầm, cho rằng: “<em>Kết quả đó là thỏa đáng</em>”.</span><span style="color: black;"></span></font></font></p>
<p><span style="color: black;"><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font></font></span></p>
<p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Nhiều nước trên thế giới cho đến nay vẫn còn những đường biên tranh chấp, thậm chí tranh chấp biên giới vẫn xảy ra với cả những nước như Mỹ và Canada. Không phải chính quyền nào cũng đủ dũng cảm đương đầu với sự phán xét của lịch sử để đặt bút ký vào bản phân chia từng tấc đất của tiền nhân, bởi thương lượng thì phải có đi có lại. Tất nhiên, cho dù có một đường biên chưa phân, nhiều nước vẫn có thể giữ nguyên hiện trạng mà hòa bình chung sống. Họ không phải đối phó với một con sông bị nắn dòng chảy xói vào đất mình; Họ không có một đoạn đường ray, một con đường “vô tư” vòng sang rồi trở thành nơi tranh chấp; họ không gặp những chiến dịch mua râu ngô, mua móng trâu, mua mèo… Biên giới của họ, cả sông núi và lòng người, không gặp phải quá nhiều hiểm trở.</font></p>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font></font></p>
<p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Biên giới đất liền Việt &#8211; Trung dài 1.406km, nhưng: “thời Pháp- Thanh cắm mốc rất thưa; lời văn Công ước mô tả thì đơn giản, bản đồ tỷ lệ nhỏ, nhiều địa danh không thể hiện như bãi Tục Lãm, Tài Xẹc, Dậu Gót…”. Đường Biên giới Hiệp ước 1999, thay vì chỉ cắm 341 cột mốc như thời Pháp- Thanh, có hơn 1500 cột mốc chính và hơn 400 cột mốc phụ (tổng cộng 1971 cột mốc). Nơi nào đường Biên đi qua giữa sông thì mốc được cắm ở hai bờ; nơi nào đường phân giới có những khúc quanh thì cắm thêm mốc phụ. </font></p>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font></font></p>
<p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Tại khu vực Cô Muông, Đàm Thủy, Cao Bằng, đôi bên cắm tới 26 mốc cho một đoạn núi dài chưa tới 2km. So với cột mốc thời Pháp- Thanh, cột mốc hiện nay làm bằng đá granid, có mốc nặng tới gần 1 tấn. Khi chúng tôi tới, mốc 836/2 ở thác Bản Giốc vẫn đang làm dở dang, nhờ thế mà nhìn thấy dàn móng bê tông mới được đổ vô cùng kiên cố. </font></p>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font></font></p>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><span style=""></span>Nhưng, sở dĩ qua bao nhiêu trắc trở Biên giới Công ước Pháp Thanh vẫn là nền tảng cho công trình đàm phán, phân giới, cắm mốc kéo dài suốt 17 năm qua; bởi, ngoài những cột mốc thấp bé, vẹt mòn theo năm tháng, còn có những ngôi mộ của cha ông, những nương khoai, nương sắn của người dân hai nước. Cũng tại khu vực Đàm Thủy, ở thôn Lũng Phiăc, đồng tiền mà bà con người Tày, người Nùng vẫn dùng ở đây là <em>Nhân Dân Tệ</em>. Lừa ngựa từ Trung Quốc được dắt sang để thu mua quặng. Lũng Phiăc với hơn 1000 khẩu, có hơn 100 phụ nữ lấy chồng bên Trung Quốc. Dọc theo Biên giới, từ Phong Thổ tới Móng Cái, nhiều gia đình ở bên này có bà con, hoặc bạn bè thâm giao ở bên kia. “Đường biên” ấy không thể nào rành mạch phân chia như đá và bê tông cốt thép. </font></font></p>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font></font></p>
<p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Tất bật bên nồi thắng cố, mặt Mừng Thìn Pín đỏ au. Phiên “chợ cột mốc” mùng 8 Tết rất đông: người từ hương Giàng Vản, tỉnh Vân Nam sang; người từ xã Bạch Đích, huyện Yên Minh, Hà Giang, đến. Mốc 358 vừa mới cắm, nhà chợ xây chửa xong, giao thương đã bắt đầu nhộn nhịp. Theo thượng tá Dương Văn Thịnh, đồn trưởng Biên phòng Bạch Đích: “Trước <em>phân giới cắm mốc</em>, đôi bên vẫn căng thẳng”. Nay thì bà con đã có thể tới chợ. Nay, những nông dân như Mừng Thìn Pín đã có thể xây nhà và bưng nồi thắng cố lên đặt sát đường Biên. Một đường Biên giới mà cho tới năm 1991 vẫn phải rào dậu bằng mìn; một Biên giới mà cho tới trước tháng 1-2009, nhiều nơi bộ đội Biên phòng vẫn còn phải đứng canh cho người dân cày cấy&#8230; Khi đang ngồi viết những dòng này, tôi nhận được điện thoại từ Hà Giang, trung tá Thạch cho biết, những cây đào Lũng Cú đã đâm hoa, cho dù, ở Biên giới mùa này vẫn chưa hết những đợt gió lạnh tràn về từ phương Bắc.</font></p>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font></font></p>
<p><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Huy Đức</font></p>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font></font></p>
<p><span style=""><font size="3" face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font></span></p>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"></font></font></p>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thaimeo.info/blog/2009/03/bien-gi%e1%bb%9bi-c%e1%bb%a9ng-bien-gi%e1%bb%9bi-m%e1%bb%81m/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Biên Giới Tháng Hai (2009-1979)</title>
		<link>http://thaimeo.info/blog/2009/02/bien-gi%e1%bb%9bi-thang-hai-2009-1979/</link>
		<comments>http://thaimeo.info/blog/2009/02/bien-gi%e1%bb%9bi-thang-hai-2009-1979/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 14 Feb 2009 09:02:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thaiph</dc:creator>
				<category><![CDATA[linh tinh]]></category>
		<category><![CDATA[chínhtrịxãhội]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://javaphp.co.cc/blog/?p=309</guid>
		<description><![CDATA[Tháng Hai, những cây đào cổ thụ trước cổng đồn biên phòng Lũng Cú, Hà Giang, vẫn chưa có đủ hơi ấm để đâm hoa; những khúc quanh trên đèo Tài Hồ Sìn, Cao Bằng, vẫn mịt mù trong sương núi. Sáng 7-2 nắng lạnh, vợ chồng ông Nguyễn Văn Quế, 82 tuổi, nhà ở khối Trần Quang Khải 1, thị xã Lạng Sơn, ngồi co ro kể lại cái chết 30 năm trước của con trai mình, anh Nguyễn Văn Đài. Năm ấy, Đài 22 tuổi. Ông Quế nói: “Để ghi nhớ ngày ấy, chúng tôi lấy Dương lịch, 17-2, làm đám giỗ cho con”. Năm 1979, vào lúc 5giờ 25 phút sáng ngày 17-2, Trung Quốc nổ súng trên toàn tuyến biên giới Việt Nam, đánh chiếm từ Phong Thổ, Lai Châu, tới địa đầu Móng Cái. <br/><br/><span class="readmore"><a href="http://thaimeo.info/blog/2009/02/bien-gi%e1%bb%9bi-thang-hai-2009-1979/" title="Biên Giới Tháng Hai (2009-1979)">Continue Reading--3469 words totally</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><br />    </font></font><em><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif">Tháng Hai, những cây đào cổ thụ trước cổng đồn biên phòng Lũng Cú, Hà Giang, vẫn chưa có đủ hơi ấm để đâm hoa; những khúc quanh trên đèo Tài Hồ Sìn, Cao Bằng, vẫn mịt mù trong sương núi. Sáng 7-2 nắng lạnh, vợ chồng ông Nguyễn Văn Quế, 82 tuổi, nhà ở khối Trần Quang Khải 1, thị xã Lạng Sơn, ngồi co ro kể lại cái chết 30 năm trước của con trai mình, anh Nguyễn Văn Đài. Năm ấy, Đài 22 tuổi. Ông Quế nói: “Để ghi nhớ ngày ấy, chúng tôi lấy Dương lịch, 17-2, làm đám giỗ cho con”. Năm 1979, vào lúc 5giờ 25 phút sáng ngày 17-2, Trung Quốc nổ súng trên toàn tuyến biên giới Việt Nam, đánh chiếm từ Phong Thổ, Lai Châu, tới địa đầu Móng Cái. </p>
<p> </font></font></em><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"> <br /> <strong>“Những đôi mắt”</strong> </p>
<p> Hôm ấy, ông Quế không có nhà, vợ ông, bà Dự, bị dựng dậy khi bên ngoài trời hãy còn rất tối. Bà nghe tiếng pháo chát chúa ở hướng Đồng Đăng và phía dốc Chóp Chài, Lạng Sơn. Bà Dự đánh thức các con dậy, rồi 4 mẹ con dắt díu nhau chạy về xuôi. Tới ki-lô-mét số 10, đã quá trưa, bà rụng rời khi hay tin, anh Đài đã bị quân Trung Quốc giết chết. Anh Đài là công nhân đường sắt, thời điểm ấy, các anh đương nhiên trở thành tự vệ bảo vệ đoạn đường sắt ở Hữu Nghị Quan. Anh em công nhân trong đội của Đài bị giết gần hết ngay từ sáng sớm. Đài thuộc trong số 3 người kịp chạy về phía sau, nhưng tới địa bàn xã Thanh Hòa thì lại gặp Trung Quốc, thêm 2 người bị giết. Người sống sót duy nhất đã báo tin cho bà Dự, mẹ Đài. </p>
<p> Cùng thời gian ấy, ở bên núi Trà Lĩnh, Cao Bằng, chị Vương Thị Mai Hoa, một giáo viên cấp II, người Tày, mới ra trường, cũng bị giật dậy lúc nửa đêm rồi theo bà con chạy vào hang Phịa Khóa. Hàng trăm dân làng trú trong hang khi pháo Trung Quốc gầm rú ở bên ngoài, rồi lại gồng gánh theo nhau vào phía Lũng Pùa, chạy giặc. Chị Hoa không bao giờ có thể quên “từng đôi mắt” của dòng người gồng gánh ấy. Giờ đây, ngồi trong một cửa hàng bán băng đĩa trên phố Kim Đồng, thị xã Cao Bằng, chị Hoa nhớ lại: “Năm ấy, tôi 20 tuổi. Tôi nghĩ, tại sao mình lại chạy!”. Chị quay lại, sau khi thay quần áo giáo viên bằng bộ đồ chàm vì được những người chạy sau cho biết, rất nhiều người dân ăn mặc như cán bộ đã bị quân Trung Quốc giết chết. Từ trên đồi, chị Hoa thấy quân Trung Quốc gọi nhau ý ới và tiến vào từng đoàn.&nbsp; </p>
<p> <strong>“Cuộc Chiến 16 Ngày”</strong> </p>
<p> Ngày 15-2-1979, Đại tá Hà Tám, năm ấy là trung đoàn trưởng trung đoàn 12, thuộc lực lượng Biên phòng, trấn ở Lạng Sơn, được triệu tập. Cấp trên của ông nhận định: “Ngày 22 tháng 2, địch sẽ đánh ở cấp sư đoàn”. Ngay trong ngày 15, ông ra lệnh cấm trại, “Cấp chiến thuật phải sẵn sàng từ bây giờ”, ông nói với cấp dưới. Tuy nhiên, ông vẫn chưa nghĩ là địch sẽ tấn công ngay. Đêm 16-2, chấp hành ý kiến của Tỉnh, ông sang trại an dưỡng bên cạnh nằm dưỡng sức một đêm bởi vì ông bị mất ngủ vì căng thẳng sau nhiều tháng trời chuẩn bị. Đêm ấy, Trung Quốc đánh. </p>
<p> Ở Cao Bằng, sáng 16 tháng 2, tất cả các đồn trưởng Biên phòng đều được triệu tập về thị xã Cao Bằng nhận lệnh, sáng hôm sau họ tìm về đơn vị triển khai chiến đấu khi Trung Quốc đã tấn công rồi. Sáng 17-2, Tỉnh Cao Bằng ra lệnh “sơ tán triệt để khỏi thị xã”; đại đội 22 của thị xã Cao Bằng được trang bị thêm 17 khẩu súng chống tăng B41. Ngày 18-2, một chiếc tăng Trung Quốc có “Việt gian” dẫn đường lọt tới Cao Bằng và bị tiêu diệt. Nhiều nơi, chỉ khi nhìn thấy chữ “Bát Nhất”, người dân mới nhận ra đấy là tăng Trung Quốc. Đại tá Hà Tám công nhận: “Về chiến lược ta đánh giá đúng nhưng về chiến thuật có bất ngờ”. Tuy nhiên, Đại tá Hoàng Cao Ngôn, Tỉnh đội trưởng Cao Bằng thời kỳ 17-2, nói rằng, cho dù không có bất ngờ thì tương quan lực lượng là một vấn đề rất lớn. Phần lớn quân chủ lực của Việt Nam đang ở chiến trường Campuchia. Sư đoàn 346 đóng tại Cao Bằng nhiều năm chủ yếu làm nhiệm vụ kinh tế, thời gian huấn luyện sẵn sàng chiến đấu trở lại chưa nhiều. Lực lượng cầm chân Trung Quốc ở tuyến một, hướng Cao Bằng, chủ yếu là địa phương quân, chỉ có khoảng hơn 2 trung đoàn.&nbsp; </p>
<p> Trong khi, theo tài liệu từ Trung Quốc, chỉ riêng ở Cao Bằng trong ngày 17-2, Trung Quốc sử dụng tới 6 sư đoàn; ở Lạng Sơn 3 sư và Lào Cai 3 sư. Hôm sau, 18-2, Trung Quốc tăng cường cho hướng Cao Bằng 1 sư đoàn và 40 tăng; Lạng Sơn, một sư và 40 tăng; Lào Cai, 2 trung đoàn và 40 tăng. Lực lượng Trung Quốc áp sát Biên giới vào ngày 17-2 lên tới 9 quân đoàn chủ lực. Ngày 17-2, Trung quốc tiến vào Bát xát, Lao Cai; chiều 23-2, Trung Quốc chiếm Đồng Đăng; 24-2, Trung Quốc chiếm thị xã Cao Bằng; ngày 27-2, ở Lạng Sơn, Trung Quốc đánh vào thị xã. </p>
<p> Thế nhưng, bằng một lực lượng nhỏ hơn rất nhiều, các đơn vị Biên giới đã nhanh chóng tổ chức chiến đấu. Theo cuốn “10 Năm Chiến Tranh Trung Việt”, xuất bản lần đầu năm 1993 của NXB Đại học Tứ Xuyên, quân Trung Quốc đã gọi con đường tiến vào thị xã Cao Bằng của họ là những “khe núi đẫm máu”. Đặc biệt, tiểu đoàn Đặc công 45, được điều lên sau ngày 17-2, chỉ cần đánh trận đầu ở kilomet số 3, đường từ Cao Bằng đi về xuôi qua đèo Tài Hồ Sìn, cũng đã khiến cho quân Trung Quốc khiếp vía. Những người dân Biên giới cho đến hôm nay vẫn nhớ mãi hình ảnh “biển người” quân Trung Quốc bị những cánh quân của ta cơ động liên tục, đánh cho tan tác. Đầu tháng 3-1979, trong khi hai sư đoàn 346, Cao Bằng và 338, Lạng Sơn, thọc sâu đánh những đòn vu hồi. Từ Campuchia, sau khi đuổi Pol Pốt khỏi Phnompênh, hai quân đoàn tinh nhuệ của Việt Nam được điều ra phía Bắc. Ngay sau khi Quân đoàn II đặt những bước chân đầu tiên lên Đồng Mỏ, Lạng Sơn; Quân Đoàn III tới Na Rì; Chủ tịch Nước ra lệnh “Tổng Động viên”… ngày 5-3-1979, Trung Quốc tuyên bố rút quân về nước. </p>
<p> Lào Cai, Sapa, Đồng Đăng, Lạng Sơn… bị phá tan hoang. Tại Cao Bằng, quân Trung Quốc phá sạch sẽ từng ngôi nhà, từng công trình, ốp mìn cho nổ tung từng cột điện. Nếu như, ở Bát Xát, Lao Cai, hàng trăm phụ nữ trẻ em bị hãm hiếp, bị giết một cách dã man ngay trong ngày đầu tiên quân Trung Quốc tiến sang. Thì, tại thôn Tổng Chúp, xã Hưng Đạo, huyện Hòa An, Cao Bằng, trong ngày 9-3, trước khi r<br />
ú<br />
t lui, quân Trung Quốc đã giết 43 người, gồm 2<br />
1 phụ nữ, 20 trẻ em, trong đó có 7 phụ nữ đang mang thai. Tất cả đều bị giết bằng dao như Pol Pốt. Mười người bị ném xuống giếng, hơn 30 người khác, xác bị chặt ra nhiều khúc, vứt hai bên bờ suối.&nbsp; </p>
<p> <strong>Lặng Lẽ Hoa Đào</strong> </p>
<p> Ngồi đợi ông Nguyễn Thanh Loan, người trông giữ nghĩa trang Vị Xuyên, Hà Giang, chúng tôi nhìn ra xa. Tháng Hai ở đây mới là mùa hoa đào nở. Nghĩa trang có 1680 ngôi mộ. Trong đó, 1600 mộ là của các liệt sỹ hy sinh trong cuộc chiến tranh từ ngày 17-2. Ở Vị Xuyên, tiếng súng chỉ thật sự yên vào đầu năm 1990. Năm 1984, khi Trung Quốc nổ súng trở lại hòng đánh chiếm hơn 20 cao điểm ở Thanh Thủy, Vị Xuyên, bộ đội đã phải đổ máu ở đây để giành giật lấy từng tấc đất. Rất nhiều chiến sỹ đã hy sinh, đặc biệt là hy sinh khi tái chiếm đỉnh cao 1509. Ông Loan nhớ lại, cứ nửa đêm về sáng, xe GAT 69 lại chở về, từng túi tử sỹ xếp chồng lên nhau. Trong số 1600 liệt sỹ ấy, chủ yếu chết trong giai đoạn 1984, 1985, có người chết 1988, còn có 200 ngôi mộ chưa xác định được là của ai. Sau khi hoàn thành việc phân giới cắm mốc, cái pháo đài trên đỉnh 1509 mà Trung Quốc dành được và xây dựng trong những năm 80, vẫn còn. Họ nói là để làm du lịch. Từ 1509, có thể nhìn thấu xuống thị xã Hà Giang. Năm 1984, từ 1509 pháo Trung Quốc đã bắn vào thị xã.&nbsp; </p>
<p> Trên đường lên Mèo Vạc, sương đặc quánh ngoài cửa xe. Từng tốp, từng tốp trai gái H’mông thong thả cất bước du xuân. Có những chàng trai đã tìm được cho mình cô gái để cầm tay. Một biên giới hữu nghị và hòa bình là vô cùng quý giá. Năm 1986, vẫn có nhiều người chết vì đạn pháo Trung Quốc nơi đoạn đường mà chúng tôi vừa đi, nơi các cô gái, hôm nay, để cho các chàng trai cầm tay kéo đi với gương mặt tràn trề hạnh phúc.&nbsp; </p>
<p> Quá khứ, rất cần khép lại để cho những hình ảnh như vậy đâm chồi. Nhưng cũng phải trân trọng những năm tháng đã thuộc về quá khứ. Tháng Hai, đứng ở bên này cửa khẩu Chi Ma, Lạng Sơn, nhìn sang bên kia, thấy lừng lững một tượng đài đỏ rực mà theo các sỹ quan Biên phòng, Trung Quốc gọi là “ đài chiến thắng”. Trở lại Lạng Sơn, những chiếc xe tăng Trung Quốc bị quân và dân ta bắn cháy hôm 17-2 vốn vẫn nằm bên bờ sông Kỳ Cùng, giờ đã được bán sắt vụn cho các khu gang thép. Ở Cao Bằng, chúng tôi đã cố nhờ mấy người dân địa phương chở ra kilomet số 3, theo hướng đèo Tài Hồ Sìn, tìm tấm bia ghi lại trận đánh diệt 18 xe Trung Quốc của tiểu đoàn đặc công 45, nhưng không thấy. Trở lại Tổng Chúp, phải nhờ đến ông Lương Đức Tấn, Bí thư Chi bộ, nguyên huyện đội phó Hòa An, đưa ra cái giếng mà hôm 9-3-1979, quân Trung Quốc giết 43 thường dân Việt Nam. Ông Tấn cũng chính là một trong những người đầu tiên trở về làng, trực tiếp đỡ từng xác phụ nữ, trẻ em, bị chặt bằng búa, bằng dao rồi quăng xuống giếng. Cái giếng ấy bây giờ nằm sâu trong vườn riêng của một gia đình, không có đường đi vào. Hôm ấy, anh Tấn phải kêu mấy thanh niên đi theo chặt bớt cành tre cho chúng tôi chụp hình bia ghi lại sự kiện mà giờ đây đã chìm trong gai tre và lau lách.&nbsp; </p>
<p> <strong><a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-_Q78P6g5br89WVUa77qC3PG4?p=7655#comments">Huy Đức</a></strong></font></font></p>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><strong>Tin liên quan:</strong></font></font></p>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><strong><a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-LHs64Q8nc6oA.KIg0brqXw--?cq=1&amp;p=19354">Chiến tranh và sự lãng quên</a></strong></font></font></p>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><strong><a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-sHSHcfolc6fdpJqLoM3PTlWHDA--?cq=1&amp;p=1736">NƠI ĐÓN GIÓ MÙA ĐÔNG</a></strong></font></font></p>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><strong></strong></font></font></p>
<p><font size="3"><font face="Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif"><strong>Tháng hai, người ta chỉ nhớ, chỉ kỉ niệm ngày 14/2, nhưng từ giờ, tôi đã biết rằng còn có một ngày cần phải ghi nhớ và tưởng niệm &#8211; ngày 17/2 &#8211; 17/2/1979 !</strong></font></font></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thaimeo.info/blog/2009/02/bien-gi%e1%bb%9bi-thang-hai-2009-1979/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Việt Nam có trở thành quốc gia giàu có?</title>
		<link>http://thaimeo.info/blog/2008/07/vi%e1%bb%87t-nam-co-tr%e1%bb%9f-thanh-qu%e1%bb%91c-gia-giau-co/</link>
		<comments>http://thaimeo.info/blog/2008/07/vi%e1%bb%87t-nam-co-tr%e1%bb%9f-thanh-qu%e1%bb%91c-gia-giau-co/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 14 Jul 2008 01:32:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thaiph</dc:creator>
				<category><![CDATA[linh tinh]]></category>
		<category><![CDATA[chínhtrịxãhội]]></category>
		<category><![CDATA[đọcbáo]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://javaphp.co.cc/blog/?p=318</guid>
		<description><![CDATA[Doanh nhân Nguyễn Anh Tuấn chia sẻ suy nghĩ và trăn trở cùng bạn đọc Tuần Việt Nam với mong muốn đóng góp ý kiến và cổ vũ để 50 năm nữa, Việt Nam sẽ trở thành một quốc gia giàu có. Đây là bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, mời bạn đọc cùng tham gia, tranh luận.  		<br/><br/><span class="readmore"><a href="http://thaimeo.info/blog/2008/07/vi%e1%bb%87t-nam-co-tr%e1%bb%9f-thanh-qu%e1%bb%91c-gia-giau-co/" title="Việt Nam có trở thành quốc gia giàu có?">Continue Reading--2906 words totally</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<table border="0" cellpadding="2" cellspacing="3">
<tbody>
<tr>
<td valign="top" align="left"><strong><font size="2" face="Arial">Doanh nhân Nguyễn Anh Tuấn chia sẻ suy nghĩ và trăn trở cùng bạn đọc Tuần Việt Nam với mong muốn đóng góp ý kiến và cổ vũ để 50 năm nữa, Việt Nam sẽ trở thành một quốc gia giàu có. Đây là bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, mời bạn đọc cùng tham gia, tranh luận. </font></strong> 		</td>
</tr>
<tr>
<td valign="top" align="left" height="100%"> 			<font size="2" face="Arial">
<p align="justify"><font size="2" face="Arial">Chúng ta muốn chậm nhất là 50 năm nữa VN sẽ nằm trong số các quốc gia giàu có. Đây cũng là khát vọng của tất cả các quốc gia trên trái đất, vì thế là cuộc đua tranh cực kỳ khốc liệt của tất cả các quốc gia.</p>
<table style="width: 400px;" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" alt="" src="http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/69/2008/07/17sapnhap.jpg"></td>
</tr>
<tr>
<td></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p></font><font size="2" face="Arial"><strong>Phần I: Tầm nhìn cho sự giàu có </strong></font></p>
<p align="justify"><font size="2" face="Arial">Không thể có một mô hình phát triển kinh tế nào của các quốc gia giàu có, đi trước chúng ta mà chúng ta có thể sao chép. Tại sao vậy? Đơn giản là vì điều kiện để áp dụng là không giống nhau như: vị trí địa lý, dân số, dân trí, diện tích đất đai, tài nguyên, khí hậu, phong tục tập quán… và quan trọng hơn cả là thế giới này đang thay đổi từng ngày, cách kiếm tiền của mỗi quốc gia cũng thay đổi từng ngày để thích ứng với hoàn cảnh mới.</font></p>
<p align="justify"><font size="2" face="Arial"><strong>Chẳng lẽ Việt Nam không thể trở thành quốc gia giàu có?</strong></p>
<p>Có nhiều cách làm giàu, nhưng có 3 cách làm giàu cơ bản mà các nước giàu trên thế giới như Anh, Pháp Đức, Mỹ, Nhật Bản&#8230; đã và đang làm là bán tài nguyên (như các nước ở khu vực Trung Đông có nguồn tài nguyên dầu lửa rất lớn); bán các sản phẩm công nghiệp (ôtô, máy bay, máy móc, thiết bị…) và bán các sản phẩm trí tuệ (bản quyền sản xuất, kinh doanh, sản phẩm phần mềm…)  </font></p>
<p align="justify"><font size="2" face="Arial">Về nguồn tài nguyên thiên nhiên thì trữ lượng của Việt Nam ở mức rất khiêm tốn, thực tế ta còn chưa đủ dùng thì lấy đâu ra để xuất khẩu! </p>
<p>Về sản xuất các sản phẩm công nghiệp thì ta mới “chập chững những bước đi đầu tiên” trong khi các nước giàu đã có lịch sử phát triển công nghiệp hàng trăm năm với cơ sở vật chất cực lớn và dây chuyền sản xuất hiện đại, lại được tích luỹ và đổi mới không ngừng.</font></p>
<p align="justify"><font size="2" face="Arial">Hơn nữa, Trung Quốc hiện nay đã là “công xưởng của thế giới” và dường như không có thứ hàng hoá gì mà họ không sản xuất để tung ra thị trường toàn cầu với giá cả mà không một quốc gia nào có thể cạnh tranh được. Nếu cạnh tranh với Trung Quốc trên lĩnh vực này chúng ta có rất ít cơ hội.</p>
<p>Về sản phẩm trí tuệ thì thế giới mới thực sự bắt đầu khoảng hơn 20 năm nay và chính phủ Việt Nam đã xác định là không được để lỡ “chuyến tàu cách mạng tri thức” toàn cầu này, vì sự thực có nhiều cơ hội phát triển kinh tế trong quá khứ đã bị chúng ta bỏ lỡ.</p>
<table style="width: 400px;" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" alt="" src="http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/69/2008/07/images1540119_1.jpg"></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p align="center"><font size="1" color="#0000ff">UB Kinh tế của QH đưa ra dự báo của IMF về tốc độ lạm phát khu vực ASEAN năm 2008 (T4/2008)</font></p>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Trên thực tế, chúng ta đã có những bước đi khởi đầu bằng việc qui hoạch các khu công nghệ cao và khu công nghiệp phần mềm ở khu vực Hà nội và TP. Hồ Chí Minh. Chúng ta cũng đã có một số hợp đồng gia công phần mềm cho các công ty nước ngoài tuy giá trị còn rất khiêm tốn so với Ấn Độ, do nguồn nhân lực của chúng ta còn rất yếu và nhân lực yếu cũng chính là rào cản lớn nhất của lĩnh vực này. </p>
<p>Đi đầu trong lĩnh vực sản xuất phần mềm là Mỹ với các công ty khổng lồ như Microsoft mà doanh số của nó còn lớn hơn cả thu nhập quốc dân của Việt Nam ta. </p>
<p>Ấn Độ hiện là nước có sự phát triển rất mãnh liệt trong lĩnh vực gia công phần mềm và rất có khả năng trong tương lai sẽ trở thành “công xưởng phần mềm” của thế giới.</p>
<p>Như vậy có thể nói cơ hội kiếm tiền để trở thành nước giàu của Việt Nam là rất ít vì ta tiến một bước thì các quốc gia khác cũng tiến một bước, thậm chí do họ “cao lớn” hơn nên bước chân của họ còn “dài hơn” của ta và vì thế, khoảng cách giữa ta với họ ngày càng xa vời! </p>
<p>Chúng ta tự hào là nước xuất khẩu gạo lớn thứ hai thế giới nhưng mỗi năm cũng chỉ thu được về được vài tỷ USD trong khi sản xuất ngô một năm của Mỹ là hơn 100 tỷ USD nhưng thực tế nước Mỹ giàu có không phải là do xuất khẩu ngô. </p>
<p>Ai cũng biết Thái Lan nhiều năm nay là nước xuất khẩu gạo lớn nhất thế giới nhưng cái đích để trở thành nước giàu đối với họ cũng còn ở rất xa.</p>
<p>Vậy thì chẳng lẽ Việt Nam lại không thể trở thành một quốc gia giàu có?  và mong muốn của Bác Hồ và nhân dân Việt Nam được “sánh vai các cường quốc năm châu” lại mãi mãi vẫn chỉ là một giấc mơ?</p>
<p>Việt Nam có thể trở thành nước giàu và mong muốn của Bác Hồ và nhân dân Việt Nam có thể trở thành hiện thực nếu tất cả các nhà lãnh đạo và nhân dân Việt Nam thực sự coi đó là một cuộc đấu trí lớn của ta với các quốc gia khác trên thế giới và cả dân tộc sẵn sàng quyết chiến! </p>
<p>Muốn trở thành 1 quốc gia giàu có thì việc làm trước tiên là cả dân tộc ta phải chuẩn bị về mặt tầm nhìn để có sự giàu có! </p>
<p><strong>Tầm nhìn cho sự giàu có là gì?</strong></font></p>
<p align="justify"><font size="2" face="Arial">Đó chính là ta phải lấy sự giàu có của các quốc gia như Nhật, Mỹ, Anh, Pháp làm tầm nhìn và làm thước đo để so sánh với Việt Nam ta ngay từ bây giờ chứ không thể so sánh ta với các nước như Thái Lan, Malaysia hay Singapore để làm đích phấn đấu. Lại càng không thể duy trì thói quen cứ lấy hiện tại của ta mà so sánh với quá khứ của ta cách đây 30 hay 40 năm để làm tầm nhìn cho cả dân tộc được! </p>
<p>Tại sao cần phải có tầm nhìn cho sự giàu có? Vì chỉ khi đã có tầm nhìn cho sự giàu có thì ta mới nhận biết được hiện nay ta là ai và ta đang đứng ở đâu trên bản đồ thế giới! </p>
<p>Thực tế cho thấy, những quốc gia có nền kinh tế lạc hậu và đói nghèo thì khó có thể được thế giới tôn trọng. Mà cuộc chiến chống lại đói nghèo và lạc hậu thì<br />
 t<br />
hực chất là cuộc chiến chống lại những yếu kém về<br />
trí tuệ của chính dân tộc mình. Muốn chống được những yếu kém về trí tuệ của chính mình thì bắt buộc chúng ta phải có lòng tự trọng dân tộc.</p>
<p>Vậy thì bước tiếp theo là cả dân tộc ta từ người lãnh đạo cao nhất của đất nước cho đến người dân cùng phải có trách nhiệm xây dựng lòng tự trọng quốc gia. </p>
<p>Nói thì dễ, nhưng làm thế nào để cả dân tộc ta xây dựng được lòng tự trọng dân tộc!</p>
<table style="width: 400px;" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" alt="" src="http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/69/2008/07/images503165_kinhte.jpg"></td>
</tr>
<tr>
<td></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Câu trả lời là: trong quá khứ chúng ta đã xây dựng được lòng tự trọng dân tộc, chính vì thế trong công cuộc đấu tranh chống lại ách đô hộ của thực dân và kẻ thù xâm lược ta đã chiến thắng, giành được độc lập và thống nhất đất nước. </p>
<p>Ngày nay, để đất nước trở thành quốc gia giàu có chúng ta phải coi tất cả các rào cản như: tiêu cực cá nhân, các lợi ích cục bộ, bè phái, các chính sách lỗi thời… là sự yếu kém về trí tuệ của cả dân tộc, là kẻ thù của dân tộc vì chính nó cản trở con đường làm giàu của nước Việt Nam ta.</p>
<p>Để xây dựng được lòng tự trọng dân tộc thì trước tiên Việt Nam phải có những con người có lòng tự trọng cao. Những con người có lòng tự trọng cao là những con người luôn tự đòi hỏi ở chính bản thân mình và những người khác nhiều hơn và cao hơn về: trí tuệ, năng lực, lòng trung thành, đức tính hy sinh, tinh thần quả cảm, tính cần cù lao động… Những con người với phẩm chất đó sẽ lan toả và tạo thành một phản ứng dây truyền từ người này sang người khác, từ vùng này sang vùng khác và lan toả toàn dân tộc. </p>
<p>Điều đó chỉ có được nếu sự bùng nổ xảy ra từ các nhà lãnh đạo cao nhất của đất nước vì nó sẽ là tấm gương soi cho toàn dân tộc!  Vinh quang thuộc về những người dám hy sinh lợi ích cá nhân vì dân tộc! Dân tộc ta và các thế hệ mai sau sẽ tôn vinh họ trong cuộc chiến gian khổ để Việt Nam ta trở thành quốc gia giàu có!</font></p>
<ul>
<li>
<div align="justify"><font size="2" face="Arial"><strong>Nguyễn Anh Tuấn</strong></font></div>
</li>
</ul>
<p>http://www.tuanvietnam.net//vn/thongtindachieu/4258/index.aspx<br /> </font></td>
</tr>
</tbody>
</table>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thaimeo.info/blog/2008/07/vi%e1%bb%87t-nam-co-tr%e1%bb%9f-thanh-qu%e1%bb%91c-gia-giau-co/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>“Please Vote for Me”</title>
		<link>http://thaimeo.info/blog/2008/06/please-vote-for-me/</link>
		<comments>http://thaimeo.info/blog/2008/06/please-vote-for-me/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 09 Jun 2008 08:15:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thaiph</dc:creator>
				<category><![CDATA[linh tinh]]></category>
		<category><![CDATA[chínhtrịxãhội]]></category>
		<category><![CDATA[hàihước]]></category>
		<category><![CDATA[sưutầm]]></category>
		<category><![CDATA[trườngcôngnghệ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://javaphp.co.cc/blog/?p=322</guid>
		<description><![CDATA[Nguồn: http://www.fotech.org/forum/index.php?showtopic=15790

Trong 20 năm qua, Trung Quốc đã trở thành một trong các quốc gia hùng mạnh nhất trên thế giới với nền kinh tế khổng lồ gồm 1.3 tỷ dân. Đó là lý do để mọi người đều quan tâm đến Trung Quốc. Nhưng Trung Quốc không phải là quốc gia dân chủ. Trung Quốc bị Đảng Cộng sản thống trị từ năm 1949. Và mặc dù mọi người háo hức muốn tìm hiểu về Trung Quốc, nhưng nói chung không ai biết được hoạt động của chính quyền Trung Quốc. Nhiều người tin rằng Đảng Cộng Sản Trung Quốc sẽ tiến hành dân chủ dần dần thông qua tăng trưởng kinh tế, nhiều người khác lại cho rằng Đảng Cộng Sản Trung Quốc kiên quyết giữ độc quyền cai trị nhân dân. Hãy tạm quên những vấn đề này, hãy tưởng tượng có dân chủ ở Trung Quốc, nó trông như thế nào ? Người dân Trung Quốc sẽ bầu ai lãnh đạo ?<br/><br/><span class="readmore"><a href="http://thaimeo.info/blog/2008/06/please-vote-for-me/" title="“Please Vote for Me”">Continue Reading--689 words totally</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Nguồn: http://www.fotech.org/forum/index.php?showtopic=15790<br />
Trong 20 năm qua, Trung Quốc đã trở thành một trong các quốc gia hùng mạnh nhất trên thế giới với nền kinh tế khổng lồ gồm 1.3 tỷ dân. Đó là lý do để mọi người đều quan tâm đến Trung Quốc. Nhưng Trung Quốc không phải là quốc gia dân chủ. Trung Quốc bị Đảng Cộng sản thống trị từ năm 1949. Và mặc dù mọi người háo hức muốn tìm hiểu về Trung Quốc, nhưng nói chung không ai biết được hoạt động của chính quyền Trung Quốc. Nhiều người tin rằng Đảng Cộng Sản Trung Quốc sẽ tiến hành dân chủ dần dần thông qua tăng trưởng kinh tế, nhiều người khác lại cho rằng Đảng Cộng Sản Trung Quốc kiên quyết giữ độc quyền cai trị nhân dân. Hãy tạm quên những vấn đề này, hãy tưởng tượng có dân chủ ở Trung Quốc, nó trông như thế nào ? Người dân Trung Quốc sẽ bầu ai lãnh đạo ?</p>
<p>Về bộ phim này</p>
<p>Vũ Hán là một thành phố lớn của Trung Quốc, và tại đây đạo diễn Weijun Chen đã tiến hành một thử nghiệm liên quan đến Dân chủ. Một lớp học tiểu học (lớp 3) ở trường tiểu học Lục Hợp đã tiến hành bước đi dân chủ đầu tiên bằng việc bầu chọn Lớp trưởng. Các cô/cậu bé 8 tuổi đã cạnh tranh với nhau cho chức vụ này. Bên cạnh đó là sự tư vấn, giúp đỡ của cô giáo cùng các bậc phụ huynh với đầy đủ các tham vọng, mưu mẹo để giúp con em mình chiến thắng.</p>
<p>Bầu cử ở Trung Quốc thường chỉ diễn ra trong Đảng Cộng Sản Trung Quốc . Nhưng ngày nay hàng triệu người dân Trung Quốc đã tham gia bầu chọn trong các chương trình kiểu Sao Mai Điểm Hẹn. Mục tiêu của đạo diễn Chen là xác định khi đến Trung Quốc, Dân chủ sẽ được đón tiếp như thế nào ? Liệu Dân chủ có là một giá trị mang tính phổ quát phù hợp với bản chất con người ? Liệu Dân chủ có dẫn đến sự thao túng ?</p>
<p>“Please Vote for Me” là chân dung một xã hội thể hiện thông qua trường học – với các học sinh và gia đình của các em<br />
Download: <br />
http://www.fotech.org/download/BBC.Why.Democracy.Please.Vote.for.Me.avi</p>
<p>or</p>
<p>http://ifile.it/dmrs43w<br />
http://ifile.it/0evx3cp<br />
http://ifile.it/y7a9i8j<br />
http://ifile.it/93lq8zh<br />
http://ifile.it/qzbvnt4</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thaimeo.info/blog/2008/06/please-vote-for-me/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

