My Writings. My Thoughts.

Chủ nhật

// August 8th, 2010 // 1 Comment » // Diary

Ừ thì cũng hơi buồn, định đặt title kiểu sến “chủ nhật buồn”, vào blog bạn Đoài thấy ngay cái bài protected “Chủ nhật buồn” laughing Trùng hợp thế.
Một thân một mình, ốm, hai đêm rồi nằm ngủ một cách rất là vật vã, cứ thế này chắc phải xin viện trợ từ thuốc giảm đau mất thôi raised eyebrows Sáng dậy thì đau họng điên cuồng, nằm cố mãi mới mò dậy, và cũng chỉ ở nhà thôi, mệt chả muốn thò mặt đi đâu, nhưng cứ nằm ở nhà chắc mình cũng chết vì chán mất big grin Chẹp. Đi đâu? Gặp ai?
Mua sách thì hết tiền, nói chung là hết tiền, chả làm dc cái gì, ngồi viết thư chăng laughing Hay đấy nhỉ big grin
Quyết định thế đi, lên Dã Chi ngồi một mình, đọc sách và viết thư love struck
Ăn mặc chỉn chu một tí, thấy mình đẹp zai một tí, sao phải dúm dó khúm núm ở nhà tự kỉ chứ smug

Mình kém ghê

// August 6th, 2010 // 1 Comment » // Độc thoại

Hnay ốm, vẫn cố mang máy ảnh lên cho Tú ghẻ, mai ko đi chụp cho nó được, thôi ném máy ảnh cho nó vậy, lỡ hẹn rồi, mà lại bị phá ngang, tức thật, tức mà ko làm gì dc laughing
Lúc đi xe về, người mệt mỏi kinh khủng, tay chân rã rời, cổ họng nuốt đau. Vừa đi vừa nghĩ, xem đã gặp em tổng thể bao lần. Lần đầu là ở chùa Kim Liên, một chiều nắng chói, hoa sen sắp tàn… Lần hai là ở Đinh Lễ, sáng thứ 7 hay chủ nhật nhỉ, sửa lap, cài lại win, vật vã mãi mới xong big grin Và có để lại hậu quả : ( Lần gặp thứ 3 là chiều hôm đó, sang Cleopart ở gần nhà Sâu, sông Hồng vẫn lộng gió và đường Nguyễn Văn Cừ vẫn bụi mù, lần nào cũng vậy big grin Lần thứ 4 là cafe với bạn Trang và đi ăn với bạn Hương nữa. Lần năm là trà chanh nhà thờ happy Lần sáu là ở Dã Chi, lần 7 là ngay tối khuya hôm đó, phóng lên nhà hát lớn đưa usb 3g cho em, nhìn nhau 5s, nói 3 câu. Lần tám là tối hôm thứ 3 vừa rồi, em đi Thung Nai về, sang nhà đưa usb cho em. Ôi vậy còn lần ở Đồng Mộc nữa là 9, lần sang đưa sách nữa là 10. Mình nhớ sai rồi big grin
Nhưng, như hôm qua nói với Nha Trang, quan trọng ko phải số lần gặp nhau mà quan trọng là những gì chúng ta chia sẻ với nhau, Trang bảo là số lần gặp nhau cũng quan trọng phết đấy, bạn ấy yêu hơn 1 năm, gặp Long 4 lần happy
Dạo này em vui, phởn phiếc có vẻ rất bí ẩn big grin Thôi mình ko nên nói lung tung, làm em lại bực mình thì cũng chả hay ho gì.
Mình đã thôi không để hình em làm wallpaper nữa, mỗi lần nhìn vào điện thoại lại … Nhưng thực ra dù để ảnh ai, mỗi lần nhìn điện thoại xem giờ vẫn lại nhớ đến em. Mình vẫn đeo nhẫn, cũng khùng ghê, mua nhẫn và đeo một mình. Dù có hơi nặng và hơi chật chội, mình vẫn cứ thích đeo, hì.
Trái tim đi vắng, vậy giờ sống bằng lí trí thôi, nhỉ
Kể vài chuyện linh tinh cho đỡ chán, đại loại là tớ làm việc ở 93B Trung Kính, xung quanh đó có khoảng 3 quán mát xa, gội đầu, tẩm quất. Có quán nhìn tồi tàn, có quán nhìn lịch sự, lại còn ghi rõ 60k/tiếng (chắc giá lâu rồi), có quàn còn có chữ LÀNH MẠNH rất to laughing Mỗi ngày đi làm về qua, mình đều tự hỏi, khi nào mình sẽ vào thử nhỉ, dạo này đau người quá đi =) Cóc hiểu sao hôm nào cũng hỏi, và hôm nào cũng chỉ đi qua mà thôi blushing laughing
Mình cực kì quý chị Chi và anh Tám love struck

Gió

// August 5th, 2010 // 1 Comment » // Uncategorized

Gió vẫn muốn bay, còn cây ở lại, chờ ngày thu sang…

Mùng 3 tháng 8

// August 3rd, 2010 // No Comments » // Diary

Hôm nay có vụ off tưng bừng của LinkHay, nhưng đi làm về muộn, cũng mệt chẳng muốn đi nữa. Hơi tiếc happy
Chẳng biết Sâu đã về nhà chưa, chắc là chưa, nhắn tin không thấy reply, chắc đang đi đường, chắc là cũng mệt…
Bạn Hạt thóc (love struck) xem ảnh mình xong bảo là dạo này trông mặt mình buồn buồn, thật bật ngờ, mình cũng không nghĩ là mặt mình lại biểu cảm được như thế :”winking Cám ơn bạn Hạt thóc đã để ý nhé (Ps: Hạt thóc, hạt thóc má phính, meox, Linhmeo, Linh meo xinh đẹp… là cách gọi cho cùng một người blushing)
Chú Hứa lại về Hải Dương, có món nem chua, nem nướng Thanh Hóa quà của em Hương (cám ơn em Hương tốt bụng love struck), mà chẳng muốn ăn một mình, buồn thảm, gọi bạn Hạt thóc định tặng quà, ko nghe máy, gọi chị Ngọc định sang biếu quà Cát Bà, cũng không nghe máy. Tức mình gọi mấy đứa bạn sang tụ tập luôn cho máu, bia bọt nhậu nhẹt tí. Hê hê. Chúng mày có mau sang đi không thì bảo waiting cool

Mệt

// August 2nd, 2010 // No Comments » // Diary

Đi Cát Bà thứ 7 và chủ nhật với phòng sale vui nhộn. Cũng vui nhưng mệt quá, xe cộ tàu phà đến khổ. Cũng chán nữa, không có cạ đi cùng, những lần trước lần nào cũng đi cùng Tuyết hâm. Cũng vì nhớ Sâu béo nữa sad, đi chơi mà nhớ bạn Sấu sấu đến khộ raised eyebrows Haiz.
Ấn tượng Cát Bà:
1. Tàu phà kinh khủng
2. Bãi tắm bé tí, người đông khủng khiếp, được cái cũng sạch sạch và sóng mạnh, vui.
3. Bác bảo vệ ở bờ biển rất tốt bụng, trèo vào cỏ để chụp ảnh với hòn đá, bác ấy cho trèo thoải mái, còn bảo là cỏ chết thì trồng lại được, chứ không có khách du lịch thì biết làm thế nào love struck Tuyệt tuyệt, tư duy rất tuyệt love struck
4. Nhà nghỉ khách sạn nhiều như nấm, đúng là thị trấn du lịch, dịch vụ ổn. Đêm 12h mà vẫn sáng trưng, xe đạp đôi chạy vèo vèo laughing
Đại loại là ước mơ nắm tay người yêu đi dạo trên bãi cát dưới trời sao, nghe sóng vỗ vẫn chưa thực hiện được, và không biết bao giờ thực hiện được. Cả ngắm bình minh nữa, lần này vừa ngủ quên, vừa trời toàn mây, chả ngắm được vẹo gì sigh
Đoạn đi từ Cát Bà về Hà Nội mới kinh, 2h lên ô tô từ khách sạn, đi ra bến phà để đi phà qua Tuần Châu, đợi mãi mới có phà, người thì lách qua được, còn ô tô thì vì nhiều xe quá, nên mãi không thấy sang được, báo hại đợi ô tô hơn 2 tiếng, hơn 7h mới thấy ô tô lò dò sang. Con đường từ Quảng Ninh về HN đúng là cung đường bão táp lởm nhất quả đất, lần trước đi Quan Lạn đã bị dính chưởng một lần rồi, đi mãi, đi mãi, ngồi ê cả mông trên ô tô, mà mãi vẫn không thấy đi hết đất Quảng Ninh, hơn 9h nhìn ra vẫn thấy Hạ Long kính chào quý khách crying Rút cục là 12h đêm cũng mò về được tới nhà. Mừng hết biết. Sáng nay mệt quá nghỉ làm luôn, trời lại còn mưa nữa chứ blushing ngủ sướng laughing
Chiều đến thì vẫn còn mệt, nhưng vẫn phải cố đi làm, bạn Phương test phần sms mà mình code, phần này thi thoảng lại phải sửa sửa nên cũng bị vài lỗi, nhưng mà bạn Phương là chuyên gia không hiểu rõ vấn đề xong báo lỗi rất tưng bừng, rút cục không phải là lỗi, hnay dev là mình đã phát cáu lên với tester Phương laughing Cũng tại bị ức chế mấy thứ linh tinh big grin Thôi không sao không sao, em biết tự lo cho bản thân mình mà, Sâu nhỉ happy

Ngày không Sâu 1

// July 29th, 2010 // 2 Comments » // Diary

mệt quá, vừa đi đá bóng về, lại thua, 1-3 oh go on mua quả bóng để nghịch và tập chạy mỗi tuần thôi, dạo này yếu quá, ra sân một tí là mệt mờ cả mắt big grin
lúc tối ngồi ở công ty, đói mà chẳng muốn đi ăn cơm, chán cơm, thèm đi ăn KFC với ai đó, thực ra chẳng thèm KFC mấy đâu, thèm nhìn thấy một người thôi happy
tự nhủ chỉ là giận dỗi thôi, rồi sẽ hết thôi, không sao cả, đừng lo lắng, nhưng mà thực ra lo lắng lắm, vì có thể sẽ chẳng bao giờ hết, chẳng bao giờ còn được như xưa …
nhưng “ngày xưa” là khi nào chứ nhỉ, mới ngày hôm kia, chính xác là trước tầm này tối qua, haiz.
anh nhớ em, nghĩ đến em – kể cả lúc làm việc say sưa nhất, thực sự hôm nay mình làm việc say sưa, say sưa thật, vì nếu không làm việc, chắc mình sẽ không chịu nổi nổi nhớ … Ý mình là mọi hôm thì mình làm việc khá là “lờ đờ” đấy blushing Hai hôm nay mình đã mua cafe, và cố tập uống cafe hòa tan – dù uống cafe ấy luôn khiến mình có cảm giác cồn cào trong bụng. Ít nhất nó cũng giúp mình tỉnh táo, và không phát rồ lên với những điều lộn xộn trong đầu big grin

Bà nội

// July 28th, 2010 // 3 Comments » // Diary

Hôm nay, cô mình từ Hải Dương, giữa trưa nắng, lặn lội đi ô tô lên Hà Nội xem thằng cháu ốm đau thế nào, cô đi 70 cây số, lên sờ sờ nắn nắn thằng cháu một tẹo, ăn bát cơm, ngồi nghỉ một lúc rồi chiều về. Mình nghĩ mà muốn khóc quá. Chợt nghĩ ngợi, và nhớ ông bà, bố mẹ vô cùng.
Bố mình là cả, nhà có năm anh em, dưới bố còn chú Vạn và ba cô – cô Lập, cô Đạo, và cô Đức. Bố mẹ mình quen nhau và lấy nhau ở Tiệp Khắc, chút nữa thì nơi sinh của mình đã là Slovaikia, nhưng thực ra nơi sinh là Hưng Yên big grin Quê nội và quê ngoại cách nhau một con sông nhỏ, hồi xưa mỗi lần về quê là lại đi đò từ bên này sang bên kia, những hôm đò đông, lúc nào mình cũng sợ nó chìm giữa sông thì làm sao mang được cái xe kích vào bờ đây sad
Hồi bé, mình ở quê tới năm 3 tuổi, thì bố vay tiền mua nhà mua đất ở Côn Sơn, gần nơi đơn vị 490 của bố, và nhà mình chuyển lên đó. Còn bé tí còn ở quê với ông bà, thực sự mình chỉ nhớ là hay chạy sang nhà con bé hàng xóm đối diện cổng nhà mình chơi, nó bằng tuổi mình, hồi bé nó tên là Loan, sau lớn đổi là Hằng. Hồi đó nhà nó khá giả lắm, có tivi đen trắng, mình suốt ngày đòi sang đó xem nhờ, Tôn Ngộ Không các kiểu, và toàn bị nó bắt nạt, rất chi khổ sở straight face Chỉ nhớ được có vậy, còn lại thì qua lời mẹ kể, hồi đó mình rất hay có trò ăn sữa bột, ăn chứ không phải là uống nhé, không thèm pha nước, mở hộp và xúc sữa bột cho vào mồm luôn laughing Nhớ có lần bị ốm sốt hay gì đó, bị đè ra bắt uống nước xương sông( * ) giã nát, mình giãy giụa kinh hồn luôn. Và vết sẹo trên trán, sát chân tóc, thì mẹ kể lại là do mình ngã vào cái đèn dầu, mảnh thủy tinh đâm vào.
Mình nhớ hồi mới ra nhà mới ở Côn Sơn, Chí Linh, bà ra chơi, bà chiều mình lắm, làm cho mình cái súng cao su xịn cực kì luôn, đẹp dã man, chạc to, chắc chắn, dợ chun buộc đều, đẹp, mình sung sướng vô cùng big grin Dù mình bắn biếc cực kì là tệ big grin Ông nội cũng ra chơi, ông luôn uống rượu say và đi khắp xóm thăm, nói chuyện với mọi người, ai cũng quý, vì tuy thích uống rượu nhưng ông tuyệt vô cùng. Ông nội mình là họa sĩ của xưởng phim truyện Việt Nam, hồi xưa khi còn nhà cũ, trong nhà treo rất nhiều tranh ông vẽ, và những bức tượng ông nặn mọi người trong nhà được đặt ở khắp nơi: bàn thờ, trên bể nước, ngoài vườn, trước sân… Mình nhớ nhất tượng bà mẹ bế đứa trẻ con đặt ở bế nước, mình nghĩ đó là ông nặn tượng mẹ bế mình happy
Hồi ấy học tiểu học, năm nào hè bố cũng cho hai anh em về quê, cũng có khi là chỉ mình mình về quê, ở với ông bà. Được ông cho ra sông tập bơi, được câu cá ở ao, và tối tối thì ăn những con cá rô phi rán dòn, cá mình câu đấy nhé. Ăn xong thường trải chiếu ở sân, nằm ngắm bầu trời đầy sao, chi chít sao luôn, mùa hè mà, và không có nhiều ánh điện hắt hủi các vì sao như bây giờ sigh Cứ nằm như thế tới khuya, thi thoảng có một ngôi sao đổi ngôi, xẹt qua, rất bất ngờ thích thú. Ông còn thường đọc những bài vè rất hay cho mình nghe nữa, kiểu như “cóc chết bỏ nhái mồ côi, chẫu ngồi chẫu khóc chàng ơi là chàng, ễnh ương đánh lệnh đã vang, tiền đâu mà trả cho làng ngóe ơi…” – nhớ ông quá! Ông suốt ngày ngồi uống rượu, và nhà thì lúc nào cũng sẵn mì tôm, đói là úp một bát mì tôm và ra vườn hái quả chanh, thế là có bát mì tôm chanh thơm phức love struck Mình còn cực kì thích cái chòi ở bờ ao của ông, lần nào về quê bọn trẻ con cũng tranh nhau ra đó nằm, ngắm cá bơi lội trong ao, và trốn việc bị sai vặt big grin Từ hồi ông mất, chả ai dọn dẹp, giờ chòi vẫn còn nhưng chẳng ai ra đó nằm nữa!
Ông thương con thương cháu vô cùng, mẹ kể là hồi mới về, có hôm, con gái con dâu còn đang ngủ, ông đã dậy thổi cơm, thịt gà, xong xuôi hết cả rồi gọi “con, con, dậy ăn cơm” love struck big grin Mỗi lần về quê, khi đi ông lúc nào cũng dặn bố mẹ “đi chậm thôi nha con”. Ông hay nói “không có gì – không mất gì”, hay là “tĩnh thắng động”, hì, ông mất sớm, vì uống nhiều rượu quá, ông bị bệnh về gan. Ông chẳng kịp trông thấy cháu ngoại ông giành huy chương quốc tế, cũng chẳng kịp nhìn cháu nội ông giành giải quốc gia. sad
Từ hồi ông mất, bà ở một mình ở quê, bà thích ở quê hơn ra ở với các con, mình chưa bao giờ ngừng một ước muốn, sẽ dẫn bạn gái về thăm bà và giới thiệu “bà ơi đây là cháu dâu tương lai của bà đấy ạ” happy Hồi yêu TT cũng từng định về thăm bà, nhưng chưa kịp về thì đã chia tay. Bà bây giờ cũng yếu nhiều rồi, hay ở Hải Dương với cô Lập! Biết khi nào cháu mới tìm được “cháu dâu” của bà big grin
Mình từng đọc ở đâu đó, một câu hỏi, Từ giờ tới cuối đời, bạn còn được gặp bố mẹ bạn bao nhiêu lần? Mình lười về thăm bố mẹ quá, cách nhà chỉ có 60 cây số thôi, phóng xe hơn tiếng là về tới, mà có khi, cả hơn 2 tháng chẳng về. Lý do này nọ, bận nọ bân kia. Càng lớn lên, người ta lại càng muốn tự do bay nhảy, muốn đi xa khỏi gia đình ư? Nếu mỗi tuần, mình về thăm bố mẹ một lần, ăn với bố mẹ một bữa cơm, chắc các cụ sẽ vui, chắc là vậy. Và mình sẽ làm vậy, mình vẫn còn ở gần bố mẹ lắm!!!
( * ) mình không chắc về chính tả từ này

Gái

// July 22nd, 2010 // 8 Comments » // Uncategorized

Mình thích cái cách mà Sâu nhắn tin cho mình, vui vẻ, hóm hỉnh, quan tâm, hài hước, biết đùa, vu vơ. Dù bây giờ, Sâu chả nhắn tin nữa.
Mình thích cái cách mỗi lần đi uống nước, Sâu đều mời mình dùng chung đồ uống với Sâu, chưa ai tốt bụng trong vụ này như Sâu, hehe, thật ra chả có gì đâu, nhưng mà mình vẫn thấy đặc biệt big grin
Mình thích cách Sâu nhận ra mình dùng nước hoa, 5 lần gặp nhau chỉ một lần 1 mình dùng, vậy mà Sâu vẫn nhận ra, nhất là Sâu bảo rất thích mùi nước hoa của mình happy
Mình cũng thích cách Sâu ngồi cạnh mình, lúc nào cũng là ngồi cạnh, và mình rất thích điều đó.
Sâu bướng dã man,,, mình vẫn thích,,, Sâu xịn dã man,,, mình phải gọi Sâu là sâu lởm cho Sâu bớt xịn, ko thì mình ko có cơ hội mất.
Nói chung là mình thích Sâu nhiều lắm, thật đấy.
Nhưng mà, nếu Sâu ko thích mình thì cũng thôi, hê hê, Sâu thì thiếu gì, chỉ thiếu Sâu như Sâu mà thôi big grin

Viettel chăm sóc khách hàng

// July 16th, 2010 // No Comments » // Chuyện kể mỗi ngày

Tập 1: Ra cửa hàng ở đường Tây Sơn, đoạn gần ngã tư Chùa Bộc Thái Hà để đăng kí chuyển từ trả trước sang trả sau cho cái sim đã dùng gần 4 năm. Được tư vấn là đổi sang số mới vì số đang dùng cũng ko dễ nhớ lắm, ý kiến cũng hay nhưng lúc đó thì ngại vụ thông báo làm phiền mọi người nên không đồng ý. Xem mấy số đẹp đẹp nhìn cũng thèm thèm, về nhà, chat chit ngẫm nghĩ, rồi đùng đùng đi mấy cửa hàng viettel chọn số, cực ít số có 10 số toàn bị dụ dùng số 11, còn lâu nha phbbbbt Khẩn cấp phóng ra chỗ đăng kí chuyển để dừng vụ chuyển sang trả sau.
Tập 2: đi tìm toét mắt cả ngày mà không có sim 10 số nào được được, chán nản, quay về cửa hàng chỗ Tây Sơn, lại yêu cầu chuyển số cũ sang trả sau. Chị nhân viên đưa mình 1 cái sim trắng trả sau và ngon ngọt bảo là 24-48 giờ nữa sim trả trước sẽ mất sóng lắp sim trả sau vào dùng em ạ. Hồi hộp đợi mãi mà không thấy mất sóng, tài khoản thì chỉ còn vài trăm đồng. Mấy hôm sau đại loại là đúng dịp Viettel tung ra hơn 20 nghìn sim 10 số số đẹp, và mình chọn được một số smug hee hee Dùng luôn số mới, tháo sim kia ra vứt trong cặp. 1 tuần sau lắp lại, thấy mất sóng rồi, hí hứng hửng lắp sim trả sau mà được cấp vào, cũng ko có sóng, choáng, tức, bực, cũng may là đã có một số mới nên bớt bớt. Đi đi đi lại ba bốn lần, lần nào cũng hẹn là sẽ giải quyết trong vòng xx giờ nữa, mà chả thấy tăm hơi gì. Chả là cái hồ sơ chuyển sang trả sau của mình, số serial của sim trả sau vì một lý do nào đó mà không đấu nối được, nên sau khi hủy sim trả trước, số của mình bị thu hồi và không đấu vào sim nào cả straight face Và sau rất nhiều thời gian, hnay có một nhân viên ở 106 Cầu Giấy gọi mình hẹn lấy sim, bảo là trong sim đang có 80k, anh đóng 80k cho bọn em để lấy sim, bực nhỉ, mình bảo ‘mình chuyển sang trả sau, ko chuyển được, là lỗi của mình hay của viettel? mình ko chấp nhận nộp 80k’, em ấy bảo chứ ‘ko phải nộp 80k để lấy sim, vì trong tài khoản có 80k nên như kiểu anh nộp 80k để có 80k trong tài khoản gọi’, hơ hơ, mình bảo ‘anh ko chấp nhận nộp tiền’, em ấy bảo ‘vậy thì anh đến lấy sim và tài khoản của anh có 0d’. Nói chung là bực viettel, và bực nhân viên của viettel, mặc dù chính mình cũng là nhân viên viettel cơ đấy, nhiều khách hàng quá thành ra chăm sóc quá dở, khách hàng bị bỏ rơi. Cái vụ đấu nối lỗi, là lỗi của mình à, thế mà một lời xin lỗi cũng ko có, dở quá. Mình đang làm ở phòng sale nên mình cũng biết, hệ thống bccs lỗi như điên, và khốn thay mình lại là một trong số các nạn nhân raised eyebrows Nói như câu của anh Hoàng là BÓ TAY
Mình sẽ dùng thêm một số vina, mobi cho đỡ tức. 2 sim trả sau, hừ.

Chết một lúc

// July 15th, 2010 // 1 Comment » // Sưu tầm

Giá mà được chết đi một lúc
chắc bình yên hơn một giấc ngủ dài
nếu được xuống địa ngục thì càng tốt
lên thiên đường sợ chả gặp ai

Giá mà được chết đi một lúc
tỉnh dậy xem người ta khóc hay cười
và xem thử mình sẽ cười hay khóc
làm ma có sướng hơn làm người?

Giá mà được chết đi một lúc
nằm im cho cuộc sống nhỏ tuôn trào
nếu người ta tống ngay vào nhà xác
cứ thế mà chết cóng cũng chẳng sao.

Nguyễn thế Hoàng Linh