<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Thái. &#187; Sưu tầm</title>
	<atom:link href="http://thaimeo.info/blog/category/s%c6%b0u-t%e1%ba%a7m/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://thaimeo.info/blog</link>
	<description>Không có hi sinh, không có vinh quang</description>
	<lastBuildDate>Wed, 23 May 2012 05:19:57 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.2</generator>
		<item>
		<title>Bệnh viện và những cuộc đời</title>
		<link>http://thaimeo.info/blog/2012/04/b%e1%bb%87nh-vi%e1%bb%87n-va-nh%e1%bb%afng-cu%e1%bb%99c-d%e1%bb%9di/</link>
		<comments>http://thaimeo.info/blog/2012/04/b%e1%bb%87nh-vi%e1%bb%87n-va-nh%e1%bb%afng-cu%e1%bb%99c-d%e1%bb%9di/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 23 Apr 2012 14:53:13 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thaiph</dc:creator>
				<category><![CDATA[Miscellaneous]]></category>
		<category><![CDATA[Sưu tầm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thaimeo.info/blog/?p=17200</guid>
		<description><![CDATA[Một đoạn chat có thật với anh trai&#8230;cứ lặng đi ngồi nhìn màn hình và khóc vì 1 câu chuyện buồn&#8230;1 bài học tưởng như đã cũ nhưng vẫn còn giá trị&#8230;

 Mọi người hãy dành chút thời gian đọc nó nhé!

 Anh là sinh viên năm 3 Đại học Y Hà Nội, đây là câu chuyện anh kể trong quá trình đi thực tập tại viện Việt Đức&#8230;<br/><br/><span class="readmore"><a href="http://thaimeo.info/blog/2012/04/b%e1%bb%87nh-vi%e1%bb%87n-va-nh%e1%bb%afng-cu%e1%bb%99c-d%e1%bb%9di/" title="Bệnh viện và những cuộc đời">Continue Reading--1641 words totally</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Một đoạn chat có thật với anh trai&#8230;cứ lặng đi ngồi nhìn màn hình và khóc vì 1 câu chuyện buồn&#8230;1 bài học tưởng như đã cũ nhưng vẫn còn giá trị&#8230;</p>
<p> Mọi người hãy dành chút thời gian đọc nó nhé!</p>
<p> Anh là sinh viên năm 3 Đại học Y Hà Nội, đây là câu chuyện anh kể trong quá trình đi thực tập tại viện Việt Đức&#8230;</p>
<p> &#8220;&#8230;</p>
<p> Bình Dương: đi viện anh thấy mình ngộ ra được nhiều điều lắm</p>
<p> Bình Dương: em đi đường nhớ đội mũ bảo hiểm nhá</p>
<p> Bình Dương: đội cẩn thận</p>
<p> Bình Dương: và đừng đi quá 30km/h</p>
<p> Bình Dương: trong bất cứ hoàn cảnh nào</p>
<p> Bình Dương: dạo này</p>
<p> Bình Dương: đi Việt Đức</p>
<p> Bình Dương: anh hay gặp</p>
<p> Bình Dương: nhiều trường hợp</p>
<p> Bình Dương: không còn phân biệt được mắt mũi mồm</p>
<p> Bình Dương: theo đúng nghĩa đen</p>
<p> Bình Dương: nữa</p>
<p> Bình Dương: hôm trc</p>
<p> Bình Dương: ở Việt Đức</p>
<p> Bình Dương: có 1 chuyện mà anh nghĩ là anh sẽ nhớ mãi</p>
<p> Bình Dương: hoặc đơn giản là anh là người mới</p>
<p> Bình Dương: nên hơi nhạy cảm</p>
<p> Bình Dương: có 1 cậu</p>
<p> Bình Dương: cũng sinh năm 92 như em</p>
<p> Bình Dương: cao ráo đẹp trai lắm</p>
<p> Bình Dương: tai nạn xe máy</p>
<p> Bình Dương: thế rồi</p>
<p> Bình Dương: các cô dì chú bác</p>
<p> Bình Dương: cứ đứng ngoài khóc nức nở</p>
<p> Bình Dương: kéo áo bác sĩ bảo cứu</p>
<p> Bình Dương: nhưng mà bọn anh biết</p>
<p> Bình Dương: não chết rồi</p>
<p> Bình Dương: cứu thế nào được</p>
<p> Bình Dương: tức là</p>
<p> Bình Dương: cậu ý chỉ</p>
<p> Bình Dương: đội 1 cái mũ bảo hiểm</p>
<p> Bình Dương: rẻ tiền kiểu mình hay đội</p>
<p> Bình Dương: rồi mài mặt xuống đất</p>
<p> Bình Dương: thế là xuất huyết não</p>
<p> Bình Dương: máu nó chèn ép các thứ</p>
<p> Bình Dương: làm não sưng phù lên</p>
<p> Bình Dương: mất chức năng -> chết não</p>
<p> Bình Dương: mặc dù tim vẫn đập</p>
<p> Bình Dương: phổi vẫn thở tốt</p>
<p> Bình Dương: thế rồi</p>
<p> Bình Dương: lúc bác sĩ thông báo</p>
<p> Bình Dương: thế là mấy ông chú mấy ông cậu</p>
<p> Bình Dương: nước mắt cứ ứa ra</p>
<p> Bình Dương: rồi ra ngoài giữ mẹ bệnh nhân</p>
<p> Bình Dương: ko cho vào</p>
<p> Bình Dương: còn có mỗi ông bố đứng trong đấy</p>
<p> Bình Dương: bác ý ko khóc được</p>
<p> Bình Dương: chỉ có đứng nắm tay thằng con</p>
<p> Bình Dương: nhìn nó</p>
<p> Bình Dương: 1 lúc</p>
<p> Bình Dương: rồi vả vả nó vào miệng mấy cái nhẹ nhẹ</p>
<p> Bình Dương: bác ý nói với nó</p>
<p> Bình Dương: &#8220;dậy đi con&#8221;</p>
<p> Bình Dương: &#8220;dậy đi về với bố&#8221;</p>
<p> Bình Dương: rồi bác ý quay ra nói với anh</p>
<p> Bình Dương: thế nó không dậy nữa à ?</p>
<p> Bình Dương: rồi bác ý đứng dựa tường</p>
<p> Bình Dương: chẳng nói gì nữa</p>
<p> Bình Dương: rồi họ đưa thằng bé về</p>
<p> Bình Dương: chẹp</p>
<p> Bình Dương: h kể lại chẳng thấy hay gì cả</p>
<p> Bình Dương: cơ mà lúc đứng đấy</p>
<p> Bình Dương: cảm giác nó đau xót lắm em ạ</p>
<p> Bình Dương: anh thấy</p>
<p> Bình Dương: cuộc sống thật là mong manh</p>
<p> Bình Dương: hôm nay khoẻ mạnh thế này</p>
<p> Bình Dương: mà chẳng biết mai thế nào</p>
<p> Bình Dương: nên là mình h hay tự vấn</p>
<p> Bình Dương: mình đã sống cho thật tốt chưa</p>
<p> Bình Dương: để mà mai có vấn đề gì</p>
<p> Bình Dương: liệu mình có ân hận ko</p>
<p> Bình Dương: khá là day dứt</p>
<p> Bình Dương: thế là từ hôm đấy đến hôm nay</p>
<p> Bình Dương: anh ko dám phóng xe máy quá 30km/h</p>
<p> Bình Dương: người chết thì an lành</p>
<p> Bình Dương: chỉ day dứt người sống</p>
<p> Bình Dương: bác ý còn bảo</p>
<p> Bình Dương: &#8220;thế đấy cháu ạ&#8221;</p>
<p> Bình Dương: &#8220;nuôi con 21 năm, hôm nay nó xin đi chơi với ban&#8221;</p>
<p> Bình Dương: &#8220;thế mà nó không về nữa cháu ạ&#8221;</p>
<p> Bình Dương: anh lấy ống nghe</p>
<p> Bình Dương: đưa cho bác ý</p>
<p> Bình Dương: bảo bác ý nghe tim nó lần cuối</p>
<p> Bình Dương: nhưng bác ý ko muốn nghe</p>
<p> Bình Dương: từ hồi đi viện đến h</p>
<p> Bình Dương: anh gặp 4-5 ca tử vong rồi</p>
<p> Bình Dương: nhưng chưa ca nào làm anh thấy suy nghĩ như thế</p>
<p> Bình Dương: cả đời cứ bươn chải tiền bạc bán rẻ sức khoẻ</p>
<p> Bình Dương: rồi tiền có cứu được ko ?</p>
<p> Bình Dương: trước cái chết</p>
<p> Bình Dương: mọi thứ vô nghĩa lắm</p>
<p> Bình Dương: anh cũng nhận ra</p>
<p> Bình Dương: những lúc như thế</p>
<p> Bình Dương: không thấy đám bạn đâu</p>
<p> Bình Dương: quanh mình</p>
<p> Bình Dương: chỉ có gia đình</p>
<p> Bình Dương: + 1 vài thằng sinh viên Y</p>
<p> Bình Dương: cũng chẳng thấy bóng dáng người yêu đâu</p>
<p> Bình Dương: chắc không đến kịp</p>
<p> Bình Dương: hoặc sợ quá không đến</p>
<p> Bình Dương: vậy mình có dành thời gian cho gia đình xứng đáng với điều đó ko ?</p>
<p> Bình Dương: anh cũng suy nghĩ về chuyện đó</p>
<p> &#8230;.&#8221;</p>
<p> Vậy còn bạn, bạn có suy nghĩ về điều đó không? </p>
<p><a href="http://www.facebook.com/photo.php?fbid=391264414228579&#038;set=a.276959888992366.67069.214488168572872&#038;type=1&#038;ref=nf">Nguồn: </a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thaimeo.info/blog/2012/04/b%e1%bb%87nh-vi%e1%bb%87n-va-nh%e1%bb%afng-cu%e1%bb%99c-d%e1%bb%9di/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>&#8220;Thích tự do nhưng lại lo bị ế!&#8221;. Tâm sự của một gái già.</title>
		<link>http://thaimeo.info/blog/2012/04/thich-t%e1%bb%b1-do-nh%c6%b0ng-l%e1%ba%a1i-lo-b%e1%bb%8b-%e1%ba%bf-tam-s%e1%bb%b1-c%e1%bb%a7a-m%e1%bb%99t-gai-gia/</link>
		<comments>http://thaimeo.info/blog/2012/04/thich-t%e1%bb%b1-do-nh%c6%b0ng-l%e1%ba%a1i-lo-b%e1%bb%8b-%e1%ba%bf-tam-s%e1%bb%b1-c%e1%bb%a7a-m%e1%bb%99t-gai-gia/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 22 Apr 2012 18:01:23 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thaiph</dc:creator>
				<category><![CDATA[Hài hước]]></category>
		<category><![CDATA[Sưu tầm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thaimeo.info/blog/?p=17198</guid>
		<description><![CDATA[&#8220;Con đường ngắn nhất để đi đến Thành Công là đi đến La Thành rồi&#8230; rẽ phải &#8221; 

***

Các bác đã tán gái bằng câu này chưa: &#8220;Hôn nhau chỉ là tình bạn, vượt quá giới hạn mới là&#8230; tình yêu&#8221; ?<br/><br/><span class="readmore"><a href="http://thaimeo.info/blog/2012/04/thich-t%e1%bb%b1-do-nh%c6%b0ng-l%e1%ba%a1i-lo-b%e1%bb%8b-%e1%ba%bf-tam-s%e1%bb%b1-c%e1%bb%a7a-m%e1%bb%99t-gai-gia/" title="&#8220;Thích tự do nhưng lại lo bị ế!&#8221;. Tâm sự của một gái già.">Continue Reading--1805 words totally</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#8220;Con đường ngắn nhất để đi đến Thành Công là đi đến La Thành rồi&#8230; rẽ phải &#8221; </p>
<p>***</p>
<p>Các bác đã tán gái bằng câu này chưa: &#8220;Hôn nhau chỉ là tình bạn, vượt quá giới hạn mới là&#8230; tình yêu&#8221; ?</p>
<p>***</p>
<p>Ế ĐÂU PHẢI LÀ XẤU ?????<br />
&#8220;- Ế đang là một xu thế của quốc tế trong khi nền kinh tế rất chi lề mề và trì trệ, còn lạm phát thì cao hơn điện thế.<br />
- Ế là phong cách sống của các con người tinh tế và các bậc vai vế, chỉ thích ngồi trên ghế, nhâm nhi cafe, chơi đế chế hoặc nghịch dế.<br />
- Ế là một lợi thế để chúng ta bàn mưu tính kế, xoay chuyển tình thế, quản lý tiền tệ&#8230; Rồi 1 ngày kinh tế sẽ đủ sức khố&#8230;ng chế tình yêu.<br />
- Ế cũng cần phải có trí tuệ, để khi bạn bè trêu mình là ế, mình cũng đủ sức chống chế: &#8220;Tao ế là vì tao sống quá tử tế.&#8221;<br />
- Khi ế ta cũng chả sợ yêu nhầm 1 đứa dở tệ (hay là pê đê) để sau này người mình yêu không phải ê chề và rơi lệ.<br />
- Tóm lại, ngắn gọn 1 câu: &#8220;Ế là một phong cách sống cực kỳ&#8230; tinh tế&#8221; </p>
<p>***</p>
<p>&#8220;Tình yêu giống như hai đứa cùng ngậm một sợi dây thun, thằng này nhả ra thì thằng kia vỡ mồm&#8221;</p>
<p>***</p>
<p>Gấu sói nai voi cáo cọp beo<br />
Trâu bò sóc chuột ngựa dê heo<br />
Vịt gà ngan ngỗng lươn cò cóc<br />
Cá ốc tôm cua chó mực mèo.</p>
<p>***</p>
<p>Tuyển 6 nhân viên nam, tuổi từ 20-28. Làm việc trong giờ hành chính. Lương khởi điểm 8 triệu, cơm ăn 3 bữa, bóp vú cả ngày&#8230;</p>
<p>Hồ sơ xin gửi về:<br />
Công ty Bò sữa Nông Trường Ba Vì.</p>
<p>***</p>
<p>Thế là em đéo quay về<br />
Con chim nhịn đói chửi thề suốt đêm</p>
<p>***</p>
<p>Đề bài: &#8220;Hãy miêu tả một con vật nuôi trong nhà&#8221;.<br />
Bài làm: &#8220;Bà em nuôi một con đề. Khi bà em bỏ lại về, mới gay.&#8221;</p>
<p>***</p>
<p>1.Khi buồn, đàn bà cần một bờ vai vững chắc để dựa, một cái nắm tay thật ấm. Còn đàn ông, chỉ cần một bầu ngực để gục mặt vào, đàn ông thật đơn giản.. Đúng ko nhở ? &#8230;.. </p>
<p>2.Đối với em&#8230;.anh là cỏ rác&#8230;Nhưng đối với đứa khác anh lại là&#8230;.CácMác, LêNin</p>
<p>3.Lúc huy hoàng chỉ có tôi và bạn. Lúc hoạn nạn chỉ có bạn và tôi. Trong cuộc vui ko biết ai là bạn. Lúc hoạn nạn mới biết bạn là ai !!!</p>
<p>4.(Hội nghị Diên Hồng). Tướng quân cất tiếng hỏi:<br />
Có Đánh không?<br />
Các Bô lão đồng thanh:<br />
Đánh Đánh! Nhất định phải đánh!!<br />
Tướng quân rút di động, bấm số, mặt lạnh như tiền, gằn từng tiếng một nói:<br />
&#8230;.<br />
.<br />
.<br />
.<br />
.<br />
.<br />
.Anh ơi!….Ghi em con 72!!!( Tối e qua e đưa tiền) </p>
<p>***</p>
<p>Đàn ông LÊN &#038; RA và đàn bà LA &#038; RÊN .</p>
<p>***</p>
<p>Phụ nữ dường như có phép thuật: họ có thể bị ướt khi không dính nước, có thể chảy máu khi không bị thương và có thể làm những vật không xương trở nên cương cứng.</p>
<p>***</p>
<p>Phó ban tổ chức oang oang quát loa: &#8220;Các nực nượng chú ý, các nực nượng chú ý. Sắp đến giờ nàm nễ, đề nghị các nực nượng di chuyển về phố Nê Nai, riêng đội múa nân thì di chuyển qua bên Nê Nợi&#8221;. Một chú trợ lý vội nhắc: &#8220;Thưa anh, anh nói ngọng hay sao ấy ạ&#8221;. Sẵn cơn bực, ông Phó ban quát: &#8220;Ngọng ngọng cái nồn&#8221;.</p>
<p>***</p>
<p>Đàn bà có 2 loại: một loại rất dễ nói có, một loại rất khó nói không.</p>
<p>***</p>
<p>&#8220;Yêu say đắm cũng giống như việc tự đái vào chân mình vậy , mọi người nghĩ là điên rồ, chỉ có bản thân mình thấy ấm&#8221;</p>
<p>***</p>
<p>***</p>
<p>Bỏ cả giang sơn vì mỹ nữ, ai ngờ mỹ nữ thích giang sơn<br />
Bố mẹ cho tiền ăn học, không học được thì cố mà&#8230; ăn thôi.</p>
<p>***</p>
<p>Khi một cô gái được nhiều người theo đuổi cô ta sẽ làm cao, khi cô ấy được một người theo đuổi thì cô ta sẽ làm dáng, khi không có ai theo đuổi cô ấy cô ta sẽ làm … thơ và viết blog, và khi cô ta theo đuổi nhiều người cô ta sẽ làm&#8230; cave.</p>
<p>***</p>
<p>&#8220;&#8230; Sự đố kỵ dẫn đến việc những người đẹp trai thường không ưa gì nhau theo tỉ lệ thuận tăng dần. Bởi vậy tôi không bao giờ xem phim của Brad Pitt, và anh ta thậm chí chẳng biết tôi là ai&#8221;.</p>
<p>***</p>
<p>&#8220;Thích tự do nhưng lại lo bị ế!&#8221;. Tâm sự của một gái già.</p>
<p>***</p>
<p>Status tâm sự về cái máy mới : &#8220;Đúng là dễ gây nghiện, nhìn lừa tình, ảo tung chảo. Tiếng nghe bộp bộp sướng hết lỗ nhĩ. Nhìn rất sang trọng, đi bên cạnh thấy mình oách hẳn ra. Chẹp chẹp, không khéo bỏ vợ bán con khi thuần thục được tình yêu mất&#8230;&#8221;</p>
<p>***</p>
<p>Trong một cuộc thi, BGK đưa ra tình huống sau cho các bạn trai:<br />
Sau khi tấn công tích cực không đổ, một hôm cáo gọi gà ra cafe<br />
“Anh…vì anh tốt với em quá…nên em với anh chỉ là bạn bè (anh em) thôi”<br />
Cách xử lý tình huống tốt nhất:<br />
“Địt mẹ, thôi anh về ”. Sau đó chùi mép đứng dậy, quên luôn việc trả tiền đồ uống. Về nhà gục mặt vào gối rồi mai đi tán con cáo khác &#8211; 10 điểm.</p>
<p>***</p>
<p>Bản chất của quan hệ mẹ chồng nàng dâu là gì? Là hai người phụ nữ cùng yêu một người đàn ông. Ai sống lâu hơn người đó thắng.</p>
<p>***</p>
<p>&#8220;Tiền vào tay vợ tợ như Bác nằm trong lăng&#8221;.</p>
<p>***</p>
<p>Còn&#8230; ( anh nhặt nhạnh trên tathy.com. Xào nấu thêm mắm muối)</p>
<p>Còn anh thì nhặt từ photphet.info, hay thế này không cướp về thì phí =)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thaimeo.info/blog/2012/04/thich-t%e1%bb%b1-do-nh%c6%b0ng-l%e1%ba%a1i-lo-b%e1%bb%8b-%e1%ba%bf-tam-s%e1%bb%b1-c%e1%bb%a7a-m%e1%bb%99t-gai-gia/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Bài dịch: Điều đó sẽ không xảy ra</title>
		<link>http://thaimeo.info/blog/2012/03/bai-d%e1%bb%8bch-di%e1%bb%81u-do-s%e1%ba%bd-khong-x%e1%ba%a3y-ra/</link>
		<comments>http://thaimeo.info/blog/2012/03/bai-d%e1%bb%8bch-di%e1%bb%81u-do-s%e1%ba%bd-khong-x%e1%ba%a3y-ra/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 11 Mar 2012 16:41:21 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thaiph</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chính trị, xã hội]]></category>
		<category><![CDATA[Sưu tầm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thaimeo.info/blog/?p=17124</guid>
		<description><![CDATA[Mới đây, tôi gặp lại một bạn cũ người Mỹ ở sảnh khách sạn Manila Mandarin. Là một luật sư chính trị gia, ông gia nhập Bộ ngoại giao Mỹ sau chiến thắng của Obama và được điều đến các nước Đông Á để giải quyết các vấn đề tồn đọng cho Hillary. Ba năm sau, nhà ngoại giao lâu năm này nhìn trông già và tiều tụy hơn rất nhiều. Tôi nói với ông rằng đó là hậu quả mà quyền lực chính trị đen tối và bí hiểm ở châu Á có thể mang lại cho người ta. Tôi vẫn không thể tưởng tượng được làm thế nào mà ông có thể trụ vững được khi hàng ngày phải đối mặt với những khó khăn, sự dối trá, lừa gạt, đạo đức giả, không chỉ từ những kẻ thù như Trung Quốc, Bắc Hàn, Nga mà còn từ những nước được coi là đồng minh như Nhật, Indonesia và Đài Loan<br/><br/><span class="readmore"><a href="http://thaimeo.info/blog/2012/03/bai-d%e1%bb%8bch-di%e1%bb%81u-do-s%e1%ba%bd-khong-x%e1%ba%a3y-ra/" title="Bài dịch: Điều đó sẽ không xảy ra">Continue Reading--2736 words totally</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Mới đây, tôi gặp lại một bạn cũ người Mỹ ở sảnh khách sạn Manila Mandarin. Là một luật sư chính trị gia, ông gia nhập Bộ ngoại giao Mỹ sau chiến thắng của Obama và được điều đến các nước Đông Á để giải quyết các vấn đề tồn đọng cho Hillary. Ba năm sau, nhà ngoại giao lâu năm này nhìn trông già và tiều tụy hơn rất nhiều. Tôi nói với ông rằng đó là hậu quả mà quyền lực chính trị đen tối và bí hiểm ở châu Á có thể mang lại cho người ta. Tôi vẫn không thể tưởng tượng được làm thế nào mà ông có thể trụ vững được khi hàng ngày phải đối mặt với những khó khăn, sự dối trá, lừa gạt, đạo đức giả, không chỉ từ những kẻ thù như Trung Quốc, Bắc Hàn, Nga mà còn từ những nước được coi là đồng minh như Nhật, Indonesia và Đài Loan</p>
<p>Tôi hỏi ông, “Quan hệ giữa Mỹ và đối tác chiến lược Việt Nam thế nào rồi?” Không ngờ ông thốt lên một cách thất vọng: “Tôi ước rằng họ giống như Bắc Hàn. Ít nhất chúng tôi biết họ đang nghĩ gì.” Bình luận này ngạc nhiên, vì từ một người chống đối chiến tranh, theo chủ nghĩa cấp tiến cực đoan và fan của McGovern những năm 70. Tôi gặng hỏi thêm, và ông bắt đầu giải thích. “Anh biết đấy, người Việt Nam là những người lịch sự nhất, thân thiện nhất và đáng yêu nhất mà tôi từng gặp trong suốt thời gian ở châu Á,” ông cho biết. “Họ luôn tỏ ra lễ phép, cười nói vui vẻ và sẵn sàng đồng ý với bất cứ điều khoản nào chúng tôi đề ra. Phải mất một thời gian chúng tôi mới nhận ra rằng họ chẳng thèm quan tâm đến việc họ đã đồng ý hay không đồng ý về bất cứ điều gì. Họ vẫn chỉ làm theo hướng của họ, làm những việc liên quan đến họ, bảo vệ lợi ích của họ. Ý tôi là lợi ích cá nhân, không phải lợi ích quốc gia. Chẳng có lý do gì để ghét họ, nhưng cũng không có lý do gì để tin tưởng họ.”</p>
<p>Sau cả cuộc đời với kinh nghiệm về chính trị ở châu Á, với quan tâm đặc biệt về Việt Nam, ông bạn của tôi cuối cùng cũng học được bài học mà có thể rút ra khi đọc cuốn “Người Mỹ trầm lặng” trong vòng vài tiếng đồng hồ.</p>
<p>Tuy nhiên, những thói quen tiềm ẩn rất khó thay đổi, bao gồm cả cá nhân tôi. Thậm chí khi là một Việt kiều, những ý nghĩ và việc làm của chúng tôi vẫn bị ảnh hưởng rất lớn bởi giáo dục và truyền thống của phương Tây. Chúng ta quá “logic” và “dễ đoán trước” để có thể phù hợp với môi trường và văn hóa Việt Nam. Tôi nhìn lại những bài đã viết về nền kinh tế Việt Nam và nhận ra rằng tôi đã sai phần lớn.</p>
<p>Trong cuộc khủng hoảng năm 2011 ở Việt Nam, tôi khá lạc quan về cơ hội của Việt Nam để bắt kịp với sự phát triển kinh tế ở các nước láng giềng. Tôi dựa vào ba yếu tố để đi đến kết luận: tinh thần mạo hiểm của doanh nhân Việt; sự cải tổ bộ máy nhà nước, hệ thống pháp luật và thi hành pháp luật; và những thay đổi trong cách quản trị và đầu tư của những doanh nhân làm việc trong khối doanh nghiệp tư nhân. Tôi gọi đây là “Đổi mới, phần II” và tuyên bố hùng hồn rằng đến năm 2015 Việt Nam sẽ bắt đầu một chu kỳ phát triển kinh tế mới: xanh, bền vững và hiệu quả.</p>
<p>Cuộc khủng hoảng kinh tế đến đúng như những gì tôi dự đoán: hơn 1/3 số doanh nghiệp tư nhân phá sản, thanh khoản ngân hàng và các khoản nợ xấu gần làm sụp đổ hệ thống tài chính, thị trường chứng khoán và giá bất động sản trong trạng thái rơi tự do, lạm phát và lãi suất đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát, và đô Mỹ và vàng được người dân lựa chọn tích trữ như là phương tiện đầu tư. Tình hình được dự đoán sẽ còn tồi tệ hơn trong năm 2012</p>
<p>Theo logic, chúng ta trông đợi chính quyền sẽ đối phó với lạm phát đầu tiên bằng việc thắt chặt chi tiêu ngân sách và kiểm soát dòng tiền lưu thông. Thứ hai, chúng ta tin rằng chính phủ sẽ loại bỏ các công ty nhà nước đến mức tối đa và để mặc cho những công ty hoạt động kém hiệu quả (bao gồm cả công ty nhà nước và tư nhân) tự lo cho bản thân mình. Thứ ba, chúng ta hi vọng chính quyền sẽ cắt giảm bộ máy hành chính quan liêu để giảm bớt chi phí vận hành cho những nhà sản xuất. Cách chống lạm phát này được áp dụng rất thành công bởi Reagan và Volcker khi nước Mỹ đối phó với sự suy thoái kèm theo lạm phát những năm 1980</p>
<p> “Khu vực kinh tế tư nhân sẽ rất sáng tạo và mạo hiểm với dòng tiển đổ vào ồ ạt và sự chấp nhận rủi ro cao</p>
<p>Tuy nhiên, Việt Nam lại làm theo mô hình của Trung Quốc: in thêm tiền để cứu ngân hàng và các công ty nhà nước và để bù vào thâm hụt ngân sách và thương mại. Quyết định này được thi hành bằng việc áp dụng sự kiểm soát chặt chẽ nguồn vàng, tỷ giá hối đoái và giá cả hàng hóa. Sự sống còn của những doanh nghiệp nhỏ và giá trị của đồng Việt Nam đều không được quan tâm.</p>
<p>Lạm phát sẽ giữ ở mức 20% bởi sự  sụt giảm giá hàng hóa và hàng thành phẩm trên toàn cầu. Tuy nhiên, sự kiểm soát chặt chẽ tỷ giá hối đoái và vàng cũng đồng nghĩa với những khoản tiết kiệm và tiền nhàn rỗi trong nhân dân sẽ không được huy động. Cùng lúc đó,  chứng khoán và giá nhà đất có thể tăng trong một vài tháng sau khi chính phủ can thiệp, nhưng đến cuối năm tình hình sẽ trở nên tồi tệ hơn cả thời điểm hiện tại</p>
<p>Mọi người từ các quan chức đến doanh nhân đều tỏ ra đồng ý với Nghị quyết 11 nhằm thắt chặt dòng tiền để kìm hãm lạm phát phi mã. Tuy nhiên, dòng tiền được chảy ra và thắt chặt lại tùy theo sự điều hành của các nhóm lợi ích. Sự thật là sự trây lỳ của bộ máy quan liêu đã tồn tại quá lâu và trở thành một thói quen cố hữu. Quan điểm “vẫn kinh doanh như thường ngày” này sẽ tiếp tục khiến sản xuất và hiệu suất đầu tư ở dưới bất kỳ ngưỡng chuẩn nào.</p>
<p>Điều này cũng có nghĩa là bất kỳ cơ hội nào cho việc tăng trưởng kinh tế sẽ bị trì hoãn và gánh nặng của chính phủ nhằm giúp đỡ các doanh nghiệp tư nhân sẽ tăng thêm thay vì giảm đi.</p>
<p>Tôi không lạc quan cũng như bi quan về tình hình kinh tế Việt Nam năm 2012 và các năm tiếp theo. Khu vực kinh tế tư nhân sẽ sáng tạo và mạo hiểm với dòng tiền chảy vào ồ ạt và sự chấp nhận rủi ro cao. Đây là một động lực tuyệt vời giúp tăng trưởng GDP nhưng sẽ bị kìm hãm bởi sự can thiệp của chính phủ trong việc điều tiết thị trường, sự tham ô và kiểm soát giá. Cùng lúc đó, khu vực kinh tế nhà nước sẽ tiếp tục phung phí tiền của và lợi dụng tối đa sự độc quyền của mình. Các ngân hàng sẽ tiếp tục giấu đi tỷ lệ nợ xấu thật sự cho đến khi quy luật thị trường ép họ phải phơi bày sự thật. Sự phát triển kinh tế sẽ bị ngừng trệ vì sự cân bằng quyền lực giữa một bên là các thành phần cấp tiến và một bên là các lợi ích cố hữu, khiến cho sự đột phá không có khả năng xảy ra</p>
<p>Các chuyên gia và các nhà lập pháp trình lên Quốc hội một viễn cảnh nền kinh tế trong năm 2012 với tăng trưởng GDP 6,7%, tỷ lệ lạm phát 9%, tỷ giá đồng Việt Nam ổn định, nhập siêu giảm 32%, tỷ lệ thất nghiệp ở mức 4,5%. Điều này sẽ không xảy ra.</p>
<p>Kiên Đào lược dịch<br />
nguồn: <a href="http://www.gocnhinalan.com/bai-tieng-anh/thats-not-going-to-happen.html">http://www.gocnhinalan.com/bai-tieng-anh/thats-not-going-to-happen.html</a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thaimeo.info/blog/2012/03/bai-d%e1%bb%8bch-di%e1%bb%81u-do-s%e1%ba%bd-khong-x%e1%ba%a3y-ra/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Hàng ngàn luận văn miễn phí</title>
		<link>http://thaimeo.info/blog/2011/10/hang-ngan-lu%e1%ba%adn-van-mi%e1%bb%85n-phi/</link>
		<comments>http://thaimeo.info/blog/2011/10/hang-ngan-lu%e1%ba%adn-van-mi%e1%bb%85n-phi/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 08 Oct 2011 10:26:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thaiph</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sưu tầm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thaimeo.info/blog/?p=16972</guid>
		<description><![CDATA[Kể ra 4share tập hợp được đống này cũng khá là hoành tráng.

Khi nào rảnh sẽ nghiên cứu, kaka: tại đây]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Kể ra 4share tập hợp được đống này cũng khá là hoành tráng.<br />
Khi nào rảnh sẽ nghiên cứu, kaka: <a href="http://docs.4share.vn/giao-duc-dao-tao/luan-van-bao-cao.html?page=3">tại đây</a></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thaimeo.info/blog/2011/10/hang-ngan-lu%e1%ba%adn-van-mi%e1%bb%85n-phi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>KÝ ỨC THÁNG TƯ</title>
		<link>http://thaimeo.info/blog/2011/06/ky-%e1%bb%a9c-thang-t%c6%b0/</link>
		<comments>http://thaimeo.info/blog/2011/06/ky-%e1%bb%a9c-thang-t%c6%b0/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 21 Jun 2011 04:15:22 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thaiph</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chính trị, xã hội]]></category>
		<category><![CDATA[Sưu tầm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thaimeo.info/blog/?p=16875</guid>
		<description><![CDATA[Đang đọc Đảo chìm của TRẦN ĐĂNG KHOA, tối qua đọc bài này, cảm động quá. Chiến tranh, không ai muốn chút nào, chỉ những kẻ cơ hội, &#8220;đánh Mỹ tới người VN cuối cùng&#8221; là thích thú.

I

Tôi còn nhớ cái ngày gặp Bùi Quang Thận, người đã cắm lá cờ trận mạc lên đỉnh nóc dinh Độc Lập buổi trưa 30 &#8211; 4 &#8211; 1975. Lá cờ nửa đỏ nửa xanh, nhuốm đầy bụi đường và khói đạn đã hoá đôi cánh chim bồ câu, báo hiệu hoà bình và đấy chính là điểm kết thúc thắng lợi cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước. Tôi muốn hỏi Bùi Quang Thận về chuyện cắm cờ ấy của anh. Còn anh thì lại bùi ngùi kể về một người đã khuất. Đó là Ngô Văn Nhỡ.<br/><br/><span class="readmore"><a href="http://thaimeo.info/blog/2011/06/ky-%e1%bb%a9c-thang-t%c6%b0/" title="KÝ ỨC THÁNG TƯ">Continue Reading--8698 words totally</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em>Đang đọc Đảo chìm của TRẦN ĐĂNG KHOA, tối qua đọc bài này, cảm động quá. Chiến tranh, không ai muốn chút nào, chỉ những kẻ cơ hội, &#8220;đánh Mỹ tới người VN cuối cùng&#8221; là thích thú.</em></p>
<p>I</p>
<p>Tôi còn nhớ cái ngày gặp Bùi Quang Thận, người đã cắm lá cờ trận mạc lên đỉnh nóc dinh Độc Lập buổi trưa 30 &#8211; 4 &#8211; 1975. Lá cờ nửa đỏ nửa xanh, nhuốm đầy bụi đường và khói đạn đã hoá đôi cánh chim bồ câu, báo hiệu hoà bình và đấy chính là điểm kết thúc thắng lợi cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước. Tôi muốn hỏi Bùi Quang Thận về chuyện cắm cờ ấy của anh. Còn anh thì lại bùi ngùi kể về một người đã khuất. Đó là Ngô Văn Nhỡ.</p>
<p>Qua Bùi Quang Thận, tôi biết Ngô Văn Nhỡ là đại uý, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 1 xe tăng, lữ đoàn 203, binh đoàn Hương Giang. Bảy giờ sáng ngày 30 &#8211; 4, tiểu đoàn 1 do Ngô Văn Nhỡ chỉ huy tiến vào cầu Sài Gòn. Đây là một chiếc cầu quan trọng, dài 986 mét nằm trên xa lộ Sài Gòn &#8211; Biên Hoà, là trục chính trong một mũi tiến công của ta. Bởi thế, địch chốt chặn rất quyết liệt. Chúng huy động đến 14 xe tăng, xe thiết giáp và hai đại đội bộ binh dàn ra giữ cầu. Chưa kể máy bay giội bom, tàu chiến từ dưới sông bắn lên yểm trợ. Ba xe tăng địch án ngữ ngay trên mặt cầu. Một số xe khác chôn chìm xuống đất chỉ ngóc nòng pháo lên phía cầu. Chúng biến những chiếc tăng đó thành lô-cốt chìm, lô-cốt nổi, lô-cốt di động và quyết cố thủ đến cùng, quyết chặn đứng các mũi tiến công của ta bằng mọi giá. Chiếc cầu quá dài, lại hình vòm. Bởi thế, chiến sĩ ta rất khó quan sát địch, nhất là những chiếc xe tăng địch ở phía mặt cầu sườn bên kia. Còn địch thì rất dễ dàng phát hiện ra ta. Ba chiếc tăng của ta đi đầu, bị bắn cháy. Lửa bốc dữ dội. Mùi thép cháy khét lẹt. Trận đánh diễn ra rất khốc liệt. Chẳng biết địch ở đâu mà hầu như chiếc tăng nào của ta nhô lên cũng bị chúng bắn cháy. Tiểu đoàn trưởng Ngô Văn Nhỡ bật cửa xe, nhô hẳn người lên trong làn mưa đạn mù mịt để quan sát địch và chỉ huy đơn vị vượt cầu. “Hãy nhằm thẳng Sài Gòn! Tiến lên!” &#8211; Đó là tiếng hô khản đặc của anh trong làn khói đạn khét lẹt. Đó cũng là tiếng nói cuối cùng của anh vang lên trong cõi đời này. Cả tiểu đoàn ào ạt vượt cầu, vừa tiến, vừa tiêu diệt địch, theo khẩu lệnh của người chỉ huy đứng sừng sững trên tháp pháo xe tăng. Sau đó thì tắt liên lạc. Nhưng các chiến sĩ vẫn thấy Ngô Văn Nhỡ đứng nhô hẳn nửa người trên tháp pháo. Anh vẫn đang chỉ huy tiểu đoàn hành tiến. Chỉ huy bằng hiệu lệnh. Ai ngờ Ngô Văn Nhỡ đã hy sinh ngay ở trên cầu. Một viên đạn AR15 đã bắn giữa trán anh. Nhưng các chiến sĩ xe tăng, kể cả những người lính bên anh, ở ngay trong chiếc xe anh chỉ huy, cũng không biết anh đã hy sinh, đã chết đứng trên tháp pháo. Họ vẫn tiến theo khẩu lệnh của anh, theo bóng dáng của anh, hạ hết mục tiêu này đến mục tiêu khác. Ngô Văn Nhỡ đã đi vào cửa ngõ Sài Gòn, ngay trong ngày toàn thắng như thế. Anh không biết vào chính giây phút lịch sử ấy, người vợ hiền thảo suốt đời gắn bó với anh, thủy chung với anh, ngay cả khi anh không còn trên cõi đời này đang chuyển dạ đẻ ở một xóm nhỏ vùng Kinh Bắc. Và đứa con trai, giọt máu cuối cùng của anh, chút kỉ niệm duy nhất của anh với chị ở vùng đất lửa Cửa Việt đã chào đời. Đó là sự hiện diện của anh trong ngày đoàn tụ. Và Ngô Văn Việt, cậu con trai của người tiểu đoàn trưởng ra đời trong ngày bố hy sinh ấy, đến nay đã hai mươi tuổi. Năm Việt tròn 18, người mẹ trẻ của cậu, chị Loan, vợ liệt sĩ Ngô Văn Nhỡ đã đưa con trai về trung đoàn 203, là đơn vị cũ của anh: “Tôi còn mỗi giọt máu này, cũng là giọt máu của anh Nhỡ đây, tôi trao nó cho các anh. Các anh cho cháu được tiếp bước bố cháu, được làm lính xe tăng như bố nó ngày xưa&#8230;”<br />
Theo câu chuyện của Bùi Quang Thận, tôi lần về trung đoàn 203.<br />
- Anh muốn gặp cháu Việt à?<br />
Nguyễn Văn Thông, trung đoàn trưởng trung đoàn 203, tiền thân của lữ đoàn 203 bắt tay tôi niềm nở:<br />
- Nó là hạ sĩ rồi. Tối, tôi sẽ bảo cháu lên đây gặp anh. Thằng bé đẹp trai lắm. Đẹp như bố, cũng giống bố cái trán bò liếm. Cậu ta là con cưng của trung đoàn đấy. Ai cũng thương nó. Anh Bùi Tùng vừa thư cho tôi. Anh Tùng chắc anh biết chứ. Anh ấy là chính ủy cũ của lữ đoàn, người cùng anh Phạm Văn Thệ bắt tổng thống Dương Văn Minh. Bây giờ, anh ấy về hưu, vào ở tít mãi trong Sài Gòn.<br />
Nói rồi, Nguyễn Văn Thông trao cho tôi bức thư của chính ủy Bùi Tùng. “Thông ơi, cho mình thăm tất cả anh em, những người đang bảo vệ thành quả cách mạng. Thông cố gắng giúp đỡ cháu Việt nhé. Mình thương cháu lắm mà chẳng biết làm sao được, bây giờ, tuổi già, sức yếu, vả lại về hưu rồi chẳng còn điều kiện gì để giúp cháu nữa, mọi sự trông chờ ở Thông. Thông hãy thương cháu. Tội nghiệp, cháu mồ côi cha từ lúc lọt lòng. Thương anh Nhỡ, chúng ta chỉ còn biết tạo điều kiện để nuôi dạy cháu trưởng thành&#8230;”<br />
- Anh Tùng liên tục thư cho tôi. Thư nào cũng nhắc chuyện cháu Việt. Chuyện cháu dài lắm. Các nhà văn có thể viết tiểu thuyết được đấy. Có khi còn dựng được cả phim nữa. Tôi cũng có biết chút ít mà.<br />
- Chắc anh ở cùng đơn vị anh Nhỡ?<br />
- Vâng, anh Nhỡ là tiểu đoàn trưởng. Còn tôi lúc đó là trung đội phó trung đội trinh sát. Công việc chính của tôi là theo dõi tình hình địch, báo cáo cấp trên để cấp trên nắm được và tìm cách xử lý. Trong đời tôi, có lẽ tôi chưa bao giờ được chứng kiến một mối tình mạnh mẽ và đẹp đến thế mà kết quả của mối tình ấy là sự ra đời của cháu Việt, một người lính của tôi bây giờ.<br />
- Anh có thể tiết lộ được điều gì chăng?<br />
- Tất nhiên, tôi biết không được chi tiết lắm. Bởi nhiệm vụ của tôi là trinh sát, nhưng là trinh sát địch, chứ không phải trinh sát ta. Chuyện anh Nhỡ yêu chị Loan ở quê thế nào, tôi không rõ. Nhưng hôm chị Loan lặn lội vào tận Cửa Việt tìm chồng thì tôi biết. Tôi là người gặp chị trước tiên. Chị hỏi thăm tôi. Lúc đó, chị trẻ lắm, lại đẹp nữa. Mặt tròn, da trắng nõn. Tôi còn nhớ chị mặc quần lụa đen, áo xanh Sĩ Lâm, một tay cắp nón, khoác trước ngực, một tay xách cái túi vải, chân đi dép cao-su, kiểu dép đúc bộ đội. Trông chị, tôi đoán ngay chị là người thôn quê. Sau hỏi, thấy đúng. Chị ở xã Đức Thắng, huyện Hiệp Hoà, Hà Bắc. Người nhà quê yêu bao giờ cũng thấm đượm, sâu sắc và dữ dội. Cũng phải yêu mãnh liệt đến thế nào mới dám lặn lội vào tận chiến trường. Cửa Việt, Quảng Trị lúc bấy giờ là một mặt trận nóng bỏng. Địch chốt bốn xung quanh. Lớ ngớ lại đi nhầm vào chỗ địch, tìm địch hỏi thăm đường thì chỉ có toi mạng. Bởi thế khi tôi báo cho ông Nhỡ là có vợ vào thăm, ông ấy không tin. Làm sao có thể tin được. Ông ấy cho tôi bịa, tôi lỡm ông ấy, nên quyết không ra đón. Chị Loan phải lọ mọ vào tận hầm ông Nhỡ. Lúc đó, ông ấy mới ngớ ra. Đúng là vợ thật. Thật trăm phần trăm, và vợ mới cưới. Thế là chúng tôi tíu tít chuẩn bị căn buồng hạnh phúc cho hai người. Gọi buồng hạnh phúc, là gọi cho sang, thực tình, đó là căn hầm tăng, anh em sơ tán, nhường cho anh chị ở tạm. Lúc bấy giờ, ở chiến trường làm sao có chiêu đãi sở. Nhưng không thể vin cớ chiến trường để có thể ăn ở lộn xộn hay tạm bợ. Chúng tôi trang trí căn hầm bằng những tấm vải dù, những tờ giấy báo, rồi bí mật cử nhau canh gác cẩn thận, cắm lá lên nóc hầm. Ấy là ký hiệu bí mật quân sự. Có cha còn viết nguệch ngoạc lên cái vỏ đạn dựng ở cửa hầm: Khu quân sự tối mật. Cấm vào. Chúng tôi muốn tiểu đoàn trưởng Ngô Văn Nhỡ của chúng tôi và người vợ trẻ xinh đẹp có được những giây phút thực sự êm đềm, thanh thản, trước khi bước vào trận chiến đấu khốc liệt nhất.</p>
<p>II<br />
Ngô Văn Việt, người chiến sĩ xe tăng, ra đời vào mùa xuân năm 1975 ấy, tuổi ra đời của anh là tuổi của chiến dịch thần tốc lịch sử, và ngày tháng năm sinh của anh, cũng là ngày tháng năm mất của bố anh, một tiểu đoàn trưởng, một người lính xe tăng anh hùng, mặc dù anh không có trong danh sách anh hùng. Người lính trẻ ấy, bây giờ đang ngồi bẽn lẽn trước tôi. Tôi lặng lẽ ngắm anh, cố tìm ở anh, một chút bóng dáng, đường nét nào đó của người tiểu đoàn trưởng dũng cảm đã khuất. Anh trẻ hơn so với sự tưởng tượng của tôi, cũng đẹp trai hơn là tôi nghĩ. Nói đẹp trai, có lẽ không phải. Đúng ra là xinh trai. Mái tóc đen nhánh, bồng bềnh như sóng lượn. Da trắng nõn. Cặp môi ướt đỏ, gọn như một nét vẽ. Hai má chín ửng như thoa phấn. Trông anh có dáng dấp của một thiếu nữ đang ở tuổi dậy thì. Anh thỏ thẻ trả lời chúng tôi, tay cấu cấu mép bàn. Rồi lại ngỏn nghẻn cười. Và rồi thay cho việc trả lời những câu hỏi lẩn mẩn của “bác” nhà báo, anh mời “các bác” về quê, thăm mẹ anh, và bà nội anh, người có ba con trai là liệt sĩ, vừa được Nhà nước trao tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng.<br />
III<br />
Con ngựa sắt dã chiến lại lọc cọc đưa chúng tôi qua những con đường đất đỏ, gập ghềnh ổ trâu ổ bò về xã Đức Thắng, Hiệp Hoà, Hà Bắc. Cùng đi với chúng tôi, ngoài nhà văn Ngô Vĩnh Bình, có hạ sĩ Ngô Văn Việt và thiếu tá Nguyễn Mạnh Hồng, chủ nhiệm chính trị trung đoàn. Đến xã Đức Thắng, chúng tôi tạt vào bệnh xá tìm chị Loan. Quả như lời trung đoàn trưởng Nguyễn Văn Thông, chị Loan vẫn còn trẻ và đẹp, mặc dù năm nay, chị đã xấp xỉ lên lão. Ở nhà quê, một người phụ nữ năm mươi tuổi đã có thể xem như một bà lão. Thế mà “bà lão” Loan vẫn chẳng có dáng vẻ bà lão chút nào. Năm anh Nhỡ hy sinh, chị mới ở tuổi 28, và rồi chị cứ ở vậy, không đi bước nữa. Tuổi xuân chỉ có một lần, và đời người cũng chỉ có một lần. Trời đã bắt chị phải chịu sự thiệt thòi, sao trời còn cay nghiệt ban cho chị quá nhiều nhan sắc. Để bù lại nỗi mất mát đó chăng? Với nhan sắc ấy, chị có thể làm hành trang cho một chuyến đi mới. Có bao nhiêu con đường bọc lụa trải ra trước mặt chị, chờ chị đặt chân lên? Tại sao chị vẫn đứng vậy làm nàng Vọng Phu? Trên đất nước này có bao nhiêu nàng Vọng Phu như thế? Chỉ riêng trong căn nhà của mẹ Sửu &#8211; mẹ chồng chị &#8211; đã có đến hai nàng Vọng Phu rồi. Nhưng ánh mắt ướt át kia, làn da trắng mịn như ngà kia, đâu phải đã hoá đá.<br />
- Thực tình, có rất nhiều người muốn đến với tôi, trong đó có cả những người từng là đồng đội cũ của anh Nhỡ. Họ thương tôi lắm. Có người vì anh Nhỡ mà thương tôi, thương cháu. Họ xin tôi cho phép họ được thay anh Nhỡ chăm sóc cháu và chăm sóc tôi. Nhưng tôi rất thương mẹ, thương cháu, và thương cả anh Nhỡ nữa. Không ai có thể thay thế anh ấy được, dù họ tốt vô cùng và thương tôi hết lòng hết dạ. Nhưng mỗi khi nghĩ đến một người đàn ông khác, không phải anh Nhỡ, là tôi lại thấy se thắt cả ruột gan. Tôi đi bước nữa ư? Mẹ tôi chắc là đồng ý ngay. Bà cụ cũng nhiều lần bóng gió, ý muốn mở cửa cho tôi đi. Nhưng chính vì bà cụ sẵn sàng để cho tôi đi mà tôi lại không thể đi được. Vì nếu đi thì khổ mẹ tôi quá. Bà cụ đã mất con, lại mất cả dâu. Con tôi cũng thế. Cháu đã mồ côi bố, giờ lại thiếu cả mẹ, dù mẹ vẫn còn trên thế gian này. Nghĩ thế, tôi không thể đi được. Làm người khổ lắm, chú ạ. Chị dâu tôi cũng thế đấy. Chị ấy là vợ bác Đồng, anh ruột anh Nhỡ. Bác Đồng hy sinh khi là trung tá, là chính ủy trung đoàn. Lúc đó, chị ấy cũng còn trẻ lắm, mới có mỗi cô con gái bé bỏng. Thế rồi, chị ấy cũng lại ở vậy cho đến tận bây giờ, khi đã thành một bà lão rồi. Chỉ có chú Hảo, em ruột anh Nhỡ hy sinh năm 22 tuổi, mới là binh nhất, chưa kịp lấy vợ. Nếu chú ấy cưới vợ, thì có lẽ nhà tôi lại có thêm một người đàn bà goá bụa ở vậy nữa&#8230;<br />
- Chắc chị yêu anh Nhỡ từ hồi học phổ thông?<br />
- Không, hồi học phổ thông, anh Nhỡ chẳng biết tôi đâu. Anh ấy hơn tôi đến hơn chục tuổi. Dạo anh ấy đi bộ đội, tôi còn bé lắm, vẫn đang đi học mà. Rồi tôi tham gia thanh niên xã. Hồi bấy giờ chiến tranh, gian khổ, nguy hiểm và đói nữa, nhưng vui lắm. Tối nào cũng tụ tập, sinh hoạt, hát hò, rồi phong trào Ba sẵn sàng, Ba đảm đang. Rồi cứu thương, cứu sập, lấp hố bom, tải đạn ra trận địa pháo. Rồi xung phong vào Trường Sơn. Ngày nào cũng nườm nượp, rầm rập người. Trên đường cái lớn dằng dặc những đoàn quân ra trận. Trông anh nào cũng trẻ. Họ vừa đi vừa hát những bài ca hùng tráng. Rồi buông lời bông đùa với các cô gái đi xe đạp trên đường, hoặc đang cấy hay đang làm cỏ dưới ruộng. “Chờ anh nhé, anh sẽ trở về”. “Em ơi, nhớ chờ anh nhé”. Không biết trong số các chàng trai ấy, có ai còn trở về không? Có lần, chúng tôi tụ họp ngay tại sân nhà anh Nhỡ. Mấy đứa con gái cứ cấu chí nhau, tranh nhau làm dâu mẹ Sửu: “U ơi, chúng con xếp hàng cả một dãy đây này, u ưng ai thì u chấm đi!”, “U ưu tiên con nhé, con thành phần cơ bản!”. “Không, con cơ bản hơn. Con gia đình liệt sĩ.” “U ơi, sắp tới, anh Nhỡ về phép, u cưới con cho anh ấy nhé!”. Đấy, cứ chí choé thế. Đứa nào cũng mồm năm miệng mười. Nhưng chẳng đứa nào biết mặt anh Nhỡ. Đùa quá rồi hoá thật. Anh Nhỡ về phép, thình lình tìm đến nhà tôi. Tôi nhìn anh ấy, ngỡ ngàng. Thoạt đầu tôi lại tưởng anh bộ đội nào đến xin tre. Tôi bảo luôn, để anh ấy khỏi ngượng khi hỏi xin: “Tre nhà em mấy búi kia kìa. Anh thích cây nào thì cứ ra đó mà chặt. Tre xã hội chủ nghĩa đấy”. Anh ấy cười bẽn lẽn: “Không, anh không đến xin tre. Anh tên là Nhỡ, con ông Lẫm bà Sửu, em bác Đồng. Anh về phép một tuần, u anh bảo anh đến thăm em, và gia đình em&#8230;” Đấy, anh ấy chỉ nói được có thế, rồi mặt đỏ lựng lên. Hai tay cứ thay nhau vần cái mũ cối như vần một quả bóng. Rồi anh ấy lại đi. Mấy tuần sau, tôi nhận được thư. Mãi đến giữa năm 1973, anh ấy mới lại về phép. Chúng tôi cưới nhau trong đợt phép ngắn ngủi ấy. Năm đó, bà cụ tôi lại xây nhà. Công việc rất bề bộn. Nhà chưa xong móng thì anh ấy lại đi. Rồi từ đó, anh ấy không trở về nữa&#8230;<br />
- Chị vào thăm anh ấy hồi nào?<br />
- Hồi giữa năm 1974. Bố chồng tôi khuyên tôi đi thăm anh ấy. Ông cụ lạ lắm, rất ít nói, nhưng thương con hết mực. Khi được tin con hi sinh, ông cụ thường ngồi như hoá đá. Gương mặt dường như chẳng thay đổi gì. Tôi còn nhớ cái hồi nhà tôi đang làm giỗ bác Đồng, thì xã lại mang giấy báo tử chú Hảo đến. Họ không biết nhà đang có giỗ. Mẹ tôi nhột cả người, chỉ còn thiếu ngã vật ra. Còn bố tôi thì vẫn bình thản. Ông cụ điềm nhiên pha trà. Bàn tay hơi run. Nhưng gương mặt thì vẫn tỉnh như không. Rồi ông cụ chỉ hỏi: “Nó bị ở đâu? Viên đạn giết nó từ hướng nào? Trước mặt hay sau lưng?” Tôi không hiểu sao ông cụ chỉ quan tâm đến điều đó. Mấy người con của ông già, kể cả anh Nhỡ, đều ngã xuống vì những viên đạn bắn thẳng từ phía trước mặt. Khi con hy sinh, ông cụ vẫn bình tĩnh như thế, như là chẳng có chuyện gì cả. Rồi đợi đến khuya, khi cả nhà đã ngủ hết, ông cụ mới chui vào giường, trùm chăn khóc một mình. Tôi vào thăm anh Nhỡ cũng là do ông cụ đấy. Cụ bảo: “Bố già rồi, lại tàn tật, nên không đi thăm nó được&#8230;” (Ông cụ bị ngã xe từ năm bảy hai. Nhà tôi rất nghèo, quanh năm đói, không có tiền thuốc thang chạy chữa nên rồi thành tật. Ông cụ đi lại tập tễnh, rất vất vả, về cuối đời thì nằm liệt giường, nằm liệt cho đến khi chết). “Con vào với nó đi. &#8211; Ông cụ khuyên tôi. &#8211; Sắp tới, chắc lại đánh nhau to đấy. Chuyến này, không khéo nó không còn trở về được nữa đâu. Nó là con trai bố, bố biết. Con chịu khó, tranh thủ vào với nó một tí”. Thấy tôi ngần ngừ, ông cụ bảo: “Mày không có tiền phải không? Nhà mình còn mỗi con trâu là có giá đấy. Thôi, để bố bán đi, cho mày lấy tiền, mày vào với nó.” &#8211; Đắn đo một lát, ông cụ bảo “Bố không xui con nói dối đâu, nhưng trong trường hợp này lại không thể nói thật được. Nếu gặp được nó, con cứ bảo là nhà mình vẫn còn đủ ăn. Bố cũng đã được bệnh viện chữa cho khỏi chân rồi, chữa không mất tiền. Rồi con nhớ kể cho nó nghe về cái nhà ngói này, cứ nói là đàng hoàng, trong nhà không thiếu gì. Có nói quá lên một tí cũng không sao cả”. Thế rồi tôi khăn gói ra đi&#8230;<br />
Người đàn bà dừng lại. Hai vai tròn trịa khẽ run rẩy như có một luồng gió lạnh thổi qua. Tôi không dám nhìn vào gương mặt chị. Tôi quay ra ngắm căn phòng, là nơi làm việc, cũng là nơi ở chính của chị. Căn phòng tuềnh toàng, không trang trí gì. Một chiếc tủ lớn chắn ngang, vừa đựng thuốc, vừa làm tấm bình phong che chiếc giường đơn với tấm chiếu hoa côi cút. Ngoài kia, một chiếc bể trơ đáy, đầy lá nhãn rụng. Bệnh xá vắng hoe.<br />
- Từ ngày anh Nhỡ hy sinh, sao chị không ở nhà, lại ra ở hẳn trạm xá. Ở đây tiếng thế mà vắng vẻ, nói dại, nếu không may chị bị cảm hay ốm đau gì, nhất là đêm hôm khuya khoắt&#8230;<br />
Tôi hỏi cho có chuyện để xua đi cái không khí nặng nề trùm khắp căn phòng.<br />
- Tôi không thể ở nhà được, chú ạ. Ở nhà anh Nhỡ, cái gì cũng gợi cho cho tôi nhớ đến anh ấy. Dù cái nhà được dựng sau này, nhưng vẫn dựng trên nền đất cũ. Các cô chú và anh em trong nhà rất thương tôi, làm cho tôi một căn hộ riêng. Nhưng ở một mình sợ lắm. Cái nhà cứ trống tuềnh trống toàng. Thiếu có một người mà hoá ra thiếu tất cả. Từ ngày cháu Việt vào lính, tôi dọn ra ở hẳn đây luôn. Ở đây, dẫu sao vẫn có người, đỡ lạnh, cũng khuây khoả được chút nào đấy, chú ạ&#8230;<br />
Nói rồi, chị Loan đứng dậy, khép cửa, dặn dò cô y tá trực mấy câu gì đó, rồi tất tả dẫn tôi về nhà.<br />
Nhà anh Nhỡ ở sâu trong làng. Đó là căn nhà ngói ba gian xây dựng từ năm 1973. Mái ngói hình vẩy rồng, đã đen xỉn vì mưa nắng. Căn nhà có vẻ u tịch, lành lạnh và thâm nghiêm như một khu nhà thờ. Bây giờ chỉ còn mẹ Sửu, 73 tuổi ở đó với người con trai út. Mẹ dành ra cả một gian riêng để thờ ba người con đã chết ngoài mặt trận. Một bàn thờ với ba bát hương và tấm hình ba người con trai được ghép lại. Đứng đầu là Ngô Văn Đồng, trung tá chính ủy trung đoàn, hy sinh năm 1973, rồi đến Ngô Văn Hảo, binh nhất, hy sinh năm 1968, cuối cùng là Ngô Văn Nhỡ, đại uý, tiểu đoàn trưởng xe tăng, hy sinh ngày 30 &#8211; 4 &#8211; 1975 trước cửa ngõ Sài Gòn.<br />
Chị Loan để chúng tôi nói chuyện với bà mẹ, rồi con cón đi quét sân, thu dọn cửa nhà. Trông chị có cái dáng xăm xắn, dịu dàng của một nàng dâu hiếu thảo. Hơn hai mươi năm nay, chị đã quen làm dâu như thế. Một nàng dâu không chồng&#8230;<br />
- Tôi thương thằng Nhỡ lắm. &#8211; Giọng mẹ Sửu trầm lắng. &#8211; Nhà tôi nghèo. Con cái chẳng đứa nào học được hết phổ thông. Thằng Nhỡ cũng chỉ hết lớp Bảy, rồi vào bộ đội. Trước đó, nó cũng đã đi làm để kiếm tiền nuôi em. Khi vào bộ đội, được lương 5 đồng một tháng, nó cũng chắt chiu gửi về đỡ đần tôi. Hồi nó về phép cưới vợ, tôi lại đang làm cái nhà ngói này, trước đây toàn ở nhà gianh, chưa mưa đã dột, chưa gió đã lạnh. Hôm nó về, nhà dỡ mất rồi, đêm ấy trời lại mưa rét, nó nằm ở ngoài vườn. Bây giờ, nó cũng đã về được đây rồi, nhà cũng khang trang hơn, nhưng nó vẫn phải nằm ở ngoài vườn, không thể vào nhà được. Khổ thân con tôi. Cái số nó không được ở nhà ngói. Nhà bây giờ rộng thế này, ấm thế này mà nó vẫn phải nằm mãi với sương gió ở phía ngoài vườn kia&#8230;<br />
Bà mẹ lấy khăn chấm nước mắt, rồi lặng lẽ chỉ qua khung cửa sổ mở rộng. Ngoài đó là khu vườn mênh mông. Sau mấy vạt dứa, mấy cây bạch đàn liễu đứng thẫn thờ trong làn mưa bụi mỏng như sương khói là Nghĩa trang liệt sĩ của gia đình. Ở đó có bốn ngôi mộ vừa được xây xong vào dịp giáp Tết. Cả ba người con trai dũng cảm của gia đình đều được đưa về nằm ở đó. Bên cạnh mộ ba người con trai là mộ một người lính già, người lính Cách mạng, dù chưa bao giờ khoác áo lính. Đó là ông già Ngô Văn Lẫm, người vừa mất cách đây mấy năm.<br />
- Mẹ biết tin anh Nhỡ hy sinh khi nào?<br />
- Tôi biết ngay từ hôm nó mất. Hôm ấy là ngày 30- 4. Đài báo tin Sài Gòn giải phóng. Cả làng vui như Tết. Buổi chiều lại có mưa rào. Nước tràn cả mặt đập. Thằng cháu tôi úp được rất nhiều cá, tối đã định ăn mừng. Nhưng tôi bảo cứ úp trong thùng, chờ thằng Nhất về cho đủ người nhà đã rồi mới ăn. Thằng Nhất hôm đó đi đâu mãi mạn Hải Phòng. Thế rồi tối ấy, tôi nằm mơ. Tôi thấy thằng Nhỡ về, mặt nó đầy máu. Nó về cùng với hai anh bộ đội nữa. Tôi giữ ở lại ăn cơm, tôi bảo nhà có cá em nó úp được. Nhưng không ai chịu ăn. Các anh ấy đòi đi ngay. Thằng Nhỡ chẳng nói gì. Tôi bảo thằng Nhỡ làm sao thế? Sao nó chẳng nói gì cả? Các anh ấy bảo: Anh Nhỡ bị thương vào đầu, lại bị sức ép, sinh ra mất trí, nên không nói được. Thằng Nhỡ cứ đứng nhìn tôi đăm đăm. Rôi nó khóc. Nước mắt có máu. Thế là tôi bừng tỉnh. Lúc ấy, con mẹ Loan đang ở cữ thằng Việt. Bà thông gia của tôi, mẹ cái Loan cũng đang ở đây trông nom cháu. Tôi không nói gì với cái Loan, nhưng bảo bà cụ: “Không khéo thằng Nhỡ chết rồi, bà ạ. Tôi thấy nó bị bắn vào đầu. Chắc là nó chết rồi”. Thế rồi hôm sau, thằng Nhất về, mặt nó tái dại đi. Tôi hỏi: Con ốm à? Nó không nói. Tối, nó ra sau bếp khóc rấm rứt. Tôi gặng mãi nó mới nói. Nó bảo anh Nhỡ chết rồi. Báo nói rồi. Đi Hải Phòng, nó mua được tờ báo Nhân Dân. Tờ báo in ngày 1- 5. Trông chỗ nào cũng có chữ đỏ. Báo có in một bài báo của bác nhà báo nói về trận đánh của thằng Nhỡ trên cầu Sài Gòn, báo nói thẳng ra là thằng Nhỡ đã chết ngay trên nóc xe tăng. Trong bài báo có cả lời bác Lê Trọng Tấn nói về thằng Nhỡ. Nhưng không viết hẳn ra là Nhỡ mà chỉ viết tắt là Ngô Văn N, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 1 xe tăng. Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 1 thì đúng là tiểu đoàn thằng Nhỡ rồi. Thằng Nhất nó bảo thế. Rồi mấy ngày sau, tôi nhận được thư bác Tùng. Rồi bác Tùng thân sinh về đây. Bác ấy cho tôi cái đài, cho con mẹ Loan mười hai hộp sữa. Sao có người đâu mà tình nghĩa đến thế&#8230;<br />
- Thế lâu nay, mẹ có gặp bác Tùng không?<br />
- Không, nghe đâu bác ấy vào ở mãi trong Sài Gòn. Xa lắm. Còn các anh đơn vị thằng Nhỡ thì về luôn luôn. Năm nào các anh ấy cũng về, có khi các anh ấy về thăm tôi lại còn chăm hơn cả thằng Việt bây giờ. Cái thằng giống bố như đúc. Gan thằn lằn cóc tía. Mà sao mày cứ ngồi ngẩn ra như cái thằng dại gái thế, hả Việt? Dậy thắp cho bố nén hương đi, con. Thắp cho cả bác Đồng với chú Hảo nữa&#8230;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thaimeo.info/blog/2011/06/ky-%e1%bb%a9c-thang-t%c6%b0/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Có ai cho ta lời từ tạ</title>
		<link>http://thaimeo.info/blog/2011/05/co-ai-cho-ta-l%e1%bb%9di-t%e1%bb%ab-t%e1%ba%a1/</link>
		<comments>http://thaimeo.info/blog/2011/05/co-ai-cho-ta-l%e1%bb%9di-t%e1%bb%ab-t%e1%ba%a1/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 27 May 2011 16:33:42 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thaiph</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sưu tầm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thaimeo.info/blog/?p=16859</guid>
		<description><![CDATA[Có ai cho ta lời từ tạ

Giữa phố đông người nhộn nhịp qua

Hỏi ai dừng lại nhìn đôi lúc<br/><br/><span class="readmore"><a href="http://thaimeo.info/blog/2011/05/co-ai-cho-ta-l%e1%bb%9di-t%e1%bb%ab-t%e1%ba%a1/" title="Có ai cho ta lời từ tạ">Continue Reading--173 words totally</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img onload="NcodeImageResizer.createOn(this);" src="http://xomnhiepanh.com/uploads/gallery/2009/09/40077_1252593957.jpg" alt="Ảnh - mùa thu Paris" width="80%"/><br />
Có ai cho ta lời từ tạ<br />
Giữa phố đông người nhộn nhịp qua<br />
Hỏi ai dừng lại nhìn đôi lúc<br />
Một tấm lòng thành giờ phôi pha</p>
<p>Ta như con tàu giữa sân ga<br />
Cứ đến rồi đi không còn lạ<br />
Vậy mà buồn thay cho số kiếp<br />
Có những con người chẳng thể xa</p>
<p>Ta gửi cho em những lời ca<br />
Em dành cho ta lời xa lạ<br />
Giận đời nhiều khi không có lý<br />
Yêu mất, giận còn thật thê tha</p>
<p>Ừ thì nỗi buồn nào cũng qua<br />
Ừ thì nỗi vui sẽ thật thà<br />
Bận lòng làm chi nhân thế ấy<br />
Say đắm làm gì rồi cũng xa&#8230;</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thaimeo.info/blog/2011/05/co-ai-cho-ta-l%e1%bb%9di-t%e1%bb%ab-t%e1%ba%a1/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>“Cái lý” có chân của Bộ Tài chính</title>
		<link>http://thaimeo.info/blog/2011/05/cai-ly-co-chan-c%e1%bb%a7a-b%e1%bb%99-tai-chinh/</link>
		<comments>http://thaimeo.info/blog/2011/05/cai-ly-co-chan-c%e1%bb%a7a-b%e1%bb%99-tai-chinh/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 19 May 2011 05:51:44 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thaiph</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chính trị, xã hội]]></category>
		<category><![CDATA[Sưu tầm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thaimeo.info/blog/?p=16850</guid>
		<description><![CDATA[Bác TranDuPhong viết (hoặc copy) note rất sắc, copy thêm bài nữa.

Văn phòng Bộ Tài chính vừa lên tiếng phản bác thông tin nói rằng lãnh đạo bộ này muốn xài xe công đắt tiền hơn khi xây dựng văn bản cho phép một số chức danh được sử dụng xe đưa đón với giá tối đa 1,1 tỉ đồng thay vì 800 triệu đồng.<br/><br/><span class="readmore"><a href="http://thaimeo.info/blog/2011/05/cai-ly-co-chan-c%e1%bb%a7a-b%e1%bb%99-tai-chinh/" title="“Cái lý” có chân của Bộ Tài chính">Continue Reading--933 words totally</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em>Bác TranDuPhong viết (hoặc copy) note rất sắc, copy thêm bài nữa.</em><br />
Văn phòng Bộ Tài chính vừa lên tiếng phản bác thông tin nói rằng lãnh đạo bộ này muốn xài xe công đắt tiền hơn khi xây dựng văn bản cho phép một số chức danh được sử dụng xe đưa đón với giá tối đa 1,1 tỉ đồng thay vì 800 triệu đồng.</p>
<p>Dù xác nhận là có dự kiến cho phép bộ trưởng và một số chức danh có hệ số lương từ 9,7 trở lên được sử dụng xe công (đưa đón đi làm) với giá tối đa 1,1 tỉ đồng thay vì mức 800 triệu đồng, Bộ Tài chính vẫn nói rằng những thông tin được báo chí nêu ra “thiếu chính xác và không đầy đủ”. Một quan chức Bộ Tài chính lý giải mức giá trang bị xe công cho một số chức danh được đề xuất nâng lên so với quy định cũ không đồng nghĩa với việc nâng chuẩn xe công, mà là bù đắp trượt giá. Thời gian qua, cùng với tỉ giá biến động, các phụ tùng, linh kiện tăng cao nên giá xe cũng thay đổi.</p>
<p>Thực tế ý kiến của bộ là xác đáng vì lạm phát mà hiện tượng giá xe leo cao là có thật.</p>
<p>Song những người làm công ăn lương đang đóng thuế thu nhập cá nhân (TNCN) thì lại ngạc nhiên vô cùng trước sự nhanh nhảu bù trượt giá này của Bộ Tài chính. Bởi tại kỳ họp thứ 9 Quốc hội khóa XII (hôm 22-3), đáp lại ý kiến của một số đại biểu, chính Bộ trưởng Vũ Văn Ninh khẳng định chưa thể đề xuất sửa đổi mức khởi điểm chịu thuế và chiết trừ gia cảnh trong Luật Thuế TNCN (mà chỉ nghiên cứu, tổng kết việc thi hành luật). Đến đầu tháng 5, khi CPI tăng quá cao (sát mốc 10%), bộ này mới đề xuất phương án miễn thuế TNCN cho một số đối tượng (nhưng số thuế được miễn tối đa cũng chỉ&#8230; 50.000 đồng/tháng/người nộp thuế, tương đương 1,5 tô phở!).</p>
<p>Ai cũng biết việc lạm phát tăng cao có nguyên nhân rất lớn từ chính sách tài khóa, mà Bộ Tài chính phải chịu trách nhiệm chính. Ngay cả việc điều chỉnh dồn dập giá các mặt hàng thiết yếu vừa qua, nhiều chuyên gia đánh giá rằng đã tạo nên tình thế “té nước theo mưa” lập nên mặt bằng giá mới, mà trong đó trách nhiệm quản lý giá của bộ không hề nhỏ. <strong>Thế nhưng khi cần một thái độ cụ thể chia sẻ với gánh nặng lạm phát của người dân bằng việc sửa những con số quá lạc hậu trong Luật Thuế TNCN thì bộ lại… chần chừ, thậm chí vô cảm. </strong>Trong khi đó lại thấy bộ sốt sắng “bù đắp trượt giá” cho tiêu chuẩn xe công cho lãnh đạo.</p>
<p>Đúng là “cái lý” có chân!</p>
<p>(Bút Lông)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thaimeo.info/blog/2011/05/cai-ly-co-chan-c%e1%bb%a7a-b%e1%bb%99-tai-chinh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Đằng sau việc &quot;tự xử&quot;</title>
		<link>http://thaimeo.info/blog/2011/05/d%e1%ba%b1ng-sau-vi%e1%bb%87c-t%e1%bb%b1-x%e1%bb%ad/</link>
		<comments>http://thaimeo.info/blog/2011/05/d%e1%ba%b1ng-sau-vi%e1%bb%87c-t%e1%bb%b1-x%e1%bb%ad/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 19 May 2011 05:48:17 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thaiph</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chính trị, xã hội]]></category>
		<category><![CDATA[Sưu tầm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thaimeo.info/blog/?p=16848</guid>
		<description><![CDATA[bài của tranduphong via@linkhay, hay nên mình copy.

Gần đây liên tiếp xảy ra các vụ việc tự xử tàn khốc nhằm giải quyết tranh chấp giữa công dân với nhau.

Các vụ tự xử này hầu hết đều có yếu tố bạo lực, mà mới nhất là các vụ bắn nhau trên đường Xã Đàn (Hà Nội) gây nên cái chết cho một cô gái; vụ một chủ doanh nghiệp ở Bình Dương bị bắn chết trước cửa nhà vì nợ nần; vụ tra tấn như thời trung cổ tại một mỏ thiếc ở Nghệ An&#8230;<br/><br/><span class="readmore"><a href="http://thaimeo.info/blog/2011/05/d%e1%ba%b1ng-sau-vi%e1%bb%87c-t%e1%bb%b1-x%e1%bb%ad/" title="Đằng sau việc &#34;tự xử&#34;">Continue Reading--786 words totally</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em>bài của tranduphong via@linkhay, hay nên mình copy.</em></p>
<p>Gần đây liên tiếp xảy ra các vụ việc tự xử tàn khốc nhằm giải quyết tranh chấp giữa công dân với nhau.</p>
<p>Các vụ tự xử này hầu hết đều có yếu tố bạo lực, mà mới nhất là các vụ bắn nhau trên đường Xã Đàn (Hà Nội) gây nên cái chết cho một cô gái; vụ một chủ doanh nghiệp ở Bình Dương bị bắn chết trước cửa nhà vì nợ nần; vụ tra tấn như thời trung cổ tại một mỏ thiếc ở Nghệ An&#8230;</p>
<p>Đáng nói là nguyên nhân gây mâu thuẫn chỉ là những lý do lãng xẹt, như vay tiền chậm trả, nghi ngờ người lao động “ém” sản phẩm&#8230; song những người trong cuộc thay vì chọn lựa cách thức giải quyết bằng pháp luật thì lại manh động, tự mình ra tay sử dụng vũ lực. Và dĩ nhiên, phương pháp sai thì rất hiếm khi cho ra kết quả đúng nên tất cả mâu thuẫn nho nhỏ trước đó đều không được giải tỏa và hậu quả còn tàn khốc hơn: người chết, kẻ vào tù, doanh nghiệp đình đốn&#8230;</p>
<p>Trong cuộc sống đang vận động hằng ngày mâu thuẫn giữa các cá nhân với nhau, giữa cá nhân với tổ chức&#8230; luôn luôn tiềm ẩn. Xã hội càng phát triển mâu thuẫn càng phức tạp và những lợi ích liên quan, những người liên quan càng nhiều. Chính vì thế trách nhiệm của các cơ quan bảo vệ pháp luật không chỉ là giải quyết các mâu thuẫn đó một cách nghiêm minh bằng các trình tự luật định sẵn có, mà còn phải tổng kết, phân tích, dự báo những tình huống và tranh chấp có thể phát sinh trong tương lai để có đối sách phù hợp.</p>
<p>Trong toàn bộ quá trình ấy, tác phong chuẩn mực, yếu tố đạo đức của người thừa hành công vụ là tác nhân chủ chốt tạo nên thứ gọi là niềm tin công lý của người dân vào pháp luật. Dĩ nhiên, để có những nhận xét chính xác về mối liên hệ giữa các vụ tự xử của công dân và niềm tin công lý cần phải có những khảo sát quy mô và cách thức thực chứng xác đáng.</p>
<p>Song một khi các vụ tự xử diễn ra ngày một nhiều thì không thể không đặt ra câu hỏi vì sao công dân không chọn các cơ quan pháp luật để giải quyết tranh chấp phát sinh?</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thaimeo.info/blog/2011/05/d%e1%ba%b1ng-sau-vi%e1%bb%87c-t%e1%bb%b1-x%e1%bb%ad/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>CV Writing by Tai Tran</title>
		<link>http://thaimeo.info/blog/2011/04/cv-writing-by-tai-tran/</link>
		<comments>http://thaimeo.info/blog/2011/04/cv-writing-by-tai-tran/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 25 Apr 2011 11:14:56 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thaiph</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sưu tầm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thaimeo.info/blog/?p=16842</guid>
		<description><![CDATA[CV Writing by Tai Tran 

 View more presentations from Tai Tran]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div style="width:425px" id="__ss_149347"> <strong style="display:block;margin:12px 0 4px"><a href="http://www.slideshare.net/TaiTran/cv-writing-by-tai-tran" title="CV Writing by Tai Tran">CV Writing by Tai Tran</a></strong> <iframe src="http://www.slideshare.net/slideshow/embed_code/149347" width="425" height="355" frameborder="0" marginwidth="0" marginheight="0" scrolling="no"></iframe>
<div style="padding:5px 0 12px"> View more <a href="http://www.slideshare.net/">presentations</a> from <a href="http://www.slideshare.net/TaiTran">Tai Tran</a> </div>
</p></div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thaimeo.info/blog/2011/04/cv-writing-by-tai-tran/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>[OSS] Bỗng nhiên yêu em</title>
		<link>http://thaimeo.info/blog/2011/03/oss-b%e1%bb%97ng-nhien-yeu-em/</link>
		<comments>http://thaimeo.info/blog/2011/03/oss-b%e1%bb%97ng-nhien-yeu-em/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 26 Mar 2011 05:23:10 +0000</pubDate>
		<dc:creator>thaiph</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sưu tầm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://thaimeo.info/blog/?p=16826</guid>
		<description><![CDATA[Thường thì con gái chủ động đến với anh nhưng cũng thỉnh thoảng có vài cô gái xinh đẹp tỏ vẻ kiêu ngạo để anh đến chinh phục họ&#8230;

&#8220;Anh đừng xoá tin nhắn này đi nhé! Em&#8230;.là một người rất thích anh. Em sẽ chỉ nhắn tin thôi, mỗi ngày chỉ một tin. Anh không trả lời cũng được. Vậy nên anh đừng xoá tin nhắn này nhé!&#8221;<br/><br/><span class="readmore"><a href="http://thaimeo.info/blog/2011/03/oss-b%e1%bb%97ng-nhien-yeu-em/" title="[OSS] Bỗng nhiên yêu em">Continue Reading--6910 words totally</a></span>]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Thường thì con gái chủ động đến với anh nhưng cũng thỉnh thoảng có vài cô gái xinh đẹp tỏ vẻ kiêu ngạo để anh đến chinh phục họ&#8230;</p>
<p>&#8220;Anh đừng xoá tin nhắn này đi nhé! Em&#8230;.là một người rất thích anh. Em sẽ chỉ nhắn tin thôi, mỗi ngày chỉ một tin. Anh không trả lời cũng được. Vậy nên anh đừng xoá tin nhắn này nhé!&#8221;</p>
<p>Anh khá bất ngờ khi nhận được tin nhắn này. Bình thường những cô gái muốn tấn công anh thì rất nhiều nhưng anh chưa thấy kiểu tấn công trẻ con như thế này bao giờ.</p>
<p>Nhưng bất ngờ cũng có nhiều kiểu, kiểu của anh là chỉ bất ngờ trong 5 giây. Bất ngờ vậy chứ không có nghĩa là sẽ quan tâm đến nó.</p>
<p>Một cô gái mà chỉ dám đứng từ xa nhìn người mình yêu và chỉ có can đảm để nhắn tin giấu mặt thì cũng chỉ là một cô gái một là nhút nhát, hiền lành quá; hai là quá tự ti, thiếu bản lĩnh. Mà cả hai dạng này anh đều không có hứng thú.</p>
<p>Là một kỹ sư xuất thân từ trường xây dựng nhưng anh không có vẻ khô cứng của một con người làm kỹ thuật mà lại có dáng vẻ đào hoa của một chàng công tử.</p>
<p>Mà thực ra thì anh đích thực là một công tử còn gì. Từ nhỏ đã lớn lên trong sung sướng, được hưởng thụ những gì tốt đẹp nhất. Là con trai độc nhất trong gia đình, con giám đốc công ty&#8230;..con đường tương lai đã không có gì phải suy nghĩ. Bên cạnh đó, anh lại còn được thừa hưởng nét đẹp trai của bố nên từ khi học cấp 3 anh đã có rất nhiều mối quan hệ &#8211; những mối quan hệ rất thoải mái và không phải suy nghĩ nhiều. Thường thì con gái chủ động đến với anh nhưng cũng thỉnh thoảng có vài cô gái xinh đẹp tỏ vẻ kiêu ngạo để anh đến chinh phục họ. Nói chung là anh chưa bao giờ phải suy nghĩ về chuyện bạn gái.</p>
<p>Nói anh tự tin vào bản thân cũng đúng &#8230;.mà thực chất là còn có phần tự kiêu nữa&#8230;&#8230;nhất là trong chuyện yêu đương&#8230;..</p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;-</p>
<p>&#8220;Hôm nay anh đi làm có bị ướt không vậy? Tự nhiên trời mưa to quá nhỉ? Em đang ngồi bên cửa sổ ngắm mưa đây! Chẳng nhìn thấy gì cả! Chỉ là một màu đen thui thôi. Nhưng em vẫn thấy hay!&#8221;</p>
<p>Giống hôm qua. Một tin nhắn được gửi đến và cũng vào lúc 11h. Là số máy đó!<br />
Anh nhìn qua và nghĩ :&#8221; Cô gái này đúng là hơi có vấn đề rồi đó. Nhìn mưa tối thui mà thấy hay, đường bẩn chết được, hỏng cả bộ đồ mới của mình&#8230;.&#8221;</p>
<p>Và anh tiếp tục làm việc. Không trả lời tin nhắn. Không phải là quá đáng. Anh chỉ thực hiện điều mà cô nói..</p>
<p>&#8220;Hôm nay tâm trạng anh có tốt không? Hôm nay em thấy không vui chút nào cả! Tại có vài chuyện làm em bực mình. Nhưng sau khi kéo miệng ra, lè lưỡi rồi nhìn vào gương em thấy tâm trạng thoải mái hơn hẳn. Hôm trước em xem phim thấy vậy nên bắt chước. Chỉ không ngờ nó có hiệu quả. Nếu khi nào thấy không vui anh hãy thử xem sao nhé&#8221;</p>
<p>11h. Đây là tin nhắn thứ năm. Ngày thứ năm.<br />
Nhưng thật trùng hợp. Hôm nay anh đang vô cùng bực mình đây.<br />
Sáng nay vừa cãi nhau với sếp về chuyên môn.<br />
Dạo này công ty đã nhiều việc lại càng nhiều hơn vì mới có vài nhân viên mới vào làm việc. Phải hướng dẫn họ. Ai bận thì cũng hay cáu. Và trong nghề này thì việc tranh luận về nghiệp vụ chỉ là chuyện cơm bữa.<br />
Nhưng sao mọi người lại cứ quá để tâm đến cái &#8220;chức&#8221; con trai giám đốc của anh thế nhỉ? Thái độ cứ như là không phải anh đúng nhưng vì anh là con giám đốc nên anh đúng.<br />
Điều đó làm anh càng bực mình hơn&#8230;.thấy khó chịu trong người nữa&#8230;</p>
<p>Lấy tay kéo miệng xuống, lè lưỡi rồi nhìn vào gương. Cái gì vậy??? Chắc mệt quá điên rồi &#8220;Mình mà cũng có lúc ngớ ngẩn vậy à?&#8221; _ anh thầm nghĩ và thấy buồn cười mình quá.<br />
Nhưng đúng là tâm trạng đã đỡ hơn một chút&#8230;</p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;</p>
<p>&#8220;Hôm nay là ngày Ngưu Lang &#8211; Chức Nữ gặp nhau theo truyền thuyết của Trung Quốc đấy! Anh có thấy đó là một tình yêu đẹp không? Em thì không thích câu chuyện này chút nào?Cả năm chỉ có thể gặp nhau được có một lần! Đau khổ chết được. Nhưng dù sao em vẫn chúc họ sẽ hạnh phúc&#8221;</p>
<p>Đúng là ngớ ngẩn thật. Truyền thuyết mà cứ làm như thật vậy! Anh vô tình mỉm cười lúc đọc tin nhắn mà bản thân cũng không biết.</p>
<p>Đây là tin nhắn thức 10 và lần nào cũng là vào 11h đêm. Anh vẫn không hề nhắn tin lại.</p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;</p>
<p>Đã 2 ngày không có tin nhắn. Hôm nay là ngày thứ 3. Bây giờ là 10h45p.</p>
<p>&#8220;Không nhắn càng tốt! Đỡ có người làm phiền. Nhưng mà con nhỏ này bất lịch sự quá! Tự tiện nhắn tin cho người khác, giờ lại tự tiện không nhắn. Ít ra cũng phải báo cho người ta chứ&#8230;&#8221;<br />
Nếu tính đúng ra thì hôm nay đã là hôm thứ 16 rồi&#8230;</p>
<p>&#8220;Mà kể ra thì mình đúng là đào hoa thật. Trong số nhân viên mới lại có người thích mình. Con nhỏ đó cứ nhìn trộm mình suốt. Có lẽ tưởng mình không biết. Trông con nhỏ đó nhút nhát quá. Chẳng dám nói điều gì. Nhưng trà mà cô ta pha thì cũng ngon đó chứ&#8230;.&#8221;</p>
<p>Anh miên man nghĩ&#8230;</p>
<p>Tít&#8230;tít&#8230; có tin nhắn</p>
<p>Anh cầm lấy máy xem:</p>
<p>&#8220;Chắc anh đang thấy thoải mái vì em không còn làm phiền nữa đúng không? Xin lỗi nha nhưng em không làm anh vui lâu được rồi. Hai ngày rồi em cứ uống thuốc cảm vào là lại buồn ngủ và ngủ lúc nào không biết. Tỉnh dậy đã 1h sáng rồi. Không nhắn tin được cho anh làm em thấy buồn lắm nên hôm nay phải chờ nhắn tin cho anh xong mới dám uống thuốc. Hì hì&#8221;</p>
<p>Vậy là cô ấy bị cảm. Lại còn làm mặt cười nữa! Không hiểu sao anh cảm thấy nhẹ nhõm khi nhận được tin nhắn này&#8230;.</p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;-</p>
<p>&#8220;Hôm nay là sinh nhật anh đúng không? Chúc anh sinh nhật vui vẻ nhé! Anh có điều ước nào muốn thực hiện không? Em sẽ ước nguyện cùng anh. Hai người dù sao vẫn hơn một người mà.<br />
Anh hãy luôn thật hạnh phúc nhé&#8221;</p>
<p>11h và là tin nhắn thứ 25.</p>
<p>Hôm nay là sinh nhật anh. Nếu không phải đang vướng vào công việc phải hoàn thành sớm thì giờ này anh đang say sưa với lũ bạn rồi. Chắc không nhận nổi tin nhắn này đâu.</p>
<p>Hôm nay là sinh nhật anh. Sáng nay anh thấy có một chậu hoa trên bàn cùng với lời thiếp chúc sinh nhật. Thật ra anh không phải người lãng mạn, yêu hoa nhưng anh vẫn thấy khá vui. Chắc là của cô gái đồng nghiệp mới. Sáng nào cô cũng pha cho anh một ly trà đào rất thơm.</p>
<p>Bây giờ thì việc nhận được tin nhắn hàng ngày vào lúc 11h tối đã trở thành một thói quen của anh. Nhưng đôi lúc anh cũng cảm thấy lạ. Tại sao cô gái đó lại có đủ kiên nhẫn để nhắn tin cho anh hàng ngày mà không cần một lần hồi đáp.</p>
<p>Tình cảm của cô ấy dành cho anh nhiều vậy à? Hay chỉ là một trò chơi tâm lý, cô ấy đang chờ anh tự chui vào chiếc lồng tình cảm mà cô ấy giăng sẵn.</p>
<p>Nhưng tự đáy lòng anh vẫn cảm nhận được những tin nhắn của cô ấy là rất thật lòng. Là tình cảm của cô ấy. Không muốn thừa nhận những nó làm anh thấy vui và ấm lòng, cũng giống như ly trà đào buổi sáng vậy&#8230;&#8230;</p>
<p>Anh cầm máy và sau một hồi lượng lự anh bấm lại &#8220;Cảm ơn&#8221;</p>
<p>Chờ 5p rồi 10p vẫn không có hồi âm.</p>
<p>Mong ước một tình yêu&#8230;<br />
&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8211;</p>
<p>&#8220;Hôm qua anh nhắn tin lại làm em vui đến không ngủ nổi . Sáng ra em đã đánh vỡ một cái cốc rồi. Người cứ lâng lâng như trên mây. Em phải cảm ơn anh mới đúng. Vậy là anh vẫn đọc tin nhắn của em. Nhưng vì đã hứa mỗi ngày chỉ gửi một tin nhắn nên em không dám gửi lại. Em là người đặt ra quy định mà. Phải biết giữ lời chứ..&#8221;</p>
<p>Tin nhắn thứ 26. Không rõ là cô ấy nói thật hay chơi. Có phải vui vậy không? Nghe hơi cường điệu quá đó.Nhưng anh vẫn cảm thấy vui vui&#8230;</p>
<p>Nhưng rồi anh lại thấy tò mò. Cô gái này là ai vậy? Nghe thì có vẻ biết rất rõ về anh. Biết cả những việc anh đang làm và gặp phải. Cô ấy theo sát anh vậy à? Có khi nào là người anh quen không?</p>
<p>Anh suy nghĩ và chợt à lên&#8230;Hay cô ấy chính là cô gái trà đào??? Là cô gái nhút nhát đó&#8230;</p>
<p>Chuyện đời lạ thật đấy. Sao giờ anh cứ phải suy nghĩ về cô ấy trong khi trước đó anh đã từng không thèm coi người gửi tin nhắn đó ra kí lô nào???</p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;-</p>
<p>&#8220;Hôm nay trời nắng quá nhỉ? Anh mà phải ra công trình thì nhớ đội mũ với nhé. Đầu em đang đau chỉ vì tội ngại đội mũ đây. Nhưng tối nay sao rất sáng. Thời tiết về đêm thật dễ chịu&#8230;.&#8221;</p>
<p>Tin nhắn thứ 33. Anh thấy lo cho cô. &#8220;Cô ấy không sao chứ?&#8221;</p>
<p>Anh đã vô thức nhắn lại: &#8220;Cô cũng nhớ lần sau phải đội mũ đấy. Uống thuốc rồi ngủ đi.&#8221;</p>
<p>Khác với lần trước , 5p sau có tin nhắn trả lời<br />
&#8220;Bây giờ em đang đau đầu quá nên không nhớ gì cả. Em chỉ nhắn thêm một tin này nữa thôi. Em thấy đỡ đau nhiều rồi! Cảm ơn anh nha!!!&#8221;</p>
<p>Thật là một cô gái kì lạ.<br />
Đã hơn một tháng rồi&#8230;..</p>
<p>&#8220;Nếu cô gái này chính là cô nàng trà đào nhút nhát không dám ngẩng mặt lên khi nói chuyện với mình thì sao nhỉ?? Dám là cô ấy lắm!<br />
Vậy Mình có ích kỉ quá không nhỉ khi không yêu cô ấy nhưng vẫn nhận tình cảm của cô ấy như vậy? Nhưng thực sự cô gái này không phải mẫu người của mình. Chỉ là mình thích sự nhẹ nhàng và ấm áp này thôi. Có lẽ cô ấy cũng biết điều đó. Cô ấy hiểu mình như vậy mà.&#8221;</p>
<p>Anh tự trấn an mình như vậy.</p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;-</p>
<p>Dạo này anh đang cặp kè với một cô nàng đẹp nhất nhì công ty. Cô nàng có một vẻ đẹp bốc lửa, rất nhiều kẻ nhìn anh với ánh mắt ghen tỵ. Tất nhiên anh cũng phải bỏ chút công sức. Tất nhiên anh đang rất vênh váo&#8230;&#8230;.</p>
<p>Hôm nay ở cơ quan anh giáp mặt với cô nàng trà đào đó. Lần đầu tiên nhìn kĩ mới thấy cô ấy có đôi mắt rất sáng rất đẹp nhưng bị mớ tóc che mất. Chắc là cô ấy vẫn chưa biết là anh đã phát hiện ra đâu nhỉ? Chính là cô ấy rồi. Cô ấy lại dùng chính điện thoại của mình nữa chứ. Hơi ngây thơ đó. Chắc không nghĩ anh sẽ để tâm tìm xem ai là người nhắn tin&#8230;.</p>
<p>Từ lúc biết rằng cô nàng này chính là cô nàng nhắn tin cho anh, anh hay để ý đến cô. Cô là một người luôn nhiệt tình giúp đỡ mọi người, làm việc cũng rất có trách nhiệm, chỉ mỗi tội nhát quá, thường không dám nhìn thẳng vào mắt người khác và cũng chẳng bao giờ to tiếng với ai. Những cô gái như vậy thời này hiếm lắm à.<br />
Nhưng chỉ mang lại cảm giác tội nghiệp cho anh thôi. Những cô gái yêu đuối không có sức tấn công lẫn phòng vệ. Sống ở thời này dễ bị thiệt thòi lắm&#8230;..</p>
<p>&#8220;Anh có đang làm việc không vậy. Em đang ngồi nhìn trăng và nghĩ ngợi vẩn vơ. Em thấy Hằng Nga ở trên cung trăng chắc là rất cô đơn. Cả chú Cuội nữa&#8230;Dù được ở một nơi rất đẹp nhưng cô đơn vậy thì vẫn buồn lắm&#8230;. Anh có nghĩ vậy không?&#8221;</p>
<p>Tin nhắn thứ 45. Cô nàng này đúng là một người hay mơ mộng. Toàn nghĩ ngợi vẩn vơ&#8230;.</p>
<p>Nhưng nụ cười của cô ấy cũng dễ thương lắm&#8230;&#8230;..sáng nay anh đã thấy cô ấy cười.</p>
<p>Cô ta không biết rằng anh đã biết. Cảm giác này cũng hay nhỉ? Anh là người nắm đằng chuôi &#8230;.<br />
Anh không thích làm người bị động đâu&#8230;&#8230;</p>
<p>Trà đào cho người yêu dấu&#8230;</p>
<p>Sáng nay có chuyện động trời. Cô nàng trà đào nhút nhát đó lại dám to tiếng, người mà cô ấy to tiếng lại chính là người đang cặp kè với anh. Nghe bảo hai người to tiếng với nhau trong nhà vệ sinh nữ. Lúc anh đi đến chỉ thấy cô nàng bỏ đi , không khóc như anh tưởng, chỉ là một gương mặt kiên quyết, nhìn thẳng vào mặt anh&#8230;..</p>
<p>Chẳng hiểu có chuyện gì. Hỏi thì cô nàng đó chỉ nói&#8221; Con nhỏ đó yêu anh đấy. Thật là&#8230;không biết thân phận của mình&#8221;</p>
<p>Tự nhiên anh cảm thấy bực mình kinh khủng! Cô ta thì hiểu gì về cô ấy mà nói vậy chứ?</p>
<p>&#8220;Em cũng xem lại mình đi.&#8221;</p>
<p>Không hiểu sao anh lại đứng về phía cô nàng nhút nhát đó. Anh không tin rằng cô ấy lại gây sự nếu không có lý dó. Một niềm tin vô cớ nhỉ?</p>
<p>Hay do hàng ngày anh đều quan sát cô ấy&#8230;.anh cũng đâu có hiểu được gì mấy về cô ấy. Nhưng anh lại có thể khẳng định được&#8230;..</p>
<p>&#8220;Tình yêu là gì nhỉ? Em nghĩ là người trong cuộc cũng không thể hiểu nổi đâu nhỉ? Có phải bất kì Ai cũng mong có được một tình yêu thực sự, một tình yêu cho cuộc đời mình? Có phải vậy không? Hay chỉ mình em nghĩ vậy? Hay rốt cuộc tình yêu chỉ là sự trao đổi và lựa chọn phù hợp&#8221;</p>
<p>Tin nhắn thứ 50. Tâm trạng của cô nàng đang không tốt. Đang băn khoăn. Thực sự thì chính anh cũng không hiểu rõ lắm về tình yêu. Anh muốn nhắn lại cho cô điều gì đó nhưng lại không tìm được câu nào để nói.</p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;</p>
<p>Bây giờ anh đang cảm thấy bực mình kinh khủng đây? Sao cô ta có thể làm vậy chứ nhỉ? Cái này có gọi là phản bội không nhỉ? Là giả dối nữa&#8230;..</p>
<p>Sao lại có thể hàng ngày nhắn tin với một người, nói là thích người đó nhưng ban ngày lại cứ kè kè và cười nói với một người khác. Dạo này có một anh chàng cứ suốt ngày đi bên cô nàng trà đào. Một anh chàng kính cận. Là một kiểu người hoàn toàn khác với anh. Chắc là một người tốt&#8230;người trong công ty thì nói hai người đó rất hợp nhau&#8230;</p>
<p>Anh đã chia tay với cô nàng hấp dẫn đó mà lý do chính là vì cô nàng trà đào đó đấy. Biết không hả? Tại anh cứ bênh vực cô ấy nên hai bên cãi nhau và chấm dứt.</p>
<p>Đương nhiên anh biết cô nàng bốc lửa đó không yêu gì anh, thậm chí còn nói xấu anh (nghe nói hôm trước hai người cãi nhau vì vậy) anh cũng chẳng yêu gì cô ta nhưng dù sao cũng bị mất người cặp kè.</p>
<p>Vậy nên cô nàng trà đào đó phải chịu trách nhiệm chứ&#8230;</p>
<p>Sao cô ta có thể như vậy chứ hả&#8230;</p>
<p>Cô ta vẫn pha trà cho anh nhưng hôm nay anh thấy nó đắng và chát quá&#8230; Là vì cô ấy không để tình cảm vào đó à. Hay đã chia tình cảm đó cho anh chàng kia rồi&#8230;</p>
<p>11h&#8230; ngày thứ 55</p>
<p>&#8220;Anh à? Em sẽ gửi cho anh một tin nhắn này nữa thôi. Đã làm phiền anh lâu nay rồi. Em là một cô gái nhút nhát. Không biết thể hiện tình cảm của mình. Em muốn thay đổi&#8230; Không rõ rằng anh có nhận và đọc tin nhắn của em không nhưng em vẫn cảm ơn anh nhiều lắm. Cảm ơn vì đã nhận những tin nhắn này&#8230;&#8221;</p>
<p>Cái gì vậy? Đúng là cô nàng này đã có người quan tâm đến rồi, đã yêu anh chàng kia rồi&#8230;.<br />
Hừ&#8230; kệ cô ta chứ, ai thèm quan tâm cô ta làm sao&#8230; Không có người làm phiền&#8230; tốt quá. Anh sẽ lại quen những cô nàng xinh đẹp và không phải bênh vực cô ta nữa.</p>
<p>Nhưng sao anh thấy trống rỗng quá. Trong lòng trống rỗng và trái tim cũng trống rỗng<br />
Hình ảnh của một cô gái rụt rè, nhút nhát nhưng lại rát kiên quyết khi bảo vệ anh cứ hiện ra trước mắt anh&#8230;</p>
<p>Sẽ không còn người hỏi han, an ủi và động viên nữa&#8230; Anh cũng không thích những lời nói đó dành cho người khác&#8230; anh không muốn ai khác ngoài anh nhận được sự ấm áp và dịu nhẹ đấy của cô ấy</p>
<p>Có lẽ đây là sự trừng phạt cho sự ích kỷ của anh khi đã nhận được nhiều tình cảm mà không đáp lại dù chỉ một chút&#8230;<br />
Trừng phạt vì đã cảm thấy thích thú khi thấy cô ấy quan tâm đến mình&#8230; thích thú khi nhìn tình cảm của cô ấy trong bóng tối&#8230;<br />
&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8211;</p>
<p>Đi làm&#8230; đụng mặt cô ấy, cả anh chàng đó nữa&#8230; Cô ấy cười chào anh&#8230;Cô ấy cười chào anh???&#8230; Nhìn thẳng vào mắt anh&#8230;</p>
<p>Cô ấy đã thay đổi rồi&#8230; không còn nhút nhát nữa&#8230; đây là do tình yêu à? Hay do cô ấy không quan tâm anh nữa nên không ngại với anh nữa&#8230;.<br />
Cô ấy đã lựa chọn người phù hợp chứ không phải một tình yêu đơn phương vô vọng&#8230; Vậy cũng đúng thôi&#8230;<br />
Dù sao thì cô ấy cũng không phải mẫu người của anh&#8230;<br />
Dù sao thì cô ấy cũng không hợp với anh&#8230;</p>
<p>Dù sao thì anh cũng không hợp với cô ấy</p>
<p>Dù sao anh cũng không&#8230; yêu cô ấy&#8230;</p>
<p>Dù sao tình cảm cô ấy dành cho anh cũng chỉ vậy mà thôi&#8230;</p>
<p>Uống ly trà đào, cô ấy vẫn pha cho anh&#8230; nhưng lại không thuộc về anh nữa&#8230;</p>
<p>Anh suy nghĩ gì vậy&#8230;</p>
<p>Anh là một kẻ nhát gan&#8230;<br />
Anh thấy buồn&#8230; sao không dám nhận là mình đang buồn&#8230;<br />
Có lẽ là do anh kiêu ngạo</p>
<p>Anh thấy mình bị mất một vật thật sự quý giá nhưng anh không nói được câu gì&#8230;</p>
<p>Anh đã nhận được nhiều tình cảm nhưng lại không dám đáp trả&#8230;</p>
<p>Trong lòng anh là gì vậy&#8230;cảm giác tiếc nuối&#8230;cảm giác ghen tuông&#8230; cảm giác hụt hẫng&#8230; tất cả mọi cảm giác cứ hoà quyện lại tạo thành sự đau đớn&#8230;</p>
<p>Và anh đã nhận ra mình cũng có yêu cô ấy&#8230; có yêu cô ấy&#8230;</p>
<p>Đã muộn chưa nhỉ???<br />
Anh không muốn thấy cảnh cô ấy ở trong vòng tay kẻ khác&#8230;</p>
<p>Anh muốn hàng ngày vẫn nhận được những lời nói động viên nhưng câu chia sẻ của cô ấy.<br />
Cô ấy với anh dường như rất xa xôi rất cách biệt mà giờ sao thật gần gũi thân thương. Hoá ra là như vậy, hoá ra là cô ấy đã ở trong tim anh rất lâu rồi, anh đã dõi theo cô rất lâu rồi nhưng lại cứ bướng bỉnh không chịu thừa nhận.</p>
<p>Không phù hợp thì sao chứ?</p>
<p>Khác nhau thì sao chứ?</p>
<p>Một kẻ đào hoa thì sao?</p>
<p>Anh vẫn chỉ là một kẻ ngốc nghếch trong tình yêu!!!</p>
<p>Anh chạy như bay đi tìm cô ấy&#8230; không thấy&#8230;<br />
Gọi điện thoại&#8230; không có người nhấc máy&#8230;</p>
<p>Cuối cùng anh đã thấy cô<br />
Cô đang ở kia&#8230; đứng nói chuyện với mọi người &#8230;</p>
<p>Anh chẳng suy nghĩ được nhiều nữa&#8230; cảm giác tình cảm của cô sẽ không còn thuộc về anh làm anh không nhìn thấy gì ngoài cô&#8230;</p>
<p>Anh chạy lại và &#8230; ôm cô trước những ánh mắt và cái miệng đang há hốc ra&#8230;<br />
Anh không còn quan tâm&#8230; Anh mặc kệ &#8230; và nhận thấy cảm giác này sao quen thuộc vậy nhỉ?<br />
Như đã là như vậy, đáng ra phải như vậy từ lâu lắm rồi&#8230;</p>
<p>&#8220;Thật không công bằng!!! Em là người bắt đầu và là người đặt ra những quy tắc thì ít nhất người kết thúc phải là anh. Đừng tự ý kết thúc mọi thứ như vậy chứ.&#8221;</p>
<p>Cô ngạc nhiên trong vòng tay ôm chặt của anh&#8230;</p>
<p>Cô ngỡ ngàng trong vòng tay anh&#8230;</p>
<p>Ngỡ ngàng&#8230;<br />
Nhưng rồi cô cũng mỉm cười ôm lại anh&#8230;<br />
Một nụ cười thật hạnh phúc&#8230;<br />
Cô hiểu tình cảm của mình đã được đáp trả, theo một cách thật ấm áp.<br />
Nhéo mình một cái để biết rằng đây là sự thật chứ không phải là mơ.<br />
Cô hỏi lại:</p>
<p>&#8220;Sao anh biết đó là em? Em không nhớ mình có nhắn gì về bản thân mình&#8221;</p>
<p>&#8220;Đừng nghĩ anh là kẻ ngốc chứ? Xin lỗi vì đã bắt em chờ đợi quá lâu. Xin lỗi vì đã bắt em trao quá nhiều tình cảm mà không đáp trả&#8221; &#8211; anh nói trong sự hối hận&#8230;</p>
<p>Cô cười:<br />
&#8220;Em vốn không cần đáp trả mà? Nhưng dù sao được đáp trả thì hạnh phúc hơn rất nhiều&#8221;</p>
<p>Anh ngập tràn trong hạnh phúc khi cảm nhận được vòng tay ôm lấy mình của cô, nhưng vẫn lo lắng (không ngờ một kẻ như anh cũng có ngày phải lo lắng về tình địch của mình):</p>
<p>&#8220;Thế anh chàng kính cận thì sao?&#8221;</p>
<p>Cô ngạc nhiên:</p>
<p>&#8220;Ai? À. Em đã từ chối anh ấy lâu rồi mà. Sao anh lại nhắc đến anh ấy. Nhưng cũng phải cảm ơn anh ấy. Nhờ anh ấy động viên mà Em đã quyết định sống khác, em sẽ không giấu mặt nhắn tin cho anh nữa. Tình cảm cũng phải nỗ lực mới có. Em đã quyết định đối mặt nói rõ tình cảm với anh. Và có lẽ đây là phần thưởng!!! Một phần thưởng quá tuyệt.&#8221;</p>
<p>Cô cười nụ cười rạng rỡ&#8230; nụ cười mà anh chỉ muốn cô dành riêng cho mình&#8230;</p>
<p>&#8220;Hoá ra là vậy&#8230; nên cô ấy mới nói là tin nhắn cuối &#8230; làm anh hiểu nhầm&#8230; nhưng nhờ vậy anh mới hiểu được tình cảm của mình&#8230; vậy cũng đáng&#8230;</p>
<p>Ôm cô trong vòng tay anh còn nghe thoang thoảng mùi hương ngọt nhẹ của ly trà quen thuộc. Nó không đậm như trà chanh, không nồng như cà phê nhưng vẫn có thể khiến người ta thích thú.</p>
<p>Vậy là cuối cùng anh cũng tìm được điều anh muốn tìm&#8230;đó là ly trà đào này&#8230;Vậy ra tình yêu và hạnh phúc cũng giản dị thôi nhỉ?&#8221;</p>
<p>DatTV</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://thaimeo.info/blog/2011/03/oss-b%e1%bb%97ng-nhien-yeu-em/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

