Archive for Hài hước

Thiên thần ko thích phịch

// May 13th, 2010 // 2 Comments » // Hài hước, Sưu tầm

Có 2 thứ mà đàn ông cứ rỗi việc là đem ra bàn luận, đó là chính trị và gái. Chính trị thì khô khan và quỉ quyệt, gái lại ướt át và dễ thương, ấy vậy mà đàn ông có thể chung một cảm xúc khi nói về điều ấy thì kể cũng lạ. Cho đến khi đọc đâu đó được mệnh đề “chính trị là con đĩ” thì tôi à lên sung sướng. Đàn ông khoái nói về đĩ star là lẽ đương nhiên.

Trong một lần trà dư tửu hậu, bạn tôi bảo: “Ước mơ cháy bỏng của tao là tìm được, yêu được một người con gái Việt nam”. Tôi cười hơ hơ, một thằng đàn ông phong tình như bạn tôi lại có ước mơ nhỏ nhoi giản dị thế thôi sao?
(more…winking

THÓI CHƠI MỚI CỦA ĐẠI GIA – NGOẠI TÌNH

// December 27th, 2009 // No Comments » // Hài hước, Sưu tầm

Truyện này không được in thành sách

Các bạn thử đọc xem sao

CHO NÓ CÓ ĐẠO ĐỨC

Truyện ngắn

Lê Mai

Tôi goá vợ đã lâu chưa tục huyền. Bè bạn người quý mến thì nói: nó đợi con trưởng thành, hoặc, vợ yêu nó quá chưa cho lấy, muốn lấy được vợ phải cắt tiền duyên. Bè bạn người ghét thì nói:… Thôi dại gì vạch áo cho người xem lưng. Còn tôi biết, tôi chẳng được tốt như người đời nghĩ đâu. Hơn mười năm qua, nếu tính bình quân mỗi năm được 2 vụ mối lái thì đến nay đã là 23 vụ rưỡi, chẳng vụ nào thành công. Nguyên nhân có nhiều, nhưng chung quy lại thì do người thích tôi thì tôi không thích, người tôi thích thì lại có chồng.

Hôm nay, tôi đến thăm anh. Anh là tổng biên tập một tờ báo lớn. Anh là người có tiếng hào hoa và là người chơi với cô nào thì xui ngay cô ấy ngoại tình, với lập luận thật dễ hiểu: “Chơi với bọn con gái các em mà không ngoại tình thì chơi làm đếch gì cho phí thời gian, cho rách việc!”

Hôm nay, thời tiết vẫn như mọi hôm, ẩm ẩm ương ương, nóng không ra nóng, lạnh không ra lạnh. Vẫn chân thành và cởi mở, anh hỏi tôi:

- Hỏi thật nhé, tổng vơ vét mỗi tháng chú được bao nhiêu tiền?

Anh hỏi thật thì tôi nói thật:

- Tổng thu nhập mỗi tháng của em khoảng một triệu.

- Thế thì chú mày không lấy được vợ đâu! Phụ nữ họ lấy chồng cốt tìm một chỗ dựa. Dựa vào cái cột mục để mà chết à. Như anh đây, nguyên tiền đóng thuế thu nhập hàng tháng còn cao hơn tổng thu nhập của chú nên mới có một vợ và hai mươi bồ. Anh mà thu nhập như chú thì gia đình tan vỡ từ lâu rồi. Chú đừng viển vông nữa, lao vào làm kinh tế đi. Vật chất quyết định tinh thần. Khi nào thu nhập hàng tháng của chú đạt mức trên năm triệu đồng thì, chú lên đây, anh sẽ pa-xê cho chú cô bồ của anh. Cô này nhà năm tầng, có tiền tỉ trong tay.

Hình như anh có lý, nhưng…

Tôi đến thăm anh bạn thứ hai. Anh này có tuổi và thu nhập tương đương tôi. Anh là kỹ sư cơ điện, bị vợ bỏ hay bỏ vợ tôi không rõ nhưng… hiện nay đã có vợ mới. Anh hơn cô vợ mới chưa đến 25 tuổi. Bạn bè thật thật giả giả tán, nếu cô ấy biết cách, tuần rằm mùng một nào cũng chăm chỉ hương khói thành tâm cầu khấn, lòng thành thấu tận trời xanh thì chỉ sáu tháng làm gì mà “cụ” chẳng đi. Cụ đi, với số tài sản cụ để lại, vợ cụ làm gì chẳng dễ tái giá. Tái giá với tái dê hẳn hoi chứ chứ chẳng phải… Như nhà hiền triết thực thụ, bạn tôi nói:

- Thời đại tinh vi vi tính này mà ông còn lạc hậu quá, mai mai mối mối, tìm tìm hiểu hiểu, mất hết thì giờ! Thời đại Ba Đẻn qua rồi, thời gian đâu mà rẽ rẽ dắt dắt. Tình yêu tình dục thời cơ chế thị trường, “tình yêu thời thổ tả” phải công nghiệp hoá, hiện đại hoá. Lập trình đi: mỗi tháng tổng thu nhập là một triệu, không lấy vợ, tháng làm vài lần karaoke đến tiền ăn còn hẻo, nói gì đến ái tình phí mà đòi tán tỉnh. Không tiền, có tán sún răng cũng chẳng được ma nào. Nháy chuột, được ngay phương án: ra nhà hàng đón một em có con riêng lại sắp hết đát về, thế là, có người trông nhà, có người cơm nước giặt giũ, cơm no, bò muốn cưỡi lúc nào thì cưỡi, sướng chưa? Có học có hơn chứ. Ông thấy tính thế khoa học chưa?

- Khoa học thế sao ông không cưới cô ấy đi? Để mặc cảnh già nhân ngãi, non vợ chồng ổn định sao được?

- Ông hiểu gì về gia đình mà nói ổn định với không ổn định? Gia đình là dựa vào nhau mà sống hay là ràng buộc nhau? Ông bảo cưới nhau cho ổn định, nhỡ cưới xong, hợp lý hoá rồi, hợp pháp hoá rồi, mình đi làm cả ngày nó ngựa quen đường cũ rước trai về nhà tăng thêm thu nhập thì lúc ấy ông tính sao? Cơ chế thị trường việc gì hiệu quả thì làm, không hiệu quả thì cắt. Ông thấy các nước tiên tiến họ có quan niệm gia đình như mình không? Thích thì ở với nhau, không thích thì phắn, anh đi đường anh, tôi đi đường tôi, làm gì có tam đại với tứ đại đồng đường. Họ lạc hậu chắc? Không loằng ngoằng, nếu ông thích mô hình gia đình kiểu như tôi, tôi sẽ giúp. Nhà hàng bây giờ thiếu gì gái trẻ đẹp. Cứ gọi là sắp hết đát nhưng tuổi các cô ấy làm gì tới 30, còn trẻ còn đẹp chán. Thích gái Bắc Ninh có gái Bắc Ninh, thích gái Cần Thơ có gái Cần Thơ, hay ông thích chè Thái gái Tuyên cũng có tuốt.

Hình như anh có lý, nhưng…

Tôi đến thăm anh bạn thứ ba. Anh là giám đốc một tổng công ty đang ăn nên làm ra. Thấy tôi đến anh vui lắm. Anh khép ngay cửa phòng làm việc và dặn dò cô thư ký:

- Không liên hệ với bất cứ ai. Kể cả ông đùng.

Nói xong anh còn cẩn thận cắt bốn máy điện thoại trên bàn và cả máy di động. Vừa cắt điện thoại anh vừa vui vẻ nói:

- Cái anh điện thoại nhiều khi cũng bất tiện. Cực nhất lúc đang ị mà chuông cứ reng reng, sốt cả ruột.

Rồi đột ngột anh nghiêm giọng hỏi tôi:

- Lấy vợ rồi hả? Cô ấy bao nhiêu tuổi? “Anh” có hơn bố “em” một tuổi không?

- Đã lấy đâu! Tìm khó quá!

- Đừng quan trọng hoá vấn đề! Thượng vàng hạ cám dùng được tất. Vợ trẻ có cái hay của trẻ. Vợ già có cái hay
của già. Vợ xấu có cái hay của xấu. Vợ đẹp có cái hay của đẹp. Lấy đại đi rồi thiếu đâu bổ sung sau, hoàn chỉnh dần. Chuyện vợ nó như chuyện doanh nghiệp của tôi ấy mà: làm ăn được thì mở rộng quy mô, tuyển thêm người, tăng sản lượng; làm ăn khó khăn thì thu hẹp quy mô, sa thải bớt công nhân, giảm sản lượng.

- Nghe theo ông thì chỉ có nước đi ngoại tình.

- Ngoại tình chứ sao. Trên đời này có đứa đếch nào chung thuỷ mà chê ngoại tình. Thuỷ chung chỉ là một khái niệm để cuộc sống thêm mơ mộng, lãng mạn thôi. Tất cả là ở điều kiện. Điều kiện, ông hiểu không? Không có điều kiện thì chung thuỷ. Có điều kiện thì thôi. Ông thấy các cơ quan, công sở bây giờ ngoại tình sao nhiều thế! Đừng vội chê họ, tất cả nó nằm ở trong cái chữ điều kiện ấy. Ngay bản thân tôi, đứng đắn là thế mà có giữ nổi mình đâu. Các cụ dặn: khôn ba năm dại một giờ, mình nhớ như đinh đóng cột, thế mà khi có điều kiện tự nhiên quên tịt đi. Ông bảo, làm giám đốc như tôi tiền có, gái gú vây quanh, điều kiện thế có là công công cũng không giữ nổi trinh tiết, đừng nói là mình. Vấn đề là cứ lấy vợ đi, rồi muốn vợ chung thuỷ thì tìm cách cắt đứt mọi điều kiện để buộc nó phải thuỷ chung ông ạ.

- Rối rắm quá, có lẽ tôi không…

- Cứ lấy vợ. Lấy để giống mọi người. Lấy để không ai thương hại. Nhưng không được kỳ vọng vào nó.

- Làm thế nào để đừng kỳ vọng?

- Dễ ợt. Uống một viên kháng kỳ vọng là được. Như tôi hiện nay vừa có vợ vừa nuôi một em sinh viên làm thuốc kháng. Chán vợ thì sang em, như thế vừa đỡ tốn, vừa sạch sẽ, vừa an toàn, vừa nhân ái.

- Ông nói nhân ái?

- Nhân ái chứ sao. Em không có tiền ăn học, về quê làm ruộng hay làm điếm để có bằng? Được ta nuôi, em có tiền ăn học, có nơi ở riêng yên tĩnh để học hành. Khỏi phải lăn lóc thị trường, khỏi phải giao du với bọn du thủ du thực đầu trộm đuôi cướp… Ông bảo thế mình có nhân ái không? Ông có thích, tôi tìm cho một cô. Sinh viên đại học Xã hội Nhân văn, sinh viên Luật, Sư phạm… có tất. Ông ít tiền, mỗi tháng chỉ cần chi cho em khoảng dăm bảy trăm là đủ.

Hình như anh có lý, nhưng…

Tôi đến thăm anh bạn thứ tư. Anh là một nhà văn lớn hơn cỡ nhỡ nhỡ một chút. Trông thấy tôi, anh vừa cười ha hả vừa nói:

- Đến báo tin buồn hả? “Tôi lấy vợ” là “vơ lấy tội”.

- Có ai đâu mà cưới với xin.

- Thế thì may rồi. Bao nhiêu đứa thèm được vợ chết như ông mà có được đâu. Thành tâm cầu khẩn, khấn vái hàng năm mà hình như nó càng ngày càng khoẻ ra mới kinh, đúng là giời đánh thánh vật không chết. Ông đã gặp may thì cứ thế mà hưởng.

- Quan niệm như bố làm gì chẳng coi việc cưới xin là việc buồn.

- Ai chẳng thế, riêng gì tôi. Ngày cưới chính là ngày hai đứa tự nguyện ký đơn xin ly hôn đấy ông ạ.

- Có thuốc giải buồn đấy, ông có dùng không?

- Tuỵêt. Cho tôi uống đi.

- Thắng nó bảo tôi, mỗi tháng chịu khó bỏ ra năm bảy trăm nuôi lấy một em sinh viên, nó tìm mối cho, muốn sinh viên trường nào cũng có.

- Tuyệt! Tuyệt quá! Ngoại tình cũng có cái hay của nó. Trong vợ chồng, đứa nào ngoại tình đứa ấy dễ cảm thông và độ lượng. Mình làm trước đi, làm nhiều vào, nói dại nếu sau này vợ nó có nhỡ ngoại tình thì mình cũng dễ cảm thông, tha thứ. Thế gian được vợ hỏng chồng, vậy thì mình hỏng đi cho vợ được. Nhưng… nhưng tôi bói đâu ra tháng dăm bảy trăm, hay là… tôi với ông góp vốn nuôi chung một em, xong chưa?

- Xong! Nhưng mình chọn em học ở trường nào?

- Học ở trường nào cũng được, mỗi trường có cái hay riêng của nó. Nhưng tôi thích chọn em ở Sư phạm, cho nó có đạo đức.

- Đúng! Tuyệt đúng! Chọn Sư phạm cho nó có đạo đức!

@ Viet-Studies

Ba lần yêu cô giáo

// November 20th, 2009 // 3 Comments » // Hài hước

Đến bây giờ mình vẫn tiếc là không lấy vợ là cô giáo. Các cô thường xinh, tính tình thường mềm mỏng, biết  nuôi dạy con, không phải đi công sở ngày tám tiếng, thời gian chăm sóc gia đình khá nhiều. Nhất là cái đoạn dạy con thì hết chê, chồng cứ yên tâm kê cao gối ngủ, khỏi phải lo lắng gì.

Mình nhớ ngày xưa tụi trẻ con còn bé, chuyện dạy con mình vẫn ỷ lại cho vợ. Một hôm rượu say đang nằm lơ mơ nghe cu Líp hỏi mẹ nó làm toán, nói làm trong ngoặc trước hay làm ngoài ngoặc trước mẹ?  Mẹ nó nằm mắt đã liu riu, vươn vai ngáp dài một cái, nói trong ngoặc ngoài ngoặc gì cũng được. Chỉ một câu đó thôi làm mình hoảng hồn, từ đó cạch không cho mẹ nó dạy con nữa.

Cái số mình không lấy đựơc vợ nhà giáo, yêu đến ba cô chứ ít đâu.

Xưa gái sư phạm đẹp mê tơi. Thời này chọn vào sư phạm gồm cả hình thức nữa hay sao mà tuyệt không thấy cô nào xấu. Mình học Bách Khoa, gái Bách Khoa ma Văn Điển tất nhiên không màng, cuối tuần thằng nào thằng nấy hăm hở tìm về mấy trường sư phạm.

Trường sư phạm I ở Cầu Giấy, muốn lên đấy phải có hai thứ, một là dép nhựa Tiền Phong, hai là chiếc xe đạp, đó là vũ khí tán gái thời này, nhất là các em sinh viên. Trong lớp chỉ có năm bảy thằng có, cho nên phải  nịnh nọt chúng nó, ngày thuốc lá kẹo lạc, tối cháo phở chè đỗ đen , mới có thể mượn được đúng chiều thứ 7.

Xỏ được dép nhựa Tiền Phong cưỡi được xe đạp mới phi lên Cầu Giấy, mò vào phòng có em mình quen cứ thế đọc thơ hết bài này sang bài khác, mặc kệ các em trong phòng đang làm gì, đọc thơ chán thì về, thế thôi. Tán gái y chang thằng chập mạch thế mà cũng kiếm được một em. Em này quê Hà Tĩnh hơi thấp chút nhưng trắng nõn nà, tóc đen mượt, mắt to sáng long lanh, hát hay hết chê.

Một hôm chủ nhật chở em đi chơi, mời em vào ăn phở, thời này mời nhau bát phở gọi là sang. Em điệu chút, nói em chã em chã đôi câu rồi cũng vào theo mình. Đang ăn thì em thấy một đoàn mười mấy đứa bạn cùng khoá đang rong ruỗi vỉa hè, em bèn chạy ra gọi tất cả vào quán phở. Tim mình thắt lại, cuống tim teo lại chỉ bằng sợi tóc.

Mình đội cái mũ cối lẻn ra khỏi quán, chạy đến ngã tư tìm mấy bà phe, cái mũ cối đáng giá 80 đồng chỉ bán 50 đồng, rồi vội vàng chạy về quán phở. Chẳng dè em đã thanh toán xong xuôi. Không ngờ em là con nhà giàu, thấy thế chuồn luôn. Mình được giáo dục cẩn thận, ghét nhà giàu như nhà nông ghét cỏ, cứ ghét như thế cho đến chục năm sau mới biết mình ngu.

Em thứ hai ở Quảng Ninh, em là cô giáo cấp 1, cao ráo trắng trẻo, xứ  than đá đen sì lại sinh ra con gái trắng như trứng gà bóc, đặc biệt là gái Cửa Ông. Hồi đó mình đóng quân ở Mông Dương, chiều nào xuống suối cũng thấy em đi gánh nước, hình như em tăm đúng giờ mình tắm để đi lấy nước hay sao a. Thường ngày gặp nhau em chỉ cười cái rồi cúi mặt đi, hỏi gì không nói. Mình nói đưa anh gánh giùm cho, em dẩu môi nói không dám rồi ngoảy đít chạy đi.

Hôm ấy mình tắm dưới suối, em xuống lấy nước, đứng trên bờ lấy sỏi ném đá trêu mình, mình nhảy lên đè nghiến em xuống, lập tức bị em cho một bợp tai nảy đom đóm, nói mất dạy. Vừa đau vừa ngượng mình cạch mặt em luôn, gặp em đâu thì cố tình đi vòng ra xa, tránh chạm mặt.

Chẳng dè thế mà lại ăn, em chặn đường hai ba bận, nói em làm thế  anh không ân hận còn giận em à, nói năng thì bặm trợn nhưng cặp mắt lại long lanh sũng nước. Mình mặt lạnh, nói anh mất dạy em quan tâm làm gì. Em sà vào ngực mình, đấm đấm cấu cấu, nói ghét lắm ghét lắm. Mình bế xốc em vào nương ngô gần đấy, thế là yêu nhau tới bến, he he.

Yêu nhau được ít lâu, một tối em rủ mình đi chơi cho bằng được, mình trốn trại đi với em, được em chiều chuộng thoải mái tới khuya mới về. Tới gần cổng doanh trại em bỗng ôm ghì lấy mình, nói đi chơi nữa, không về đâu. Hỏi ra mới biết ngày mai em đi lấy chồng. Xong om.

Cô thứ ba giáo viên cấp hai, cao to múp máp, mặt đẹp như mặt Đức mẹ, đẹp khét tiếng ngành giáo dục Quảng Trị, mình tán được cũng nhờ cô vợ chú Vinh ( Nguyễn Quang Vinh) trợ thủ, vợ chú Vinh dạy cùng trường với em đã nhăm nhe với em rồi, em cũng đã biết nhà mình rồi, thơ mình em rất thích, thành thử mình về đó có ba ngày thì cưa đứt đục suốt, hi hi đã đời.

Đã nhất là dắt em vào quán cà phê, bao nhiêu cặp mắt ngưỡng mộ em. Mình vừa uống cà phê vừa rung đùi nhìn đám đàn ông ngó ngó liếc liếc em, sướng rêm. Duy nhất em này mình có làm bài thơ tặng, làm rất kì khu, ai cũng khen, được đăng nhiều báo in nhiều tuyển tập, gọi là  Bài thơ không vần hát cùng mùa hạ, định post lên cho bà con xem nhưng không sao nhớ hết, ai có nó không cho xin với.

Ba mình đã lên nhà em đặt vấn đề, gọi là đi nói, nhà em cũng sẵn lòng thì mình bị tai nạn chấn thương sọ não, vỡ xương bả vai. Mẹ em đi bói, thầy bói nói anh này chừng ba bốn năm nữa thì đổ điên. Em không nói ra, bố mẹ em cũng không nói ra nhưng cả gia đình và em cứ lạnh nhạt dần, rồi hỏng.

Mình nhớ cái đêm cuối cùng đi tàu cùng em vào Quảng Trị. Tàu chợ chật ních,  người lên mỗi lúc một đông cứ đẩy em ra xa, gọi mãi không thâý.

Đến nửa đêm thì đến ga Diên Sanh, mình xuống ga tìm em khắp các toa tàu đều không thấy, tàu chạy rồi vẫn không thấy em đâu.

Mình ra ngoài ga, ngồi tựa gốc cây hút thuốc chợt gốc cây bên kia có tiếng thì thầm, nghe rất rõ tiếng của em. Mình đi đến gần thì thấy em đang ngồi tựa vai một chàng công an cực kì đẹp trai. Mình lẳng lặng đi vào sân ga, nhảy tàu vô Đà Nẵng ngay trong đêm.

Thế là xong om cả ba em, hu hu.

copy từ: http://quechoablog.wordpress.com/2009/11/20/ba-lần-yeu-co-giao/

Bình luận viên bóng đá

// October 25th, 2009 // 3 Comments » // Hài hước

1 Fan của Liverpool viết:

Bình luận viên chuyên nghiệp chắc Việt Nam chưa có một ai cả, tại sao lại như vậy, vì nghề này tại Việt Nam chưa có cơ sở nào đào tạo và cấp chứng chỉ, ở nước ngoài người ta mới dùng từ chuyên nghiệp mà thôi. Nhưng vì các anh xuất hiện trên truyền hình nhiều, bình loạn về các trận đấu nổi tiếng và những con người nổi tiếng và chúng ta hay các anh tự cho mình là một bình luận viên chuyên nghiệp. Cũng được, không sao, thêm tấm áo cà sa chưa chắc đã phải là thầy tu…


1. BLV Long Vũ:
BLV Long Vũ nổi tiếng trước cùng với Quang Huy khi 2 anh đang ăn lương của Đài THVN, chuyên bình luận (BL) cho giải ngoại hạng Anh. Anh nổi tiếng cũng đúng thôi, cứ cuối mỗi tuần chúng ta lại được gặp anh, một gương mặt rất nổi của VTV3, anh có những câu bình luận rất hay, nhưng nhiều khi anh bình loạn thì tuyệt cú mèo, có ai trong chúng ta mà không cười mỗi khi nhắc đến BLV Long Vũ khi bình luận cho giải ngoại hạng Anh hay giải Vô địch quốc gia Việt Nam laughing :

Đầu tiên tôi ấn tượng với anh là: “…Anh đốn người như tiều phu đốn củi… ” rolling on the floor rồi “…xe đạp chổng ngược…”, tôi lại nhớ đến câu bình luận để đời của BLV Long Vũ mà tôi rất ấn tượng khi 1 cầu thủ ra sân với cái đầu bóng mượt “…Anh ta có quả đầu mà ở Việt Nam người ta thường nói là…rất chất nghệ… Sân cỏ là nơi phô diễn tài năng chứ đâu phải sàn Catwalk cho cầu thủ đi ra tạo dáng để… khoe hàng” =)). Xa hơn mấy năm về trước, khi Cantona ghi bàn, BLV Long Vũ nói luôn “Cantona có nét mặt mà người Việt Nam ta gọi là tinh tướng“. Đấy là với bóng đá nước ngoài, còn trong Việt Nam, cái câu ấn tượng của anh rất nhiều, tôi trích một số câu điển hình mà thôi, đó là : “…Sau khi Thạch Bảo Khanh vào sân anh ta còn rất khoẻ, anh chạy rất nhanh lên phía trước nhưng đội nhà mất bóng thế là anh lại hộc tốc chạy về…”, hay như: “Vừa rồi là một cú sút cực kì nguy hiểm nhưng không khó cho thủ môn!” rolling on the floor. Bình luận thế này ai là tín đồ của túc cầu giáo chả phải cười vỡ bụng ra mất.

Đó là bóng đá, còn khi anh tham gia dẫn chương trình trong một cuộc thi hoa hậu, anh có câu tôi nghe xong ngẫm nghĩ mãi mà không hiểu, câu đó thế này : “…Cặp giò tức là 2 chi dưới, mà đã là chi thì phải tính từ phần chuyển động dưới xương chậu chứ không tính từ điểm thấp nhất giữa khe hở của hai chân…” =)) , đấy xong rồi các chú các bác, các anh các chị có hiểu gì không chỉ cho tại hạ với.

Trong một bài phỏng vấn trên báo TT&VH, Long Vũ có tự nhận mình là 1 fan của Liverpool, nhưng cũng như mọi khi anh bình luận, anh rất hay thích trả lời nước đôi, tại vì ngoài Liverpool ra anh còn yêu thêm 5, 6 đội bóng nữa straight face .

Tóm lại chất giọng của Long Vũ hài hước, vui vui và hóm hỉnh hợp với BLV bóng đá, nhưng hiện nay anh làm Phó phòng thể thao – Ban biên tập truyền hình cáp – ĐTHVN, thỉnh thoảng anh xuất hiện trên chương trình truyền hình nhưng việc BL thì ít đi nhiều, do đó chúng ta không được nghe giọng quen thuộc của anh.

2. BLV Quang Huy
Gắn bó với VTV3 từ năm 1998, Quang Huy được biết tới như một BLV có chất giọng rất riêng và lối dẫn phong phú. Cũng nhiều năm nay, nói tới Quang Huy, người ta nghĩ ngay tới tình yêu cuồng nhiệt dành cho nền bóng đá Anh và CLB Manchester United. Mùa giải 1998/99 là mùa giải đấu tiên VTV3 tường thuật trực tiếp cả UCL và PL có lẽ do anh Quang Huy yêu thích Man nên năm đó VTV3 của nhà anh truyền trực tiếp MU nhiều đến vậy, không biết có các hạ nào nhớ không, UCL năm đó VTV3 chỉ không truyền 2 trận gặp Brondby mà thôi.

Còn nữa, có một chi tiết thật thú vị mà tại hạ nghĩ chỉ có các bác, các chú ham mê môn túc cầu từ hồi đó thì chắc mới nhớ: Trước trận đấu, theo lịch truyền hình trực tiếp trận đấu lúc 9h tối, không phải là trận MU – Leicester. 9h rồi 9h15, Tivi vẫn chẳng có gì ngoài ca nhạc. Đến 9h25, bất ngờ Tivi chuyển sang trận Man gặp Leicester, vẫn giọng BLV Quang Huy vang lên kèm theo lời xin lỗi vì đã không thể tường thuật được trận đấu như đã thông báo (do đường truyền hỏng) nên đành thay bằng trận MU – Leicester. Sau đó phải xem nốt mấy chục phút còn lại, nhưng không thật uổng phí, tại nhà hát của những giấc mơ Leicester đã 2 lần dẫn trước Man và Beckham đã 2 lần sút tung lưới Kesey Keller, trong đó có 1 quả sút phạt hàng rào tuyệt đẹp. Hồi đó Leicester của HLV Martin O’Neil không giàu nhưng có đội hình ổn định và chắc chắn với Kesey Keller thủ môn, hàng tiền vệ có Neil Lennon (Đội trưởng Celtic bây giờ) và Theo Zagorakis (Đội trưởng tuyển Hy Lạp vô địch Euro 2004). Hàng công của đội dẫn dắt bởi một Emile Heskey trẻ trung đầy sức mạnh, trận đấu đó tại hạ ấn tượng với Emile, 1 tiền đạo chạy khỏe như voi, Drogba khỏe như thế mà gặp Emile thời điểm đó thì gọi là muỗi, tranh chấp tay đôi không bao giờ thua Stam của Man 1 ly, cứ mỗi lần tranh chấp là Stam to cao lại ngã vật ra sân, sau này về với Liv và góp phần làm cho lịch sử của Liv hào hùng thêm đôi chút.

Cũng xin nói thêm trong một bài báo trả lời phỏng vấn anh Quang Huy, anh có nói là anh yêu luôn Bóng đá Anh và Man từ năm 1998 từ khi anh làm BLV cho Giải vô địch ngoại hạng Anh. Nói thế có nghĩa là thời điểm đó về sau đã có 1 tên hiểu rất rõ lịch sử bóng đá Anh nhưng nghe anh Huy bình luận chuối không thể tả được, kiến thức lỗ chỗ, nói năng lung tung, sau này mới nhận ra và thông cảm cho anh là do anh mới làm nhiều khi anh chưa có nhiều tài liệu để tác nghiệp, thời điểm đó mà nghe anh Huy BL trận nào của Man vs Liv thì chuối không thể tả được, thời điểm đó Man rất mạnh, không có nghĩa là giàu truyền thống nhất xứ sương mù, nhưng anh Huy vẫn nói đi nói lại rất nhiều lần là Man là CLB giàu truyền thống nhất của Anh, anh cố tình không hiểu hay là do thành phố Man nhiều sương mù quá che mất tầm nhìn của Anh. Các bạn phải biết rõ đến thời điểm này tại hạ tôi đang post bài này lên thì Man cũng chỉ có 2 cup C.L và 16 cup PL cũng chưa thể gọi là nhất được. Lúc đó anh Bình loạn rất linh tinh, anh có chất giọng riêng biệt và lối dẫn cuốn hút người xem, nhưng đó là người xem như anh mà thôi, anh chỉ coi Man là No.1, nhưng tại Anh cho đến giờ Man cũng chỉ là No.2 mà thôi, tắt tiếng Ti vi thì không được, xem bóng đá với cả nhà mà tắt tiếng thì chết toi, nhà có mỗi cái Tivi mà cũng chỉ có VTV3 mà thôi, Cable đầu kỹ thuật số thời điểm đó chưa có khái niệm. Thế là tại hạ tôi đánh phải sống chung với lũ vậy thôi, biết làm sao được.

BLV Quang Huy lúc đó mà làm chung với Anh Ngọc thì không hiểu chuyện gì xảy ra, một ông thì Man là No.1, một ông thì ACM là No.1, túm lại ai cũng là số 1, lần mới nhất gần đây nghe BLV Quang Huy và BLV Anh Ngọc bình loạn trận Man gặp ACM mà không thể hiểu được, như mổ bò mổ trâu ấy, cứ cãi nhau ỏm cả tỏi, rồi thì tranh nhau nói, tranh nhau Bình luận, tranh nhau đưa ra quan điểm này nọ trên truyền hình,… nói thật chán mà vẫn phải xem, phải sống chung với lũ….gì đó thôi. Tự an ủi mình tý, tự mình làm AQ chính truyện tý vậy.

3. BLV Anh Ngọc
Nếu như Quang Huy dành tình yêu bóng đá cho Man thì với Anh Ngọc đó là ACM, với ACM Anh Ngọc đã từng cho đó là lẽ sống, là tình yêu với đất nước hình chiếc ủng xinh đẹp bên bờ biển Địa trung hải, xứ sở của Pizza, của Vespa.

Hiện anh đang công tác tại báo Thể thao Văn hóa, anh viết bài rất hay, công nhận BLV Anh Ngọc viết bài trong TTVH hay, rất am hiểu bóng đá Ý, con người Ý và đất nước Ý. Nhưng bác này chỉ viết bài thôi, còn bình luận trên truyền hình thì bình thường, nhất là khi anh BL cho Bóng đá Ý, hay khi bình luận cho trận ACM, Anh Ngọc quá sôi nổi, quá bốc đồng và quá thiên vị khi BL, một BLV phải công minh thì người xem mới thấy cái hay, cái đẹp của bóng đá, nếu như cho Anh Ngọc BL thì ai cũng yêu ACM hết thảy mà thôi, vì sao tôi nói vậy, vì có BL trận nào mà không có ACM kiểu gì thỉnh thoảng anh cũng chêm được vài câu về ACM trong đó, Anh Ngọc có lẽ phù hợp hơn với việc bình luận trên đài phát thanh.

Đây là câu nói nổi tiếng của Anh Ngọc: “Viva Boban, viva Kaka, forza Italia” (nói thêm, Forza là đảng do thủ tướng Italia hiện nay tỷ phú Belusconi lập ra và đang cầm quyền tại đất nước hình chiếc ủng này, thỉnh thoảng các bạn xem trên truyền hình vẫn hay gặp cảnh các CĐV của ACM cầm trên tay tấm biển có chữ forza Italia, Viva forza). Có ai đó còn nhớ không khi anh bình loạn trận Man gặp ACM, thế này chứ : “…thật tuyệt vời, trên khán đài ngày hôm nay có 1 người bạn của tôi đang học Master ở đó, cô ấy cũng là 1 người ACM trung thành, đó là người bạn của vợ tôi… ” rolling on the floor, tóm lại là Anh gọc Bình loạn bốc đồng, và sôi nổi quá, cho Bình loạn trên truyền thanh hay hơn.

4. BLV Thành Lương
Một BLV mới của VTC nhưng cũng rất huyên thuyên, BL thì thao thao bất tuyệt, không chuyên nghiệp, anh cố làm ra vẻ hiểu biết nhưng thực sự thì lại không biết gì nhiều đến các cầu thủ trên sân còn nhầm lẫn lung tung.

Bình luận trong một trận đấu, BLV Thành Lương của VTC phán: “Sau đó đội Argentina đã ghi thêm được 1 bàn thắng, nhưng không được trọng tài công nhận do họ mắc lỗi việt vịlaughing .
Huyên thuyên, không được công nhận thì ai gọi là bàn thắng. Còn nữa sau trận Juve thua Asernal Thành Lương làm câu: “… tôi đã phải dùng đến những từ ngữ mạnh như cái tát, cú trời giáng, vết ô nhục… để nói lên 1 trận thua toàn diện, nhục nhã, ê chề của các cầu thủ Juve…nhưng tất cả mọi điều này cũng xuất phát từ 1 tình yêu quá lớn, 1 niềm hy vọng quá lớn mà tôi đã đặt vào Juve…” rolling on the floor.

Đây là lúc Chelsea gặp Liv tại bán kết năm nay: “… Ngày xưa chính Mourinho than phiền về việc mỗi khi Chelsea bị dẫn trước, các đội khác liền lui về cố thủ, cứ như đặt nguyên chiếc xe buýt trước khung thành. Thế mà giờ đây chính ông lại chỉ đạo cho các học trò mình đem chiếc xe búyt đó để trước khung thành…” laughing tuần sau lại thấy thế này nhé: ”…Vâng thưa các bạn, tuy bị dẫn trước nhưng Chelsea đã chơi phòng thủ không hề tiêu cực, đã lấy tấn công làm phọng ngự, áp chế đối phương“.

Nhiều khi thấy anh Thành Lương anh cứ huyên thuyên một lúc, thao thao một lúc là đầu mỗ tôi nó cũng như sắp nổ tung, chả hiểu một cái gì cả, các hạ có ai hiểu chỉ giùm đi.

—-
1 Fan của Chel$ viết:

Trong cái đống bình luận viên VTC tớ ghét cay ghét đắng thằng BLV Hồ Hiệp. Thằng Thành Lương bây giờ ăn nói có khiêm tốn chút ít nên đỡ ghét hơn. Cái thằng nhãi Hồ hiệp bình luận thì tớ chỉ muốn đập mẹ cái đầu VTC đi waiting , tức ko thể chịu nổi. Nghe cái giọng bình luận như là đang dặn ỉa vậy. Hãm quá, nó cứ gằn giọng phọt ra đc 1 câu rolling on the floor . ko hiểu nó học đc ở đâu cái kiểu bình luận cứt như vậy. Tớ ko quan tâm nó thích đội nào nhưng tớ muốn ỉa vào cái mồm bình luận của nó (xin lỗi vì tớ đã nói bậy nhưng vì ức chế quá ko chịu nổi). Cứ mỗi lần nghe thằng Hồ Hiệp hay hồ điệp gì đó là tớ tắt VTC thà xem ESPN bình luận tiếng anh còn hơn.
Nhiều khi tớ cảm giác như cái mồm nó đang bị táo bón rolling on the floor nên mới như vậy. mà trình độ thì chả có cứt gì nổi trội. đúng là “Thời buổi loạn lạc trâu bò đi làm BLV”. ko biết có ai cùng cảm giác với tớ ko.

—–
Linhvb – MUSVN:

Em là em thik bàn luận về cái vấn đề lài lắm, như mọi người cũng nói rồi, thế hệ kế cận các BLV Việt Nam thuộc “ko có thi` thiếu mà có càng thiếu“. Các ví dụ sau đây sẽ chứng minh tất cả :

- Tạ Ben Cu, tài năng mới nổi sau WC 06, phải công nhận anh này có chất giọng khá ổn nhưng về kiến thức chuyên môn thi` cần phải xem xét lại nhiều, chất giọng đc nhưng về khoản giọng gốc Ninh Bình của anh thi`…(anh chuyển từ Đài PT-TH Ninh Bình sang ạ), trong trận Hà Lan – S&M ở WC 06 ta có thể thấy những tiếng kêu thất thanh của anh : “Kìa, Robbien đã có bóng, vâng nại một đợt phản công cho Hà Nan, Robbien, SÚUTT, ko vào, rất tiếc cho Robbien vi` anh đã bỏ nỡ 1 cơ hội quý hơn vàng“, đặc điểm anh này là tín đồ cuồng nhiệt của bóng đá thực dụng, với anh đợt tấn công nào cũng là phản công. Thêm nữa anh này ko biết nhận dạng cầu thủ thậm chí tên cầu thủ (thậm chí là đội nhà VN), anh này sẵn sàng gọi Đức Dương vừa sút bóng xong là Vũ Phong mà khi nhìn quay cận cảnh và nhìn rõ bảng tên thi` vẫn chưa nhận ra mình sai, Vũ Phong thi` bị anh này đuổi khỏi họ Nguyễn và thay bằng họ Lê v.v… và v.v… có lẽ kể cả ngày cũng ko hết…

- Tiếp đến là anh khác cũng đang ở VTV (em quên mất tên), năm ngoái em nhớ trận HP.HN – TMN. CSG thi` phải, khi Trọng Lộc của HP lao cả 2 con gầm giày vào 1 tên của Thép Cảng thi` anh này ko hiểu sao, như sắp đặt trước, đồng thanh hô lên cùng em và thằng bạn 1 từ cảm thán rất đặc trưng : “Uồi, vãirolling on the floor

- Đến bên VTC , Thành Lương, anh này đc cái kiến thức tạm đc, phải cái tinh vi hơn cả bố đời whistling , trận CK FA năm 2006 Liv – WHU, trong phần BL giữa trận đấu anh đã rất hồn nhiên tuyên bố trước khi bước vào hiệp 2 : “Nếu ông Benitez đang xem CT tường thuật của đài VTC chúng ta và LÀM THEO NHỮNG J` TÔI NÓI THI` có lẽ tình hình của Liv chắc chắn sẽ đc cải thiện hơn nhiều” . Lại nữa, đến WC 06, trận tứ kết Anh – BĐN, khi Becks đuối sức và ra nghỉ thi` Lương nói cho mọi người cùng khán giả đc biết : “Về vấn đề Becks phải ra nghỉ giữa chừng, tôi cũng là người đá bóng nên tôi biết, Becks bị ợ chua là vi` blah blah….

- Đến anh Hồ Hiệp, anh này kết mỗi cái thik chơi điện tử (đá PS2 : WE cả PES), bác nào bảo anh này thik MU thi` tò nhâm, anh này thik Valencia và Aimar, anh ý chỉ bênh MU vi` tát nc’ theo mưa thôi, xem trận hắn bình luận có Valencia của hắn thi` thôi rồi, anh này tòan dựa vào chỉ số mà hắn biết qua đá PS để đánh giá trình độ cầu thủ, ko biết hắn có thik Aimar thật ko chứ cứ anh này đc nhắc đến là y như rằng : “Aimar là 1 trong những cầu thủ có chỉ số vào hàng cao nhất trong các game bóng đá” hoặc ” Đó là lý do tại sao Chú hề có chỉ số dắt bóng gần đạt hạng cao nhất “, trận Ý – Ghana WC 06, anh này dẫn CT bình luận trước, trong, sau trận đấu có phát biểu 1 câu : “Thủ môn của đội Ghana có 1 cái tên rất giống tên 1 loại USB chúng ta hay dùng, USB Kingston” =))
Thế là cũng khơ khớ vấn đề rồi đấy nhở, những cái nài chắc mọi ng` cũng biết hết rồi
BLV của các đài nc’ ngoài, họ hay thuê những người đã và đang làm chuyên môn về đá bóng (cầu thủ hoặc HLV ) về để BL, họ có chuyên môn sâu, đọc trận đấu rất tốt, lại kiến thức cơ bản về ngôn ngữ cũng có đủ nên bình luận cực hay, còn VN ko làm đc điều này vi` phần lớn các cầu thủ giỏi ở VN là những người có chất giọng ko chuẩn, và phần lớn là “đường học ngắn” nên rất khó khăn để làm điều này.

——
Từ nãy đến giờ tớ nói vòng vèo một thôi một hồi cũng chỉ nhằm vào một mục đích là muốn chửi vỡ phễu cái lũ ngu dốt đần độn hiện đang làm công tác bình luận bóng đá trên VTV và VTC. Tại sao chỉ chửi VTV và VTC, là bởi vì tớ hiện đang ở Việt Nam, cụ thể là đang ở Hà Nội, mà lại đang dùng thuê bao truyền hình cáp của bọn HTV nên chỉ xem WC được qua hai cái kênh chó chết kia thôi, tức chúng nó lắm rồi, tức không chịu được, hôm nay phải cho chúng nó một trận. Ngay trên đầu đề của bài viết, mọi người cũng đoán ra, những con bò ở đây chính là cái lũ BLV ngu si kia. Nói chúng nó ngu như bò thì kể ra cũng tội nghiệp loài bò thật, chính vì thế tớ đành xin lỗi toàn thể loài bò trước khi được bắt đầu.

Sau khi Quang Huy đào tẩu khỏi VTV để chuồn sang VTC cùng với một số chiến hữu, thì ban lãnh đạo mục thể thao của VTV chắc bị shock quá nên tẩu hoả nhập ma hết cả lượt, nên nảy ra một cái ý nghĩ rất là quái gở, đó là mời gái vào bình luận bóng đá, và đau lòng nhất là cái lũ dở người ấy chúng nó vác ngay World Cup lần này ra làm vật thí nghiệm. Tèn tén ten, thế là cứ thỉnh thoảng bà con lại được nghe tiếng của cái của nợ này, nói nhăng cuội về trận đấu. Bảo là nói nhăng cuội là còn nhẹ, vì cái đồ đần độn này nó không biết quái gì về bóng đá cả, vào bình luận chung chỉ có nhiệm vụ là thỉnh thoảng dùng cái sọ dừa mọc trên cổ nghĩ ra vài câu hỏi ngớ ngẩn rồi tương vào mẹt cái thằng đang nói cùng mình, bắt nó trả lời. Giang hồ đồn đại tên con thần kinh này là Thúi Hằng, hị hị, quả đúng là người làm sao tên chiêm bao làm vậy, tsb con dở người. Hỏi vô duyên, đọc tình huống sai, phát biểu linh tinh (dẫn chứng nhé: “Bóng chạm xà dọc bật ra ngoàirolling on the floor , “Các cầu thủ Australia trông như những chú gà tây“…winking, chẳng hiểu sao nó vẫn còn bi bô nhiều như vậy. Tớ thật là nếu có dịp gặp thể loại này ở ngoài, sẵn sàng hắt cho nó cả bát mắm tôm vào mặt. Người đâu mà hãm.

Hôm qua bắt tỉ số đúng liền hai trận, buổi tối xem đã không còn thấy giọng nói và những câu hỏi nhí nhố của em Thúi Hằng, tự dưng tâm tính lại dịu dàng trở lại, bây giờ bảo ngồi viết bài chửi bới hai thằng dở hơi Tạ Biên Cương ngọng líu ngọng lôThành Lương mặt như con ễnh ương, bình luận như bố tướng kể cũng khó. Mà được ngoa ngoắt như phần I thì lại càng khó. Nhưng mà công nhận tên hai thằng này có tác dụng, mới chỉ nhắc đến mà máu trong người đã sôi lên sùng sục rồi, hẹ hẹ, phải cho chúng nó lên thớt.

Đầu tiên là phải nhắc đến thằng Tạ Biên Cương. Đặc điểm nổi bật của thằng này là ngọng, và giọng quá nặng tiếng địa phương. Rõ ràng VTV là đài trung ương, không hiểu sao lại tuyển một đứa nói tiếng Việt còn chưa sõi vào làm bình luận viên, điều này chắc chỉ có giời mới biết được. Ai đời đại diện cho Đài truyền hình Việt Nam, nó đọc tên CLB Villareal thành “Vi-la-de-an”, Ronaldinho thì anh đọc là “Dô-lan-đi-nhô”. Thêm vào nữa, thằng này mắc phải cái tội yêu quý quê cha đất tổ một cách mù quáng cho nên cứ có cơ hội là ngay lập tức chứng tỏ cho khán giả xem truyền hình biết mình là người nhà quê bằng cách tung thổ ngữ vào. Mà các cụ nói rồi, cấm có sai: “Điếc hay ngóng, ngọng hay nói”. Thằng Tạ Biên Cương này khi bình luận chung ngu nhất là chuyên gia nói tranh phần của thằng ngu còn lại (thông thường thằng bình luận chung với nó là thằng Tuấn Anh, về mức độ ngu dốt thì cũng same same với nhau, được cái giọng ko nhà quê) Thêm nữa là thằng này không có khả năng phân biệt cầu thủ đang đá thuộc đội nào với đội nào, ngay trong cùng một trận nó có thể cho một cầu thủ đến chục cái tên, rồi chuyển từ quốc tịch này sang quốc tịch khác ngay lập tức, rất chi là đần độn. Khán giả đang thưởng thức bóng đá mà nghe phải mấy cái câu: “Quê i-em miền trung du” mí lị“ Robb-ien là một cầu thủ tri-ẻ, tài năng, anh si-ẽ còn tiến xa” blah blah.. thì hầu như ai cũng lộn hết cả tiết, chỉ muốn đè nó ra mà nhét cho một đống giẻ lau bát vào mồm, hoặc tốt nhất là đè ra cắt mợ nó lưỡi đi, hết bi bô.

Thằng tiếp theo, là thằng Thành Lương, thằng này tớ cực ghét. Thằng này đáng ra đừng có nên lên hình, vì mặt nó như con ễnh ương, nhìn ghét cực. Nhưng cái làm mọi người căm thù nó phần lớn là ở cách nó bình luận trận đấu. Đáng ra biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe. Đằng này những cái thể loại thiếu iốt bẩm sinh như thằng Thành Lương nó cứ nghĩ nó là bố đời ấy, ăn nói vừa ngu vừa trịch thượng, lên giọng xuống giọng cứ như công nông lên dốc ấy, nghe phản cảm x tả. Thằng này cùng với tất cả lũ BLV ngu dốt của VTC đều không có khả năng đọc trận đấu, không biết nhìn nhận các vấn đề thuộc về kỹ thuật đá bóng mà chỉ biết nói linh tinh thôi. Để minh hoạ những câu nói linh tinh của thằng ễnh ương này, tớ post lại hai câu bình luận ở Champions League cho mọi người nhận xét: “”Tôi đã phải dùng đến những từ ngữ mạnh như cái tát,cú trời giáng,vết ô nhục..vv để nói lên 1 trận thua toàn diện,nhục nhã,ê chề của các cầu thủ Juverolling on the floor (Trận Juventus – Arsenal) rồi “Trận Benfica-Barca có vẻ đẹp của 1 lối chơi tấn công nghệ thuật và đầy cống hiến còn trận Arsenal-Juve mà chúng ta vừa xem lại có 1 vẻ đẹp lung linh về mặt chiến thuật” Mk, đến đấy thì tớ nghĩ có khối người cùng một nhận định như tớ: Đúng là thời buổi loạn lạc, giá trị đảo lộn, trâu bò nhảy lên làm Bình luận viên bóng đã. Hãm x tả. Một lũ fò!

—–
Blog BLV Anh Ngọc:


Chưa bao giờ cái nghề BLV ở VN lại khủng hoảng đến thế này. Sự ra đi của những BLV gạo cội, sự chia tay của anh Huy với VTV3 và sự bùng nổ của truyền hình bóng đá cùng với sự mở rộng hết công suất của các đài truyền hình từ trung ương đến địa phương, từ các đài trước đây chưa hề có bóng đá đến những đài mới mở rộng phạm vi phủ sóng…đã tạo ra một nhu cầu khủng khiếp với các BLV, nghĩa là cần phải có một số lượng BLV thật sự lớn trong một thời gian thật ngắn để lấp đầy các chương trình trong những khung sóng ngày càng rộng ra, trong khi chất lượng lại không thể đi cùng với số lượng như một điều hiển nhiên. Thời của tôi tung hoành bên HTV Hà Nội, mới chỉ có tôi bình luận Serie A, trong nam có Lý Chánh và Anh Tuấn, ở VTV thời đầu có Long Vũ, sau có Quang Huy và Quang Tùng, một số lượng rất nhỏ nhưng đã đáp ứng một khối lượng công việc cực lớn.

Nhưng bây giờ, khối lượng công việc của những anh em đi sau còn khủng khiếp hơn nhiều. Có ít nhất 3 kênh thể thao phát 24/24 là VTC3, HTV2, VCTV3, đảm nhiệm một loạt các giải VĐQG lớn từ châu Âu đến Nam Mỹ, từ các giải VĐ vùng đến những giải lớn như Champions League hay World Cup để đáp ứng đầy đủ nhất nhu cầu của khán giả lúc nào cũng đói bóng đá (và đói cá độ).Tất cả bùng nổ chỉ trong một năm và như một điều hiển nhiên, các BLV không thể sinh ra cùng lúc nhiều đến thế, và những BLV trẻ, giỏi và yêu nghề lại càng không thể vừa mới được sinh ra từ hôm qua.

World Cup 2006 chứng kiến sự khủng hoảng nặng nề của công tác bình luận. Chưa bao giờ tôi nghe thấy nhiều điều tiếng đến như thế về các BLV (trong đó có cả tôi, hic), nhưng đặc biệt nóng bỏng là những BLV của VTV3, đơn giản là đó là đài TH lớn nhất trong cả nước và có ảnh hưởng lớn nhất đến các khán giả, vì tầm phủ sóng của nó lớn nhất. Việc anh Huy từ VTV sang VTC đã để lại một lỗ hổng cực lớn trong studio VTV và đó chính là một bước ngoặt lớn cho thấy VTV3 không chỉ đánh mất bản sắc trong lĩnh vực mà họ đã làm tốt nhất từ trước đến nay mà còn đánh mất cả phương hướng phát triển của họ. Người ta cho rằng chỉ cần thay thế một người bằng 2,3 người khác rồi thời gian cũng làm khán giả phải chấp nhận là một sai lầm. Lứa BLV và BTV VTV3 mới đã đơn giản là không thể (và không biết đến bao giờ) mới có thể tạo ra một bản sắc mới và gây được ấn tượng thực sự với những khán giả khó tính.

VCTV3 cũng tạo ra một ekip BLV mới, chưa nói đến VTC có nòng cốt là các BLV đã có tiếng, nhưng điều mà tôi khẳng định với các bạn là làm một BLV cực khó, làm một BLV giỏi càng khó hơn. Thế hệ BLV hiện tại chưa thấy ai có sự sâu sắc và đi vào lòng khán giả như thế hệ chúng tôi và có lẽ sẽ còn nhiều năm nữa như vậy. Tôi đã làm giám khảo trong một cuộc tuyển BLV của VCTV3. Hơn 100 người dự tuyển mà chỉ chọn được 5,6 người có vẻ được, mà thực ra tôi và anh Long Vũ, người đứng đầu cuộc thi ấy, vẫn chưa thực sự ưng lắm. Điều đó chứng tỏ là việc có được những BLV có thể làm được việc và thành công ngay vào lúc này là không thể. VTV3 có một ý tưởng hay, là tổ chức cuộc thi BLV cho đại chúng và sau đó phát trên sóng những đoạn băng do họ bình luận. Nhưng sau đó đưa họ lên sóng trực tiếp cho World Cup là một điều cực kỳ sai lầm, nếu không nói là thiếu thông minh, vì nó tạo ra một sức ép cực lớn với các BLV trẻ ấy (đó là trên lí thuyết, vì tôi không cảm nhận được sức ép ấy đối với họ, đó là một điều tốt) và nó nhanh chóng tiêu diệt những ai không thành công. VTV3 không bao giờ thừa nhận là họ đã không thành công với cuộc thi đó và cách sử dụng người đó, nhưng phản ứng dữ dội của khán giả là một điều cho thấy tính hai mặt của vấn đề: 1) VTV3 biết quá rõ những nhược điểm của các BLV mới, nhưng họ không thể thừa nhận điều đó vì nó sẽ dễ dàng khẳng định con đường mà họ đi là sai lầm, 2) VTV3 cũng không có cách nào khác là phải chấp nhận những BLV ấy, vì đơn giản là họ đã không có một lực lượng kế cận thực sự tốt khi những BLV giỏi không còn ở đó nữa, vì những lí do khác nhau.

Trong số các BLV mới ở đó, Tạ Biên Cương đã để lại những ấn tượng xấu nhất, vì lí do gì các khán giả đều đã biết. Tôi nghĩ rằng, đó là một BLV trẻ, tự tin và có ý chí tiến thủ. Anh đã rất cố gắng trong thời gian qua, nhưng những gì để lại từ hồi World Cup rất khó phai và anh sẽ còn mất nhiều thời gian nữa để khẳng định mình, khi cái bóng của những người đi trước quá lớn, và anh, cũng như những BLV trẻ khác, đều phải chịu một sức ép cực lớn là phải thành công, phải đi một con đường mới không giống những người cũ. Theo tôi, đó là điều hầu như không thể và điều đó, chính các BLV đó biết rõ hơn ai hết. Và những người đi trước rất thông cảm với họ, cũng như muốn nói với các khán giả là hãy kiên nhẫn và không nên quá khó tính trong mọi vấn đề của các BLV (tôi và anh Lý Chánh đã viết vài entry về cái nghề này để các bạn hiểu hơn, không phải để thanh minh hay bao biện, mà là để cho các bạn hiểu)…”

Làm bình luận bóng đá là làm gì?
Không thể vào không bao giờ có đào tạo BLV chuyên nghiệp: vì ở Việt Nam, chưa nói gì đến thế giới, không có một trường lớp nào được lập ra là để đào tạo BLV, vì công tác BLV thể thao nói riêng và bóng đá nói chung, là một chuyên ngành hẹp trong công tác báo chí. Tất cả những ai đang làm BLV hiện tại tốt nghiệp từ nhiều trường khác nhau, không nhất thiết là phải tốt nghiệp trường báo chí, nhưng có lòng yêu nghề, có một chất giọng tương đối được và có thể chịu đựng được cường độ làm việc, đều có thể làm BLV (những ai đã tạo ra được một tầng lớp khán giả chỉ nghe anh ta đều là những người có phong cách rất đặc biệt, và có phương pháp riêng của anh ta để giữ khán giả). Việc còn lại của công tác bình luận, lên sóng thế nào, quá trình đào thải ra sao và khán giả chấp nhận hay không, thời gian sẽ trả lời.

BLV không nhất thiết phải là cầu thủ bóng đá (nhưng biết đá bóng thì càng tốt): Nhiều bạn cho rằng, làm BLV thì phải là cầu thủ. Theo tôi được biết, không một BLV nào ở Việt Nam (trên thế giới cũng thế) là cầu thủ, vì ai cũng hiểu, trình độ cầu thủ có thể nói hay đến mức nào rồi (!). Điều mà các bạn nhầm lẫn là ở chỗ, trong truyền hình Việt Nam, người BLV thường chỉ làm một mình, bây giờ mới dẫn đến bình luận đôi và về nghề, họ được gọi là “commentator”. Trong khi đó, ở nước ngoài, trong studio luôn có 2 người làm việc cùng nhau, một người là “commentator” (Ý gọi là “telecronista”) có nhiệm vụ đọc diễn biến trận đấu, tường thuật cho khán giả các tình huống trên sân, và…la hét khi có bàn thắng, nghĩa là có trách nhiệm của một người dẫn dắt (narrator), trong khi người thứ 2 mới đóng vai trò của một người BLV thực thụ, và được gọi là “pundit”. Họ không nhất thiết phải là một nhà báo như tay “commentator”, mà có thể là một cầu thủ (trường hợp này xảy ra nhiều nhất, như Maradona, Vialli, Bergomi, Beckenbauer đã làm) và nhiệm vụ của họ là phân tích sâu về một tình huống nào đó, phân tích diễn biến hoặc các chiều hướng tiếp theo của trận đấu (việc này nặng về chuyên môn và đúng với nghề đã từng gắn bó của họ hơn). Các “pundit” thường nói ít hơn các “commentator” nhưng đã nói là phải sâu.

Bây giờ, đi vào vấn đề chính: làm bình luận viên bóng đá nghĩa là gì? Tôi sẽ trả lời một cách ngắn gọn theo quan điểm và trải nghiệm của một người đã sống với nghề này khá lâu: làm BLV bóng đá nghĩa là đem bóng đá từ sân cỏ về nhà của người xem, làm cho trận đấu trở nên cuốn hút, sôi nổi hơn bằng kiến thức, nhiệt huyết và khả năng chuyên môn của người bình luận, có sự dũng cảm khi đưa ra các phát ngôn và có chính kiến trong mọi vấn đề, nhưng phải luôn giữ được sự khách quan, và không chỉ như thế, đem đến cho trận đấu nhiều thông tin thú vị hấp dẫn xung quanh nó mà không làm cho nó trở nên nát vụn và vô duyên bởi được ra hoặc nhiều quá, ít quá, hoặc không đúng lúc. Một BLV bóng đá, vì thế, không chỉ là một người chỉ biết có mỗi bóng đá, mà cần một kiến thức sâu rộng về cuộc sống nói chung, về nền bóng đá, giải bóng đá mà anh ta được phân công phụ trách nói riêng, bởi một trận đấu không chỉ kéo dài trong 90 phút và bóng đá không chỉ là 5.400 mét vuông sân cỏ với 22 cầu thủ đuổi theo một trái bóng tròn. Kiến thức và sự say mê ấy giống như một sự đầu tư sinh lãi, bởi nó tác động ngược trở lại công việc bình luận, và làm cho chương trình bình luận của người BLV trở nên sâu sắc hơn, có giá trị hơn. Đó chính là một trong lý do tại sao có rất ít các BLV thành công và hơn 80 triệu dân VN chỉ có vài người thực sự tạo ra được sự đột biến trong nghề.

Còn theo bạn, làm bình luận bóng đá nghĩa là làm gì?

Tổng hợp từ các topic, entry về BLV tại Blog Anh Ngọc, Forum MUSVN, LiverpoolVN

Rau và thịt

// October 4th, 2009 // 3 Comments » // Hài hước

Rau là tinh yêu, Thịt là tình dục , không thịt, ăn rau vẫn sống được, sống khỏe, sống lâu. Không rau, chỉ ăn thịt, bổ ngang rồi bổ ngữa..khó tiêu, giảm thọ. Cần cân đối mới hưởng thụ được hết cái hay cái đẹp.

Thôi mình ăn rau. Dù thề là mình thích ăn thịt blushing À sâu răng, ăn cháo blushing laughing

Pham Tuan – Vinasat1

// September 25th, 2009 // 2 Comments » // Hài hước, Sưu tầm

Vào cuối những năm 80 vẫn “lưu truyền trong dân gian” một câu truyện liên quan đến sự kiện con tàu “Liên Hợp 37” chở một nhà du hành vũ trụ Liên Xô và anh hùng VN, Phạm Tuân, lên vũ trụ:

Chuyện kể rằng, theo một tài liệu “mật”, trên con tàu không phải có hai nhà du hành mà có đến ba nhà du hành của Liên Xô, Cuba và Việt Nam. Sau một tuần chu du tiên giới, tàu hạ cánh về mặt đất. Các nhà du hành được đưa đi kiểm tra sức khoẻ. Kết quả, đồng chí Liên Xô sức khoẻ hoàn toàn tốt. Đồng chí Cuba, về cơ bản không có gì đáng ngại, duy chỉ có hai mu bàn tay bị sưng đỏ lên. Bác sỹ căn vặn nguyên nhân, đồng chí ngượng ngịu kể:

- Lúc ở trên tàu, thấy cái gì lạ tôi cũng sờ vào nên bị đồng chí Liên Xô cầm thước kẻ vụt vào tay.

Đến lượt Phạm Tuân, cả mu bàn tay và má đều bị sưng đỏ. Bác sỹ lại hỏi nguyên nhân thì Phạm Tuân cũng không giấu diếm:

- Tôi cũng như đồng chí Cuba. Nhưng vì tôi hỏi nhiều quá nên bị vả vào mồm.

Câu chuyện tiếu lâm này, cùng nhiều câu chuyện tiếu lâm về chuyến du hành ấy, tất nhiên không nhằm vào cá nhân Phạm Tuân, mà nhằm chê cười một sự kiện: Người ta đã “hoành tráng hoá” một sự kiện bình thường. Sự việc một phi công giỏi (cứ cho là thế) được lựa chọn, đào tạo để thực hiện một công việc trên vũ trụ (trên một thiết bị hoàn toàn của nước ngoài) đã được thổi phồng để lấy đó làm thành tích, vênh vang với thiên hạ. Thực chất, trình độ khoa học kỹ thuật của nước ta lúc bấy giờ (và cả hôm nay) chưa tham gia được một chút nào vào công trình khoa học vũ trụ ấy.

Ngày hôm qua, một lần nữa sự kiện kiểu ấy lại thấp thoáng hiện về. Việc VNPT thuê Lockheed Martin (Mỹ) chế tạo vệ tinh riêng, sau đó phóng vệ tinh tại Pháp, thuần tuý là một thương vụ. Thương vụ ấy có giá trị (nghe đâu) khoảng hơn 200 triệu USD và kéo dài 15 năm (tuổi thọ của quả vệ tinh). Thôi, chuyện lỗ hay lãi có nhiều ý kiến khác nhau, xin không bình loạn. Bên cạnh việc thương mại, vệ tinh đầu tiên mà VN làm chủ sở hữu cũng khẳng định chủ quyền không gian. Ý nghĩa chính trị ấy chắc cũng không ai có ý định bàn cãi. Nhưng có lẽ, không dừng ở đấy, người ta đang bị xúc động quá đáng, đang bị lạc quan tếu. Nhiều bài báo, giật tít: “VINASAT-1 mở ra kỷ nguyên mới cho viễn thông Việt Nam”, “Lần đầu tiên VN phóng thành công vệ tinh…”. Chợt giật mình khi nghĩ câu này mà được dịch nguyên văn sang tiếng Anh. Khối anh xanh mắt cho mà xem. Rồi cái bọn “thù địch” nó chẳng quây vào dòm ngó ấy chứ. Nghĩ vui vậy thôi, ai mà tin. Một quan chức to to, chắc trong lúc rưng rưng xúc động, đã phát biểu rằng: “Lúc này cảm giác của tôi gói gọn trong 4 từ: Tự hào và Tự tin.Cứ mỗi lần dân tộc chúng ta có bước thăng tiến, chúng ta lại tự hào về bề dày văn hóa, tự hào về dân tộc ta rất đỗi anh hùng, tự hào về thế hệ các anh đi trước, đã làm tất cả những gì cần làm để vệ tinh VINASAT-1 có thể phóng thành công hôm nay”. Thế có phải nghĩa là: Với bề dày truyền thống mấy nghìn năm, chúng ta đạt đến bước thăng tiến là đi…mua một thiết bị và…nhờ người ta phóng lên giời cho. Thật hài hước. Việc thuê nước ngoài chế tạo vệ tinh cho là việc cực chẳng đã. Thứ nhất, đắt đỏ. Thứ hai, quan trọng hơn, biết đâu bạn cài cắm những gì bên trong cái thiết bị ấy. Mà toàn thông tin quân sự, an ninh chứ chơi đâu. Một sự kiện bình thường, đừng tâng bốc quá thế, đừng bắt bác “Phạm Tuân vào vũ trụ” thế.

Một sự kiện khác không kém ầm ĩ, đó là sự kiện bánh chưng thiu, bánh dày mốc. Ngày quốc giỗ, người ta dâng tặng tổ tiên của mình những cái bánh thật hoành tráng. Những chiếc bánh cốt sao đạt kỷ lục này, kỷ lục kia mà quên đi một điều rằng người ta tưởng nhớ đến tiên tổ cốt yếu là ở tấm lòng thơm thảo. Bánh chưng bánh dày, làm từ gạo nếp lá dong thịt lợn, những thứ mà nhà nông có thể tự cấy trồng, chăn nuôi. Những thứ mà không phải đặc sản gì cả, chỉ là mong thể hiện được một niềm thương nhớ. Vậy thì bánh trưng nặng hàng tấn, bánh dày cao hàng mét để làm gì. Để rồi, người ta phải cân cả sắt thép làm khung . Để rồi, người ta phải độn cả xốp vào trong bánh. Sự háo danh (và lợi) đã biến món quà dâng kính tiên tổ thành một sự xúc phạm. Có lẽ, người ta đã lập được một kỷ lục mới về sự xúc phạm nguồn cội của mình.

Nếu ai đã chơi trò chơi AOE-Thời đại các đế chế, một trò chơi chiến tranh giả lập về các đế chế trong lịch sử, hẳn có để ý đến các đế chế trong game. Trong đó, có các đế chế của Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản, Mông Cổ…những quốc gia láng giềng nhưng không có VN. Chúng ta có truyền thống lịch sử lâu đời thật đấy, nhưng so với thiên hạ, chúng ta có ghê gớm gì đâu. Hãy bình thường thôi. Tự tin nhưng đừng huênh hoang thái quá, kẻo lại lòi hết cái dốt ra ngoài, kẻo lại nực cười như một vị lãnh đạo khi đến khánh thành công trình thuỷ điện, đọc đít-cua xong vung tay chém gió:

“ Nhà máy chúng ta đã sản xuất ra điện ba pha phục vụ sản xuất. Rồi đây, không xa nữa, chúng ta sẽ sản xuất điện 4 pha, 5 pha thậm chí 10 pha”.

Escape from 360 yahoo ^^

// April 12th, 2009 // No Comments » // Hài hước, Miscellaneous

Xin giới thiệu, đây là “Mèo hâm – toàn tập” rolling on the floor Tuyển tập tất cả các “tác phẩm” của Mèo hâm rolling on the floor

Tớ gộp tất cả những gì đã viết trên 360 yahoo, wordpress, nognod tại đây. Cho nó tập trung hee hee Giờ bài nào “bí mật” thì sẽ có mật khẩu ^^, còn lại là public hết, với lại từ giờ sẽ chăm chỉ viết về “chuyên môn” hơn, không linh tinh vớ vẩn chuyện xa vời nữa ^^.

Nhưng mà vẫn thích “kể chuyện trong ngày” blushing Tính tớ là hơi thích kể lể, hẹ hẹ. Và tớ nghiện viết blog blushing

Ôi, để có một blog “pro” thật là mệt, tại tính mình lôm côm nó quen rồi, giờ phải hệ thống lại, mệt chết mất, phân chuyên mục, đánh tag, cho hơn 500 bài, ặc ặc ặc hypnotized

Entry for April 01, 2009

// April 1st, 2009 // 1 Comment » // Hài hước, Miscellaneous

hôm nay có hai con cá,
một, bạn Nha Trang bánh bao, hai Đoài Trần láo toét waiting

Còn Đoài Trần waiting, ta hận mi, gì chứ, “tớ đang chán đời, tớ sang nhà cậu đi nhậu nhé, tớ mời” hơ hơ, tất nhiên là cậu mời laughing mình cẩn thận hỏi lại “đi gì sang?” ” xe bus, 30′ nữa, out đây”
ngồi đợi, 30′ sau nó gọi, bảo đang ở đầu ngõ, mình đi ra, ko có gì, ko có ai, nt hỏi, hắn bảo đang ở nhà làm báo cáo bài tập lớn, điên phết, hee hee, nhưng giả vờ đới, tớ ko dắt xe ra là một, đi xe Tuấn, hai là tớ ko chỉ đi đón cậu mà còn tiện thể sang ngân hàng lấy usb Đoài ạ, lừa tớ á, oh go on

Các câu con gái hay nói và ý nghĩa của chúng

// October 1st, 2008 // No Comments » // Hài hước

Credit to TắckèBlog

Tớ thấy có nhiều chú thân là nam nhi đại trượng phu mà sa đà vào những suy nghĩ mềm yếu uỷ mị về con gái, hơn nữa lại hay ảo tưởng vớ vỉn vì không giải mã được các thông điệp của chị em nên mở ra chủ đề này để mọi người đóng góp ý tưởng để giúp các chú kể trên sớm giác ngộ, thoát khỏi bể khổ, quay đầu lại là bờ.
-small;">“Anh ơi em buồn quá”

Hoàn cảnh sáng tác: Trong giai đoạn đang cưa cẩm. Thường vào lúc tối hoặc đêm khuya, nhằm lúc gà đang chuẩn bị đi ngủ hoặc đang lượn lờ đi chơi ngoài đường (có lẽ là với đối tượng khác). Đặc biệt hay sử dụng sau khi từ chối đi chơi với gà vào buổi tối hôm đó mà gà không tỏ ra vẻ gì buồn bực hay thất vọng.

Phương tiện: qua điện thoại, nhắn tin, hoặc IM.

Mục đích: Thử “chất thép” trong thần kinh của gà.

Ý nghĩa: “Con gà này có vẻ cao thủ đây. Mình bắt đầu thấy thích thích nó rùi đấy. Bây giờ phải nắn gân thử một phát xem nó có dễ gục không”.

Phản ứng của gà:

Đúng: Coi như không có chuyện gì xảy ra. Đang đi chơi cứ đi chơi, đang ngủ cứ ngủ. Mà đang ngủ thì để điện thoại ở bên cạnh làm gì? Nếu khi gặp lại mà bị chị em tra hỏi thì nói thật là: “Lúc đấy anh đang đi chơi/ngủ/mải chat với bạn cũ nên không để ý”. Nếu là điện thoại gọi đến thì bảo là “Bây giờ anh không nói chuyện được vì phải đi ngủ mai còn đi học/làm sớm”.

Sai: Tức tốc lấy điện thoại gọi để hỏi thăm tình hình chị em.

Cực kỳ sai: Vác xe chạy đến nhà chị em rồi gọi ra ngoài tâm sự.

*****************

Để em xem lịch thế nào đã nhéPhiên bản: Đến lúc/hôm đấy em gọi cho anh nhé

Hoàn cảnh sáng tác: Khi mới làm quen. Thường sử dụng khi gà rủ đi chơi, đặc biệt là nếu ngày hẹn là một ngày cuối tuần.

Phương tiện: Tuỳ theo phương tiện của gà

Mục đích: Câu giờ; xác lập vị thế tay trên

Ý nghĩa: “Hiện nay em chưa có kế hoạch gì cho thời điểm đó, nhưng em không muốn hứa đi chơi với anh ngay tại vì em chả thấy anh hấp dẫn gì cả. Thôi anh cứ về nhà ôm điện thoại chờ đi, nếu hôm đấy mà mấy thằng em thích nó không rủ em đi chơi, hội bạn gái không tụ tập, ở nhà ông bà bô không tổ chức ăn uống vui vẻ, TV không có chương trình gì hay, v.v. thì may ra em sẽ cho phép anh được bỏ tiền ra để mua vui cho em trong một buổi tối. Sướng nhé!”

Phản ứng của gà:

Đúng: “Em bận thì thôi” (để anh rủ đứa khác)

Sai: “OK”

Cực kỳ sai: “Anh hy vọng là đến hôm đấy em sẽ rảnh để đi chơi với anh”(mắt long lanh ngước nhìn lên, lưỡi thè ra, đuôi vẫy vẫy)

******************

Anh đang làm gì đấy?

Hoàn cảnh sáng tác: Bất kỳ lúc nào

Mục đích: Làm cho gà tưởng là mình đang được nhớ. Giữ cho gà khỏi sổng trong lúc chờ bị làm thịt hoặc đi bắt con gà khác

Ý nghĩa: “Chả nghĩ ra được cái gì hay ho để nói cả, đành phải hỏi vớ vỉn vậy.”

Phản ứng của gà:

Đúng: Sự thật phũ phàng. VD: “Anh đang đi massage”Sai: Nói dối cải lương. VD: “Anh đang nhớ đến em”

Cực kỳ sai: Sự thật buồn tẻ. VD: “Anh đang rửa bát”

*********************

Anh có yêu em ko?

Hoàn cảnh sáng tác: thường là lúc sắp vòi vĩnh cái gì hoặc vòi ko được hoặc là thăm dò tình hình bên gà. Áp dụng với những đôi đã yêu nhau và những đôi sắp yêu nhau.

Phương tiện: bất cứ phương tiện gì (miệng, phone, chat…)

Mục đích: Muốn gà thực hiện yêu sách (áp dụng cho những đôi đã là đôi) hoặc thăm dò gà ( áp dụng cho những đôi sắp là đôi).

Ý nghĩa: Áp dụng cho các gà đã dính bẫy: “Hứ, kẹo thế…xin có thế cũng ko cho” hoặc “Ko biết nói dịu dàng thế này nó có làm theo ý mình ko?, Hừ, nếu ko bà sẽ có cách khác nặng hơn”. Áp dụng cho các gà chưa sập bẫy: “Hừm, đồ gà mờ, bà đã ra dấu bật đèn xanh đến thế rồi mà vẫn ko phản ứng gì, lại để bà phải hỏi thẳng ra. Xem, sẽ biết tay bà…hừm hừm”.

Phản ứng của gà:

Đúng: “Úi giời, hỏi vớ vẩn”. Nói xong lờ đi.(Yeah có thế mới là gà độ chứ ).

Sai: “Anh yêu em mà nếu ko anh đâu có đứng đây”

Cực kì sai (aka gà mờ):”Anh rất yêu em!!! Anh sẽ làm mọi chuyện vì em”. Cổ ngẩng lên, mắt chớp chớp, đuôi vẫy vẫy, chạy lon ton quanh sân, có thể….gáy… (bắt chước lại bạn quarker cái).

*****************

Hôm nọ, anh X rủ em đi chơi…(kể 10 phút về buổi đi chơi với anh X)…

Phiên bản: Hôm nọ em ngồi với anh bạn ở quán anh ấy nói (thao thao kể)…

Mục đích: Thử chất thép trong thần kinh của gà.

Ý nghĩa:

95%: “Anh mãi mãi chỉ là “”bạn”” thôi. Em vẫn đi chơi với người khác đấy, đừng có trách là em không báo trước.”

4%: “Anh có đối thủ cạnh tranh đấy. Để xem anh có chịu được “”nhiệt”” không hay mất bình tĩnh tự tin luôn”

1% (các em đã đổ kềnh càng một cách rõ rệt): “Em mới quen anh thôi nhưng em cảm thấy đi chơi với người khác là có lỗi với anh”. Trường hợp này thường kèm theo nói xấu thằng kia hoặc kể lại các vụ đi chơi không vui.

Phản ứng của gà:

Đúng: Cười bí hiểm (nếu mà em cũng biết là hôm nọ anh cũng đi chơi với một em khác thì em nghĩ thế nào nhỉ?). Nói sang chuyện khác.

Sai: (cáu)”Sao em đang đi với anh mà lại cứ kể về đứa khác thế?” (Dịch ra: Anh chả có tí tự tin nào nên anh nghĩ chắc là nó hơn anh rồi)

Cực kỳ sai: “Anh yêu em. Không có em thì anh không sống nổi đâu”.

*********************

Em là gì của anh?

Phiên bản:

1. Em muốn biết tình cảm của anh đối với em thế nào.

2. Anh đối với em có thật lòng không hay chỉ đùa giỡn thôi?

v.v.

Hoàn cảnh sáng tác: Sau khi đã hẹn hò đi chơi một thời gian.

Mục đích: Câu bài

Ý nghĩa: “Em thích anh”

Phản ứng: Những chú mà được em ý hỏi câu này thì không bị gọi là gà

Đúng: “Tình cảm của anh gần bằng tình cảm của em đối với anh”

Gần đúng: “Em định cầu hôn anh đấy à?” (có thể có phản ứng phụ, cẩn thận)

Sai: “Em là người yêu của anh”, “Em là tất cả”, “Đối với anh em quan trọng hơn mọi thứ trên đời”, v.v.

Cực kỳ sai: “Chả là gì cả”

**********************

Anh ơi em lạnh….(qua điện thoại lúc ban đêm)

Phiên bản: Anh! Em đang cô đơn quá.(tất cả đều qua điện thoại)

Hoàn cảnh sáng tác: Nàng đang rất chi là….. máu or có chuyện gì đó xảy ra với nàng

Mục đích:(chỉ khi đã bị gà câu) kiểm tra xem giờ này gà đang làm gì ở đâu, nhất là đêm khuya có đi đánh bắt hay ko???????, đo mức độ cảm của gà có khi cần thật.

Phản ứng:

Rất đúng: Lớn roài mà không biết làm cách nào cho hết lạnh sao, đêm hôm thế này…Đúng: Em lấy thêm chăn đắp rồi sẽ hết lạnh ngay

Cho là được: Anh sẽ qua ngủ với em cho ấm nhé.

Sai: Có chuyện gì để mai em nhé, anh buồn ngủ lắm

*********************

Nghiêm túc trong tình cảm

Văn cảnh:

1. Em không thích người không nghiêm túc trong tình cảm.

2. Anh không nghiêm túc trong tình cảm gì cả

v.v.

Ý nghĩa: “Em máu lấy chồng”

1. Em không yêu anh nhưng bây giờ em cũng già rồi.Với lại em thấy anh cũng được đấy: hình thức ok, công ăn việc làm ổn định, thu nhập cũng khá, lại có chỗ ở đàng hoàng. Thôi anh lấy em đi để em có chỗ dựa. Anh mà không lấy em thì em sở lượn đây không có ế mất.

2. Em thích anh quá nhưng anh thì cứ tưng tửng thế. Để em thử xem anh có manly thật không hay em vừa mới nói là “không thích” một cái là anh bị đánh gục ngay. Em nói là không thích thế thôi nhưng anh đừng có thay đổi nhé.

Phản ứng:

Sai: “Anh xin hứa từ nay sẽ không thế nữa”

Rất sai: Không nói gì nhưng âm thầm sửa chữa.

Đúng: “Sao anh nghe câu đấy của em giống mấy người đăng báo kết bạn quá”

***********************

Chúng mình làm bạn tốt nhé

Ý nghĩa: Đây là 1 hình thức nắn gân gà….xem gà này đã chín chưa ?

Tình huống 1:Thăm dò đối thủ?Tình huống 2 :Bật đèn xanh

Phản ứng:

Đúng : Thì chúng ta vẫn là bạn tốt mà

Sai :Không muốn làm bạn tốt ,muốn tiến tới cao hơn

Cực kì sai :Anh yêu em lắm và anh không thể làm bạn tốt với em .Mắt hấp háy , lưõi thè ra , đuôi vẫy vẫy

********************************

Tiêu chuẩn bạn trai của em là phải …

Các tiêu chuẩn thường là: cao (trên 1m80, trong khi gà chỉ cao có 1m55), giàu (đi xe đẹp, còn gà chỉ có quả xe dream cũ xâu xấu bẩn bẩn, nhà to + hộ khẩu Hà Nội, trong khi gà đi thuê nhà cấp 4 để ở), v.v. và v.v.

Hoàn cảnh sáng tác: Trong quá trình cưa cẩm, thường là bất ngờ để đánh úp gà

Phương tiện: tất cả các phương tiện

Mục đích: tự nâng giá, thử thần kinh gà

Ý nghĩa: “Em có giá lắm đấy. Nếu anh cảm thấy không chịu được nhiệt thì rút lui trong danh dự đi”

Phản ứng của gà:

Đúng: Coi như không có chuyện gì xảy ra. Đang nói chuyện thì tiếp tục câu chuyện, đang nắm tay hay hôn hít thì tiếp tục nắm tay và hôn. Hoặc gà có thể hưởng ứng em bằng cách bảo “Tiêu chuẩn bạn gái của anh thì phải vừa xinh vừa thông minh, nếu nhà giàu thì càng được cộng điểm.”

Sai: “Anh mặc dù không được như thế nhưng anh yêu em thật lòng”

Cực kỳ sai: Cứng họng. Ngậm ngùi rút lui vì mình “không đạt tiêu chuẩn”

*****************************************

Em luôn sẵn sàng chờ đợi một TY…Hoàn cảnh: Khi gà và cáo mới quen nhau, đã có thời gian tìm hiểu và đã có chút cảm tình với nhau.Cáo chưa muốn yêu gà , nhưng cũng cảm thấy cô đơn .Nói thẳng là tình cảm của cáo là 50%,tức là 5 ăn 5 thua với gà.

Phương tiện:Thường là rất tự nhiên(ví dụ đang ngồi nói chuyện,đang đi xe …)

Ý nghĩa: Em thấy anh cũng được đấy ,anh thích thì cưa em tiếp em sắp đổ rồi đấy,còn anh vớ vẩn thì em kiếm thằng khác.

Mục đíchconfusedàng lọc gà,cáo nói thì cứ nói vậy thôi còn khi nào cáo yêu thì chính cáo cũng không biết được.

Trả lời

Tuyệt vời :”Khi nào em chờ được thì báo cho anh biết nhé”

Sai:”Anh yêu em mà, em còn phải chờ đợi gì nữa”

************************************

Anh có bạn gái chưa?

Phiên bản:

1. “Anh yêu ai?”

2. “Bạn gái anh đâu?”

3. “Chắc lại đi chơi với người yêu chứ gì?”

v.v.

Hoàn cảnh: Mới quen

Mục đích: Thăm dò. Thử gân cốt của gà.

Ý nghĩa: “Anh gà này nhìn ngon phết nhở, nếu không có khiếm khuyết gì thì chắc nhiều em kèm cặp lắm đây”

Phản ứng:

Đúng: [sợ hãi] Ơ kìa em ghen đấy à?

Sai: Chả hiểu sao anh vẫn chưa có người yêu

Rất sai: Anh yêu em

*******************************

Em không hiểu được mình

Phiên bản: “Nhiều khi em cũng không hiểu được mình , em không biết mình đang làm sao nữa…”

Ý nghĩa: Em đã chán anh rồi , dù anh rất tốt với em.Con gái nói câu này cũng có ý nói luôn là “Em không hiểu được em ” thì anh “Phải hiểu được em “

Trả lời :

Đúng :[Ngạc nhiên] Anh thấy em vẫn bình thường mà.

Sai: Ừ,anh cũng thấy như vậy

Cực sai: Em làm sao thế, có cần anh đưa đi khám không?

***************************

Anh cho em số điện thoại của anh rồi em sẽ gọi cho anh.

Hoàn cảnh sáng tác: Khi gà mon men đến làm quen và xin số điện thoại

Mục đích: Sơ loại

Ý nghĩa: “Gà thì đi chỗ khác chơi cho chị mở hàng”

Phản ứng:

Đúng: Bài đấy cổ rồi em ạ, thôi cứ đưa số đây, không sao đâu. Một ngày anh hứa chỉ gọi và nhắn tin cho em khoảng 70 lần thôi.

Sai: Đây, số của anh đây, em nhớ gọi sớm nhé, lúc nào cũng được.

Cực sai: Nhân tiện đây em có cần lấy thẻ tín dụng, sổ đỏ nhà, giấy tờ xe của anh luôn không?

**************************

Em giới thiệu bạn em cho anh nhé?

Hoàn cảnh sáng tác: Mới quen, gà bắt đầu bộc lộ âm mưu hoặc lộ bản chất gà.

Mục đích: Nắn gân

Ý nghĩa: “Anh làm sao với tới được em”

Phản ứng:

Đúng: “Bạn em có xinh không? So với em thì thế nào?”

Sai: Tịt

Rất sai: Ứ ừ! Anh thích em cơ [nằm lăn ra đất gào khóc giãy giụa]

*******************************

Hôm nay trông anh gà đẹp trai thế

Hoàn cảnh sáng tác:Khi anh gà không đẹp trai cho lắm, lại thích được nịnh; và có quan tâm trên mức đặc biệt với em cáo

Phương tiện: Trực tiếp khi face to face

Ý nghĩa: Chà chà, lâu nay anh gà lơ là quan tâm đến mình thế, hay là có chị cáo nào mới rồi; thế là không được.

Mục đích: Giữ lấy anh gà chống móm.Image

Trả lời

Đúng: Thế thì đi với người xinh như em mới hợp em nhỉ?

Sai: Sự thật – Anh mà đẹp trai hả

Cực kỳ sai: Sự thật phũ phàng – Chắc là tại hôm nay anh vuốt keo.

*************************

Em lạnh lùng lắm, nhưng lại thích chọc người khác tức thì em vui…

Hoàn cảnh sáng tác: trên ngọn cây (đang nghĩ mình …ngon lắm á)

Mục đích: nhấn mạnh cho gà biết… ẻm đang… toạ lạc trên …ngọn cây (ý nói Cáo gặp Gà nào cũng phớt tỉnh Ănglê, cùng lắm for fun thôi…)

Ý nghĩa: Gà này phải cố mà leo lên cây mới… hốt mình xuống dưới đất được (Gà phải nỗ lực nhiều mới cua được Cáo)

Phản ứng của gà

Sai: Leo lên cây hốt em nó xuống (anh thích con gái tính như em)

Cực kỳ sai: Lấy thang bắc cho em nó xuống (vì em đặc biệt thía nên anh mới yêu em)

Đúng: Rụng cây cho em nó …rớt xuống (vậy à, anh cũng chưa rảnh để tìm hiểu về em. Em cứ tự do kể cho anh nghe về em, khi nào rảnh anh hứa sẽ ngâm cứu)

Cực đúng: Cho em nó ngồi…tự sướng trên ngọn cây, chán thì…tự leo xuống (Ủa vậy à. Mà em này, cho anh số phone nhỏ bạn đi chung với em hôm bữa đi, anh thấy nhỏ đó dễ thương quá luôn á)

**********************

Em hiểu những gì anh muốn nói nên anh không cần phải nói ra đâu

Hoàn cảnh sáng tác: Hai người đã quên nhau được 1 thời gian. Trong buổi đi chơi riêng 2 người gà đã chuẩn bị tinh thần để tỏ tình .Gà tâm lý nặng nề (đúng là gà) thường im lặng 1 lúc lâu nên cáo đã đoán được ý định tỏ tình của gà

: Anh có chuyện muốn nói với em (Chuẩn bị tinh thần để tỏ tình)

Cáo: “em hiểu những gì anh muốn nói nên anh không cần phải nói ra đâu” (Chưa sẵn sàng nên nói để phủ đầu.Trong lòng có thể thích hoặc chưa thích gà nhưng nói chung cũng có thiện cảm vì nếu không đã chẳng đi chơi riêng cùng gà.)

Phương tiện: Nói trực tiếp

Mục đích: của gà trong hoàn cảnh này là muốn tỏ tình để chuyển mối quan hệ sang giai đoạn mới(he he để được ôm ấp hôn hít……)

Mục đích của cáo :Hoãn binh

Ý nghĩa: “Anh cũng tạm được nhưng chưa đến lúc hoặc anh vẫn phải phục tùng em đã và chịu khó tiếp tục làm thân phận gà,chuyện còn lại xét sau”.

Phản ứng của gà:

Sai: Im như thóc và lại tiếp tục làm thân phận gà và hàng đêm mơ về Cáo

Cực kỳ sai:Thảm thiết nói anh yêu em…… mắt chớp chớp đuôi vẫy vẫy mong em sẽ nhận lời … he he 99.99% la thất vọng.

Đúng: Bất ngờ nắm tay hoặc ôm hoặc hôn tuỳ vào trình độ của gà,nhưng tốt nhất là hôn.Nếu Cáo cũng hưởng ứng thì tuyệt còn nếu Cáo tỏ thái độ không hợp tác thì nói “anh tưởng em hiểu ý anh”. Làm như thế có tác dụng buộc Cáo có câu trả lời cụ thể chứ không bắt anh em ta làm gà mãi được

Cực kỳ đúng: Em hiểu rồi à, hay quá, anh chỉ nói 4 từ thôi:……. CHO ANH VAY TIỀN Image

iChat !!!!

// August 17th, 2008 // No Comments » // Hài hước, Tin học

hichic, nhìn cái hình này mà chết mê chết mệt, mỗi tội nhà hoàn cảnh ứ chơi được máy Mac crying

làm nào giờ, làm nào giờ, hu hu hu hu

giải pháp: tự viết một cái rolling on the floor