
Hồi bé, bị bố bắt học bảng cửu chương khi bạn bè ở lớp vẫn còn đang học cộng trừ trong pham vi 100. Lên lớp 4 bắt đầu đi thi hsg huyện, hồi đó thi cả văn và toán, vẫn nhớ có bài văn tả con chim bồ câu, không hiểu sao mình chém gió là trc khi về tổ nó thường bay qua bay lại vài vòng để kiểm tra xem có gì nguy hiểm không – bây giờ gọi là “check” ý mà, chém gió thế thôi đã nhìn thấy bao giờ đâu, ấy thế mà lúc trả bài cô giáo lại khen bạn Thái có mắt quan sát tốt, số rùa từ bé, vẫn sướng mỗi lần nghĩ lại (haha). Hồi ở HD, thi hsg suốt từ lớp 4 tới lớp 7, năm nào cũng đi thi mà không năm nào được cái giải khỉ gì cả. Lớp 8 lên VP, không đú được toán với bọn này nên lách sang dường thi hsg tiếng anh, đỗ luôn, đỗ điểm cao nhất huyện luôn ) Lại rùa, và nghĩ lại vẫn lại sướng ) Nhưng vẫn máu me toán hơn, kiểu như là môn thể thao vua ấy, bao giờ cũng được hâm mộ nhất, thời điểm học hành say mê và chăm chỉ nhất là đợt kì 2 năm lớp 9, ôn thi vào cấp 3 mà, với tinh thần sẽ thi chuyên KHTN, chuyên Nguyễn Trãi (HD), nên mình ôn điên cuồng luôn, xin được bộ đề các năm trc của các trường TN, SP… từ thằng Gà Mái, giải đề ngày đêm. Sang nhà ku Trung học với nó, trung bình là 12h đêm mới cắp cặp đi về, có hôm tới 1 2h sáng luôn, mà cảm giác học lúc ấy nó hưng phấn lắm, không buồn ngủ tí nào. Giải bài để đi khoe với thằng ku Hội mà, thằng ấy cũng tốt và hiền, toàn gọi mình là anh, hai thằng thi đua giải đề, rồi cho nhau xem cách giải, gọi là giao lưu ấy. Không có bọn bạn để cùng ganh đua, chắc chắn là chẳng học trâu mà đỗ được chuyên. Rồi lúc định làm hồ sơ thi KHTN thì … Hết hạn ) sau đó xin bố mẹ cho đi ôn ở trường chuyên, quãng thời gian ôn thi hơn 1 tháng ấy cũng rất vui, sáng đạp xe từ Hương Canh lên Vĩnh Yên, trưa lại đạp về. Học trong lớp có rất nhiều bạn mới, thầy mới, thầy dạy thì rất hay, còn bọn học cùng thì rất trâu. Và cho tới lúc nộp hồ sơ thi chuyên Vĩnh Phúc, mình vẫn hộ khẩu Hải Dương, mà theo quy chế thì phải có hộ khẩu VP mới được thi, hehe, may quá lúc làm thủ tục thấy cấp 2 học Hương Canh nên không ai đòi kiểm tra hộ khẩu :p
+ kỹ năng coding trung bình
+ Hiểu văn hóa & chấp hành tốt kỷ luật
+ chưa chủ động và còn cẩu thả trong công việc.
Continue Reading–599 words totally
1911, 21 tuổi, người thanh niên ấy lên con tàu xin làm phụ bếp để sang Pháp, anh nghĩ gì khi lên tàu ra đi – không ai biết được – trừ chính anh. Tại sao anh đi? Vì anh có một ham muốn, một ham muốn tột bậc, nước nhà được độc lập, nhân dân ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành. Ước mơ ấy, bất kì một trí thức (tự nhận) nào cũng có – nhưng chỉ mình anh làm được. Nguyễn Tất Thành – NTT, và Nguyễn Tiến Trung – NTT.
Continue Reading–778 words totally
Đoài – tức Đoài Trần – gã bạn tri kỉ mà hàng thế kỷ mình chưa có điều kiện gặp gỡ :-w
Bạn làm gì mà “bực cả mình” – tớ xin rút kinh nghiệm và sẽ thường xuyên cập nhật blog
Lúc tối, hơn 6h, đi sang nhà cậu mợ bên Mê Linh, mua hộ cho đứa em cái màn hình LCD, lúc đi qua Phạm Văn Đồng, chỗ ngày gần đầu Hoàng Quốc Việt, đường hơi ùn tắc, mình vượt lên thì thấy có một bác ngồi bên cái xe đạp méo mó vẹo vọ, xe đạp cũ lắm, và phía sau là cái ô tô con, bác ấy ngồi đó, giữa đường, mặt đau đớn và buồn thảm, tuyệt vọng nữa, khuôn mặt vẹo vọ hệt như chiếc xe. Nhìn thương kinh khủng. Ah, bác ấy lại còn mặc áo xô và đeo khăn tang nữa, lúc mình đi qua thấy bác ấy xoa xoa ống chân. Người đi đường chỉ đi chậm chậm lại và nhìn ngó, mình cũng chỉ vụt qua… Xót xa.
Continue Reading–594 words totally
Hnay ốm, vẫn cố mang máy ảnh lên cho Tú ghẻ, mai ko đi chụp cho nó được, thôi ném máy ảnh cho nó vậy, lỡ hẹn rồi, mà lại bị phá ngang, tức thật, tức mà ko làm gì dc )
Lúc đi xe về, người mệt mỏi kinh khủng, tay chân rã rời, cổ họng nuốt đau. Vừa đi vừa nghĩ, xem đã gặp em tổng thể bao lần. Lần đầu là ở chùa Kim Liên, một chiều nắng chói, hoa sen sắp tàn… Lần hai là ở Đinh Lễ, sáng thứ 7 hay chủ nhật nhỉ, sửa lap, cài lại win, vật vã mãi mới xong Và có để lại hậu quả : ( Lần gặp thứ 3 là chiều hôm đó, sang Cleopart ở gần nhà Sâu, sông Hồng vẫn lộng gió và đường Nguyễn Văn Cừ vẫn bụi mù, lần nào cũng vậy Lần thứ 4 là cafe với bạn Trang và đi ăn với bạn Hương nữa. Lần năm là trà chanh nhà thờ Lần sáu là ở Dã Chi, lần 7 là ngay tối khuya hôm đó, phóng lên nhà hát lớn đưa usb 3g cho em, nhìn nhau 5s, nói 3 câu. Lần tám là tối hôm thứ 3 vừa rồi, em đi Thung Nai về, sang nhà đưa usb cho em. Ôi vậy còn lần ở Đồng Mộc nữa là 9, lần sang đưa sách nữa là 10. Mình nhớ sai rồi
Continue Reading–808 words totally
Trưa thứ sáu: Lên Hoa Viên uống bia, ăn trưa với anh Linh và anh Nam.
Chiều thứ sáu: Làm việc với anh Nam ở ISDS.
Sáng thứ 7: Làm việc với anh Nam ở ISDS.
Continue Reading–448 words totally
Hôm nay, đi từ nhà tới công ty, thấy cổ mỏi mỏi, đau đau, phía sau gáy, nghĩ một lúc, có lẽ nguyên nhân là do đội mũ bảo hiểm nhiều quá, đi đâu cũng phải đội cái mũ rõ nặng, khó chịu kinh. Mình nảy ra ý tưởng là sẽ kiện bộ ban ngành nào ra cái luật bắt buộc đội mũ bảo hiểm khi tham gia giao thông. ) kiện được ko? tất nhiên, mới nghe thì rất là con kiến củ khoai, nhưng, tại sao không. Tớ sẽ tham khảo ý kiến “luật sư” của tớ ) giả sử cơ quan ban hành luật bắt buộc đội mũ bảo hiểm là cơ quan A. Tôi kiện cơ quan A đã vi phạm quyền tự do của con người, tội đội mũ hay không là quyền của tôi, sao lại ép. Vô cơ ghê. Tôi nhân nhượng rồi các ông cứ lấn tới, rồi tới lúc các ông quy định mùa hè ra đường toàn dân phải mặc áo chống nắng à =)). Việc đội mũ bảo hiểm ảnh hưởng không tốt tới sức khỏe của tôi, tác động xấu tới việc học hành, lao động của tôi. TÔi không muốn ngày nào cũng phải đội mũ bảo hiểm. Cái quy định đội mũ khi đi trong nội thành thật là điên rồ. VỚi những quãng đường trên 50km, chả cần ai bắt buộc, tôi tự đội, và đội mũ to, bảo vệ cả cằm là khác. Cái mũ nửa đầu vớ vẩn. Khó chịu khủng khiếp. Tôi muốn kiện ………………………………
tôi chán lắm
tôi mãi mà ko dịch được cái lighttpd trên ubuntu, ubuntu khốn kiếp,
ở nhà dịch ngon trên centos rồi, đến công ty hì hục mãi mà ko tài nào dịch được với ubuntu, ./configure chả lỗi gì, vậy mà make thì ra một đống thứ linh tinh chả hiểu gì, chán quá
Continue Reading–217 words totally