Archive for Chuyện kể mỗi ngày

Refresh

// August 25th, 2010 // 1 Comment » // Chuyện kể mỗi ngày

Lâu lâu đổi giao diện tí cho nó mới mẻ big grin Đánh đu với bạn Miso – Minh Sơn một tí tongue Thật ra thì mình thích gọi Minh Sơn hơn là Miso, Minh Sơn nghe rất kêu và có-vẻ-đẹp-trai-tài-giỏi winking Còn Miso thì có vẻ đáng yêu và dàng cho người yêu gọi hee hee Như kiểu ngày xưa hồi cấp 3, có một cô bé xinh đẹp dễ thương gọi mình là Mino vậy blushing love struck big grin
Chưa sửa được mấy nhiều, giao diện hơi tối và chữ hơi nhỏ thì phải, kệ đi ngủ đã big grin

Cuộc đời vui vẻ

// August 21st, 2010 // 4 Comments » // Chuyện kể mỗi ngày

Mọi chuyện đều ổn, dù lương “thấp kinh hoàng”, nhưng nói chung nên biết bằng lòng với những thứ đang có và than vãn ít thôi, than vãn lương có thêm đồng nào đâu, hê hê, cố gắng làm việc và chờ ngày “diều gặp gió phất lên” thôi hee hee
Hôm nọ nhìn toét mắt vào bản đồ mới thấy Hàng Bè ở chỗ nào, lên đó mua mắm tép chưng thịt, hôm nay đi ra chợ Vĩnh Hồ thấy cũng có hàng bán =) Mình thật là oh go on nhưng thôi biết thêm một con đường cũng là điều tốt.
Dạo này áo sơ mi nhăn nheo quá, hic hic, toàn ngâm xong vứt vào máy giặt cho nó quay, mà kể cả giặt tay thì giặt nhiều cũng phải nhăn thôi, đành phải cắn răng cắn cỏ mua cái bàn là, mà lại còn không biết là quần áo, thành ra buộc phải học là quần áo, trong những hoàn cảnh khó khăn, khiến người ta học thêm được nhiều thứ ra phết raised eyebrows Ôi anh Châu ơi anh Châu, anh lấy vợ từ khi 22 tuổi quả là chuẩn vô đối luôn, chắc chắn là anh ko phải lăn tăn áo sơ mi nhăn mà ko có ai là như em laughing Mọi người hâm mộ anh 2 huy chương vàng, giải thưởng nọ kia, giáo sư tiến sĩ, em chỉ hâm mộ anh 22 tuổi đã học xong tiến sĩ và lấy vợ blushing
Ah đấy, mặc dù nợ nần chồng chất, tiền lương thấp vật vã, mình vẫn máu đi Sapa laughing Tiếc là ko dc đi 2 người hee hee Nhưng đi nhiều người cũng vui, toàn các chị xinh đẹp mới ghê gớm chứ tongue Hi vọng mọi chuyện đều ổn và mình sẽ chụp được nhiều ảnh đẹp love struck hí hí

Ngân hàng và thẻ

// August 16th, 2010 // 3 Comments » // Chuyện kể mỗi ngày

Mình đang cần mở tài khoản ở vietcombank – dù sao đây cũng là ngân hàng (có vẻ) được nhiều người sử dụng nhất, nhất là dân buôn bán trên mạng. Mở một cái để mua bán gì còn dễ giao dịch. Xem một lúc, định làm thêm một cái Master cho nó phong phú, nhưng mà:
Vietcombank Mastercard debit:
Tiền mặt rút tối đa trong ngày: 20tr – quá ít so với bạn techcombank visa debit mình đang dùng: 100tr/ngày. Hạn mức tối đa một lần rút: 5tr – quá lởm. Với tech, mình từng rút toạch một phát 10tr.
Phí phát hành 50vnd/thẻ, gia hạn thẻ 50vnd/thẻ, duy trì tài khoản thẻ: 9k/tháng, tức là một năm là 108k. Nói chung, riêng cái vụ hạn mức rút tiền mặt 20tr/ngày, 5tr/lần, quá là ít ỏi khiến mình bực rồi. Không muốn làm sigh Chỗ nào chấp nhận master mà chả chấp nhận visa, có visa debit của tech là tạm ngon rồi.
Rút cục quyết định chọn làm Connect24 cho lành vậy, về cơ bản thì cả Vietcombank và Tech đều chưa thu phí khi thanh toán tại những điểm chấp nhận thẻ (POS), kể ra thì phải giảm giá, hỗ trợ khi thanh toán không dùng tiền mặt mới phải big grin
Mà rất bực, giá mà các ngân hàng cũng giống viettel, làm việc cả thứ 7 chủ nhật, làm tới 9h tối, thì có phải tốt không laughing Mình đi làm cả tuần, làm gì có thời gian ra ngân hàng mở tài khoản, làm thẻ, hoặc xử lý các thủ tục liên quan. Vụ làm thẻ này có lẽ phải nhờ bạn Huệ xinh đẹp thôi love struck tongue Các ngân hàng còn tinh vi lắm, khi nào phục vụ nhân dân nhiệt tình như Viettel thì mới vươn lên tầm “top 40 doanh nghiệp tài chính lớn nhất thế giới” được hee hee
Lại kể chuyện thêm là dạo này ra tech rút tiền, thấy có cái thông báo là tech bắt đầu thu phí đối với những giao dịch của các thẻ ghi nợ nội địa, khổ thân chưa, thu phí rồi đấy sad Cũng may là nó chưa thu phí thẻ của mình big grin Mà bọn tech ngu si lắm nhé, toàn có cái kiểu đặt máy atm bên trong chi nhanh giao dịch, hết giờ đóng cửa bụp phát là khách cũng hết đường rút tiền luôn, bực khó tả! Cái ATM ở đầu Trường Chinh thì hỏng, ngừng hoạt động lâu rồi mà không chịu sửa, ATM ở cửa picoplaza thì đưa rẻ vào lại nhả thẻ ra, ko chịu nuốt, kiểu như là đang bị đầy bụng ấy, rất dễ làm khách hàng phát khùng. Hôm nọ mình rút 10tr mà phải lượn 10 cái ATM của tech. Gọi lên 1800588822 để than phiền tí thì toàn tít tít, hình như từ di động không gọi được cho các số 1800 thì phải.

Đi chơi ở Hà Nội

// August 14th, 2010 // 4 Comments » // Chuyện kể mỗi ngày

Mình thấy đi chơi ở hn giờ có mấy kiểu chính:
1. ra quán cafe ngồi
2. đi ăn uống, xem phim
3. ra hồ tây, lên cầu long biên ngồi hóng gió (bonus thêm quả ra lăng Bác ngắm trẻ con vào buổi tối nữa)
4. đi shopping (vào BigC hoặc lên Đinh Lễ)
Lượn đường hít bụi thì không thích lắm, tốn xăng hại phế quản. Kể ra có xe đạp và có em nào thích ngồi sau xe đạp thì đạp xe có vẻ cũng vui.
Quán cafe ở Hà Nội thì nhiều vô kể, đẹp xinh cũng lắm thể loại, hnao chắc phải có một bài riêng tổng kết. Nhưng nói chung, mình vẫn thích ngồi quán nào quen quen, vắng vắng. Quen quen thì có Tigon’s cafe, nhưng mà deck vắng lắm, với lại giờ ra đó ko có bạn.
Ăn uống xem phim thì mình thấy tổ hợp trung tâm chiếu phim quốc gia là ổn, tiện đường, gần nhà, chân dài phơi phới chả kém gì vincom, chiếu phim thì rất (cực kì) đúng giờ không quảng cáo như điên và lởm khởm như Mega. Gà rán ở NCC cũng ngon big grin
Hồ Tây thì hôm nào trời mát, lên buổi chiều là đẹp, Long biên với Lăng Bác thì cũng ngồi và đi dạo được khi trời tối thôi.
Shopping thì nói chung là bất kể thời gian rồi, chỉ cần có tiền thôi laughing Ôi thèm kem fanny bạn Meowth ạ hee hee
Ngoài ra chị Thùy còn gợi ý lên bar ngồi uống ken một mình nữa cơ đấy, nhưng mà hôm nào chị phải dẫn em đi phát, chứ em thì ko biết những cái bar biếc nó nằm ở chỗ nào cả blushing

81 ngàn

// August 13th, 2010 // No Comments » // Chuyện kể mỗi ngày

Đó là tiền lời sau khi bán một em iphone 4 thưa các đồng chí.
1. Chiều tối ngày thứ nhất, đi lấy hàng
2. Trưa hôm sau, nhắn tin cho Sơn Phạm và cậu Hải em bác Tương quảng cáo hàng.
3. Trưa hôm sau nữa, hẹn gặp anh Hải để xem và giao máy, đáng là bán được ngay rồi, giá rất ổn, nhưng vì cái tuần 24 chết tiệt mà phải mang hàng về.
4. Tối hôm đó gọi cho iShop 299 Cầu Giấy, chốt giá 15.5 rất okie. Trưa hôm tiếp theo mang hàng tới, xém xét một lúc, dù bị kêu ca là ko còn nilon với bị bóc seal trong rồi nhưng có vẻ vẫn okie, cho tới khi cái tuần 24 thò mặt ra, xong, từ 15.5 giảm còn 13.5. Mình mang về. Bỏ cả cơm trưa để đi giao hàng, rút cuộc mang máy về và ăn mì tôm, hừ hừ hừ.
5. Chiều, gọi Sơn Phạm, thông báo giá mới, rất rẻ, và vụ lỗi sóng, hắn chạy luôn.
6. Về sớm, gọi cho shop thứ 2, một anh có giọng rất hay ho và thiện cảm nhé. Nhưng vẫn là 13.5. Okie, mình quyết định mang lên iShop cho nhanh, 3p sau anh ấy gọi lại, kêu là trả cao hơn, nhưng mà mình đã chốt với ishop rồi nên thôi, lần khác nhé anh.
Haiz, cảm giác thật là ức chế, mất bao nhiêu cuộc điện thoại, đi lại, thế mà cứ hễ nghe tuần 24, lỗi sóng, là bị xua như đuổi tà, điên ruột. Các bạn thật là lởm đấy. Lại còn vụ lên tận phủ Tây Hồ lấy xiền, xong ngay hôm sau phải phi lên Yên Phụ nhả lại tiền cho đúng người mình đã lấy tối hôm qua, bạn DUng hơi bị chong chóng đấy nhé cool
http://sohoa.vnexpress.net/SH/Phan-mem/2010/08/3B9B2D26/
Nói chung, cái lỗi mất sóng là một lỗi rất chi là bị thổi phồng, làm mình mệt mỏi kinh khủng oh go on bực thật. Và nói thật, với iphone, thì khỏi cần quảng cáo, dùng thì hiểu, thế thôi.

Chủ nhật

// August 8th, 2010 // 1 Comment » // Diary

Ừ thì cũng hơi buồn, định đặt title kiểu sến “chủ nhật buồn”, vào blog bạn Đoài thấy ngay cái bài protected “Chủ nhật buồn” laughing Trùng hợp thế.
Một thân một mình, ốm, hai đêm rồi nằm ngủ một cách rất là vật vã, cứ thế này chắc phải xin viện trợ từ thuốc giảm đau mất thôi raised eyebrows Sáng dậy thì đau họng điên cuồng, nằm cố mãi mới mò dậy, và cũng chỉ ở nhà thôi, mệt chả muốn thò mặt đi đâu, nhưng cứ nằm ở nhà chắc mình cũng chết vì chán mất big grin Chẹp. Đi đâu? Gặp ai?
Mua sách thì hết tiền, nói chung là hết tiền, chả làm dc cái gì, ngồi viết thư chăng laughing Hay đấy nhỉ big grin
Quyết định thế đi, lên Dã Chi ngồi một mình, đọc sách và viết thư love struck
Ăn mặc chỉn chu một tí, thấy mình đẹp zai một tí, sao phải dúm dó khúm núm ở nhà tự kỉ chứ smug

Mùng 3 tháng 8

// August 3rd, 2010 // No Comments » // Diary

Hôm nay có vụ off tưng bừng của LinkHay, nhưng đi làm về muộn, cũng mệt chẳng muốn đi nữa. Hơi tiếc happy
Chẳng biết Sâu đã về nhà chưa, chắc là chưa, nhắn tin không thấy reply, chắc đang đi đường, chắc là cũng mệt…
Bạn Hạt thóc (love struck) xem ảnh mình xong bảo là dạo này trông mặt mình buồn buồn, thật bật ngờ, mình cũng không nghĩ là mặt mình lại biểu cảm được như thế :”winking Cám ơn bạn Hạt thóc đã để ý nhé (Ps: Hạt thóc, hạt thóc má phính, meox, Linhmeo, Linh meo xinh đẹp… là cách gọi cho cùng một người blushing)
Chú Hứa lại về Hải Dương, có món nem chua, nem nướng Thanh Hóa quà của em Hương (cám ơn em Hương tốt bụng love struck), mà chẳng muốn ăn một mình, buồn thảm, gọi bạn Hạt thóc định tặng quà, ko nghe máy, gọi chị Ngọc định sang biếu quà Cát Bà, cũng không nghe máy. Tức mình gọi mấy đứa bạn sang tụ tập luôn cho máu, bia bọt nhậu nhẹt tí. Hê hê. Chúng mày có mau sang đi không thì bảo waiting cool

Mệt

// August 2nd, 2010 // No Comments » // Diary

Đi Cát Bà thứ 7 và chủ nhật với phòng sale vui nhộn. Cũng vui nhưng mệt quá, xe cộ tàu phà đến khổ. Cũng chán nữa, không có cạ đi cùng, những lần trước lần nào cũng đi cùng Tuyết hâm. Cũng vì nhớ Sâu béo nữa sad, đi chơi mà nhớ bạn Sấu sấu đến khộ raised eyebrows Haiz.
Ấn tượng Cát Bà:
1. Tàu phà kinh khủng
2. Bãi tắm bé tí, người đông khủng khiếp, được cái cũng sạch sạch và sóng mạnh, vui.
3. Bác bảo vệ ở bờ biển rất tốt bụng, trèo vào cỏ để chụp ảnh với hòn đá, bác ấy cho trèo thoải mái, còn bảo là cỏ chết thì trồng lại được, chứ không có khách du lịch thì biết làm thế nào love struck Tuyệt tuyệt, tư duy rất tuyệt love struck
4. Nhà nghỉ khách sạn nhiều như nấm, đúng là thị trấn du lịch, dịch vụ ổn. Đêm 12h mà vẫn sáng trưng, xe đạp đôi chạy vèo vèo laughing
Đại loại là ước mơ nắm tay người yêu đi dạo trên bãi cát dưới trời sao, nghe sóng vỗ vẫn chưa thực hiện được, và không biết bao giờ thực hiện được. Cả ngắm bình minh nữa, lần này vừa ngủ quên, vừa trời toàn mây, chả ngắm được vẹo gì sigh
Đoạn đi từ Cát Bà về Hà Nội mới kinh, 2h lên ô tô từ khách sạn, đi ra bến phà để đi phà qua Tuần Châu, đợi mãi mới có phà, người thì lách qua được, còn ô tô thì vì nhiều xe quá, nên mãi không thấy sang được, báo hại đợi ô tô hơn 2 tiếng, hơn 7h mới thấy ô tô lò dò sang. Con đường từ Quảng Ninh về HN đúng là cung đường bão táp lởm nhất quả đất, lần trước đi Quan Lạn đã bị dính chưởng một lần rồi, đi mãi, đi mãi, ngồi ê cả mông trên ô tô, mà mãi vẫn không thấy đi hết đất Quảng Ninh, hơn 9h nhìn ra vẫn thấy Hạ Long kính chào quý khách crying Rút cục là 12h đêm cũng mò về được tới nhà. Mừng hết biết. Sáng nay mệt quá nghỉ làm luôn, trời lại còn mưa nữa chứ blushing ngủ sướng laughing
Chiều đến thì vẫn còn mệt, nhưng vẫn phải cố đi làm, bạn Phương test phần sms mà mình code, phần này thi thoảng lại phải sửa sửa nên cũng bị vài lỗi, nhưng mà bạn Phương là chuyên gia không hiểu rõ vấn đề xong báo lỗi rất tưng bừng, rút cục không phải là lỗi, hnay dev là mình đã phát cáu lên với tester Phương laughing Cũng tại bị ức chế mấy thứ linh tinh big grin Thôi không sao không sao, em biết tự lo cho bản thân mình mà, Sâu nhỉ happy

Ngày không Sâu 1

// July 29th, 2010 // 2 Comments » // Diary

mệt quá, vừa đi đá bóng về, lại thua, 1-3 oh go on mua quả bóng để nghịch và tập chạy mỗi tuần thôi, dạo này yếu quá, ra sân một tí là mệt mờ cả mắt big grin
lúc tối ngồi ở công ty, đói mà chẳng muốn đi ăn cơm, chán cơm, thèm đi ăn KFC với ai đó, thực ra chẳng thèm KFC mấy đâu, thèm nhìn thấy một người thôi happy
tự nhủ chỉ là giận dỗi thôi, rồi sẽ hết thôi, không sao cả, đừng lo lắng, nhưng mà thực ra lo lắng lắm, vì có thể sẽ chẳng bao giờ hết, chẳng bao giờ còn được như xưa …
nhưng “ngày xưa” là khi nào chứ nhỉ, mới ngày hôm kia, chính xác là trước tầm này tối qua, haiz.
anh nhớ em, nghĩ đến em – kể cả lúc làm việc say sưa nhất, thực sự hôm nay mình làm việc say sưa, say sưa thật, vì nếu không làm việc, chắc mình sẽ không chịu nổi nổi nhớ … Ý mình là mọi hôm thì mình làm việc khá là “lờ đờ” đấy blushing Hai hôm nay mình đã mua cafe, và cố tập uống cafe hòa tan – dù uống cafe ấy luôn khiến mình có cảm giác cồn cào trong bụng. Ít nhất nó cũng giúp mình tỉnh táo, và không phát rồ lên với những điều lộn xộn trong đầu big grin

Bà nội

// July 28th, 2010 // 3 Comments » // Diary

Hôm nay, cô mình từ Hải Dương, giữa trưa nắng, lặn lội đi ô tô lên Hà Nội xem thằng cháu ốm đau thế nào, cô đi 70 cây số, lên sờ sờ nắn nắn thằng cháu một tẹo, ăn bát cơm, ngồi nghỉ một lúc rồi chiều về. Mình nghĩ mà muốn khóc quá. Chợt nghĩ ngợi, và nhớ ông bà, bố mẹ vô cùng.
Bố mình là cả, nhà có năm anh em, dưới bố còn chú Vạn và ba cô – cô Lập, cô Đạo, và cô Đức. Bố mẹ mình quen nhau và lấy nhau ở Tiệp Khắc, chút nữa thì nơi sinh của mình đã là Slovaikia, nhưng thực ra nơi sinh là Hưng Yên big grin Quê nội và quê ngoại cách nhau một con sông nhỏ, hồi xưa mỗi lần về quê là lại đi đò từ bên này sang bên kia, những hôm đò đông, lúc nào mình cũng sợ nó chìm giữa sông thì làm sao mang được cái xe kích vào bờ đây sad
Hồi bé, mình ở quê tới năm 3 tuổi, thì bố vay tiền mua nhà mua đất ở Côn Sơn, gần nơi đơn vị 490 của bố, và nhà mình chuyển lên đó. Còn bé tí còn ở quê với ông bà, thực sự mình chỉ nhớ là hay chạy sang nhà con bé hàng xóm đối diện cổng nhà mình chơi, nó bằng tuổi mình, hồi bé nó tên là Loan, sau lớn đổi là Hằng. Hồi đó nhà nó khá giả lắm, có tivi đen trắng, mình suốt ngày đòi sang đó xem nhờ, Tôn Ngộ Không các kiểu, và toàn bị nó bắt nạt, rất chi khổ sở straight face Chỉ nhớ được có vậy, còn lại thì qua lời mẹ kể, hồi đó mình rất hay có trò ăn sữa bột, ăn chứ không phải là uống nhé, không thèm pha nước, mở hộp và xúc sữa bột cho vào mồm luôn laughing Nhớ có lần bị ốm sốt hay gì đó, bị đè ra bắt uống nước xương sông( * ) giã nát, mình giãy giụa kinh hồn luôn. Và vết sẹo trên trán, sát chân tóc, thì mẹ kể lại là do mình ngã vào cái đèn dầu, mảnh thủy tinh đâm vào.
Mình nhớ hồi mới ra nhà mới ở Côn Sơn, Chí Linh, bà ra chơi, bà chiều mình lắm, làm cho mình cái súng cao su xịn cực kì luôn, đẹp dã man, chạc to, chắc chắn, dợ chun buộc đều, đẹp, mình sung sướng vô cùng big grin Dù mình bắn biếc cực kì là tệ big grin Ông nội cũng ra chơi, ông luôn uống rượu say và đi khắp xóm thăm, nói chuyện với mọi người, ai cũng quý, vì tuy thích uống rượu nhưng ông tuyệt vô cùng. Ông nội mình là họa sĩ của xưởng phim truyện Việt Nam, hồi xưa khi còn nhà cũ, trong nhà treo rất nhiều tranh ông vẽ, và những bức tượng ông nặn mọi người trong nhà được đặt ở khắp nơi: bàn thờ, trên bể nước, ngoài vườn, trước sân… Mình nhớ nhất tượng bà mẹ bế đứa trẻ con đặt ở bế nước, mình nghĩ đó là ông nặn tượng mẹ bế mình happy
Hồi ấy học tiểu học, năm nào hè bố cũng cho hai anh em về quê, cũng có khi là chỉ mình mình về quê, ở với ông bà. Được ông cho ra sông tập bơi, được câu cá ở ao, và tối tối thì ăn những con cá rô phi rán dòn, cá mình câu đấy nhé. Ăn xong thường trải chiếu ở sân, nằm ngắm bầu trời đầy sao, chi chít sao luôn, mùa hè mà, và không có nhiều ánh điện hắt hủi các vì sao như bây giờ sigh Cứ nằm như thế tới khuya, thi thoảng có một ngôi sao đổi ngôi, xẹt qua, rất bất ngờ thích thú. Ông còn thường đọc những bài vè rất hay cho mình nghe nữa, kiểu như “cóc chết bỏ nhái mồ côi, chẫu ngồi chẫu khóc chàng ơi là chàng, ễnh ương đánh lệnh đã vang, tiền đâu mà trả cho làng ngóe ơi…” – nhớ ông quá! Ông suốt ngày ngồi uống rượu, và nhà thì lúc nào cũng sẵn mì tôm, đói là úp một bát mì tôm và ra vườn hái quả chanh, thế là có bát mì tôm chanh thơm phức love struck Mình còn cực kì thích cái chòi ở bờ ao của ông, lần nào về quê bọn trẻ con cũng tranh nhau ra đó nằm, ngắm cá bơi lội trong ao, và trốn việc bị sai vặt big grin Từ hồi ông mất, chả ai dọn dẹp, giờ chòi vẫn còn nhưng chẳng ai ra đó nằm nữa!
Ông thương con thương cháu vô cùng, mẹ kể là hồi mới về, có hôm, con gái con dâu còn đang ngủ, ông đã dậy thổi cơm, thịt gà, xong xuôi hết cả rồi gọi “con, con, dậy ăn cơm” love struck big grin Mỗi lần về quê, khi đi ông lúc nào cũng dặn bố mẹ “đi chậm thôi nha con”. Ông hay nói “không có gì – không mất gì”, hay là “tĩnh thắng động”, hì, ông mất sớm, vì uống nhiều rượu quá, ông bị bệnh về gan. Ông chẳng kịp trông thấy cháu ngoại ông giành huy chương quốc tế, cũng chẳng kịp nhìn cháu nội ông giành giải quốc gia. sad
Từ hồi ông mất, bà ở một mình ở quê, bà thích ở quê hơn ra ở với các con, mình chưa bao giờ ngừng một ước muốn, sẽ dẫn bạn gái về thăm bà và giới thiệu “bà ơi đây là cháu dâu tương lai của bà đấy ạ” happy Hồi yêu TT cũng từng định về thăm bà, nhưng chưa kịp về thì đã chia tay. Bà bây giờ cũng yếu nhiều rồi, hay ở Hải Dương với cô Lập! Biết khi nào cháu mới tìm được “cháu dâu” của bà big grin
Mình từng đọc ở đâu đó, một câu hỏi, Từ giờ tới cuối đời, bạn còn được gặp bố mẹ bạn bao nhiêu lần? Mình lười về thăm bố mẹ quá, cách nhà chỉ có 60 cây số thôi, phóng xe hơn tiếng là về tới, mà có khi, cả hơn 2 tháng chẳng về. Lý do này nọ, bận nọ bân kia. Càng lớn lên, người ta lại càng muốn tự do bay nhảy, muốn đi xa khỏi gia đình ư? Nếu mỗi tuần, mình về thăm bố mẹ một lần, ăn với bố mẹ một bữa cơm, chắc các cụ sẽ vui, chắc là vậy. Và mình sẽ làm vậy, mình vẫn còn ở gần bố mẹ lắm!!!
( * ) mình không chắc về chính tả từ này