Category Archives: Lý tưởng sống

Nỗi hổ thẹn của người Tàu

Biển Đông với Hoàng Sa và Trường Sa giữa 2 nước “anh em” “núi liền núi, sông liền sông, uống chung dòng Mekông” dường như chưa bao giờ lắng dịu. Nhân một loạt hành động càn rỡ của “tên láng giềng phương Bắc” gần đây, tôi có những ý nghĩ cong queo, muốn viết ra vài dòng chữ thẳng, mong các bạn của tôi, thế hệ thanh niên không chỉ biết đến thuốc lắc, đến vũ trường, đến tụt áo khoe ngực, lên giường quay phim, đến đua xe và đồ hàng hiệu… mà đã biết đến việc đứng cùng nhau, khóc cười với nhau vì “phận nhược tiểu”, vài dòng để suy ngẫm và chia sẻ. Mọi sự so sánh đều khập khiễng, nhưng hãy nói cùng nhau, để chúng ta biết rằng chúng ta không thua kém “người anh em” bên kia đỉnh Phanxiphăng, nếu không muốn nói là có nhiều điểm hơn. Để chúng ta biết rằng chúng ta không chỉ giỏi nói xấu nhau theo kiểu: “Dân tộc Việt là một khối tự phát khổng lồ” hay “Những tính xấu của người Việt” mà chúng ta cần tự hào với những gì chúng ta đã, đang và sẽ có, để vươn lên, để “sánh vai cùng các cường quốc năm châu”.

1. Người Tàu có một lịch sử dài và rộng. Còn chúng ta, chúng ta đâu có thua kém gì? Như Ức Trai tiên sinh đã từng nêu rất rõ trong bản tuyên ngôn hùng hồn và hoành tráng thủơ nào còn vang vọng mãi:

Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời xây nền độc lập,
Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi bên hùng cứ một phương.

Lịch sử của chúng ta, nét chính yếu là gì? Là đã đánh cho bao nhiên kẻ thù ôm mộng vương bá, đô hộ bao lần không còn mảnh giáp che thân, đến nỗi phải chui vào ống đồng khiêng nhau mà chạy. Bao trang sử chói lọi của mảnh đất nhỏ xíu nơi Viễn Đông mang tên Đại Việt còn đó. Không cần kể dài dòng, nếu không tôi sẽ sa vào việc “tập tô” bao trang sách đã ghi những sự thật hiển hiện mà thời gian qua đi, chỉ làm cho những trang “cảo thơm” ấy sáng bóng mãi lên như một chiếc chìa khoá chăm chỉ, càng dùng thì càng bóng loáng.

Còn lịch sử của họ là gì? Người Tàu đã từng phải cảm thán mà kêu lên rằng: Giá như Hưng Đạo Đại Vương, Đức Thánh Trần Quốc Tuấn, người mà cả thế giới ghi nhận là 1 trong 10 danh tướng vĩ đại nhất từ cổ chí kim của nhân loại, sinh ra trên đất Tàu thì người Tống đâu phải chịu rên xiết dưới ách đô hộ của quân Nguyên Mông suốt gần một thế kỷ đằng đẵng trầm luân và bạc nhược? Những người trung nghĩa như viên tể tướng Tống triều Văn Thiên Tường, rồi Triệu Trung, nương nhờ dưới trướng Đức Thánh Trần, cầm giáo chống lại quân Mông Nguyên những mong nỗi nhục mất nước được nguôi ngoai phần nào mà vẫn cảm khái:

Người ta tự cổ ai không chết
Lưu lại lòng son trong sử xanh

Yêu nước đấy, khảng khái đấy, nhưng đánh giặc mà “sến” như vậy thì còn gì nhuệ khí, đâu có được tấm trung trinh mạnh mẽ như những người cùng thời với ông ta:

“Đầu tôi chưa rơi, xin bệ hạ đừng lo” hoặc “Xin bệ hạ chém đầu thần rồi hãy hàng”!

Hay đâu được như bậc kiệt hiệt của thế hệ sau, thế hệ mà lại phải cầm giáo chống lại chính hậu duệ của ông Văn Thiên Tường, của Triệu Trung đó:

Đánh một trận sạch không kình ngạc!
Đánh hai trận tan tác chim muông!
Cơn gió to quét sạch lá khô
Tổ kiến hổng sụt toang đê vỡ.

Hào khí đó, nói đúng như giọng của người Tàu là khiến “quỷ khốc thần sầu”, “trời sầu đất thảm”. Oanh liệt và hào hùng thế chứ! Chứ đi đánh giặc mà nghĩ đến cái chết là cùng để lưu lại một dòng trong sử xanh thôi ư? Vậy thì liệu thành tựu đến đâu?

2. Nền văn học của họ phản ánh lịch sử của họ. Vâng, đồng ý là nền văn học của chúng ta có thể không bằng họ với “tứ đại danh tác” như “Đông chu liệt quốc”, “Tam quốc chí”, “Thuỷ hử truyện”… Nhưng những tác phẩm đồ sộ đó phản ánh cái gì ngoài những cuộc nội chiến? 7 nước nhỏ trong một nước lớn cát cứ tranh hùng xưng bá với nhau. Ba nước phân tranh xem ai làm vua thiên hạ trên danh nghĩa là phò tá một vương triều Đông Hán đã như “xương khô trong mả”. Lục lâm thảo khấu dồn tụ lại một nơi 1 bến nước đìu hiu. Mưu cao kế sâu thì như người Việt ta thường nói, “khôn ngoan đá đáp người ngoài”, đằng này một Gia Cát Lượng đa mưu túc trí để đi lừa gạt một người anh ruột Gia Cát Cẩn? Một Hành Giả Võ Tòng được xếp là “thượng thượng nhân vật” dưới con mắt của Kim Thánh Thán, vì trung nghĩa ư, vì hiếu đễ ư, một đêm sẵn sàng giết hàng chục mạng người, “cứu một người phúc đẳng hà sa” cơ mà?

3. Khi chúng ta đang từ trong tay không một tấc sắt đến khi ca khúc khải hoàn sau khi dẹp tan thực dân cũ và đế quốc mới mà đến nay danh thơm còn để, thì họ có gì? Một Giang Thanh ngay trong lòng cuộc cách mạng của họ, một Vạn lý Trường chinh “kỳ vĩ”, khi đi 72 vạn, khi về 7 vạn 2. Thiên An môn còn đó khi người Hoa dùng xe tăng của người Hoa đi nghiền nát người Hoa. So sánh đi, chúng ta với những liệt nữ mà tôi không dám nêu tên ai được vì dân tộc Việt có quá nhiều những người con gái nhỏ bé mà vô cùng ưu tú. So sánh đi, với chiến dịch Hồ Chí Minh xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước chấn động địa cầu. So sánh làm sao nổi khi họ đang mải mê với chiến tranh Tàu – Tưởng thì kẻ thù chúng ta phải chống lại là ai? Những ngoại bang xâm lược mà có khi nói đến tên, họ đã phải tim đập chân run, trong khi chúng ta ngạo nghễ, vì chúng ta là người CHIẾN THẮNG!

P/S: đây là phần 1 của một bài viết dài. Chỉ có chút xíu băn khoăn là đăng vô đây có phù hợp với topic không? Nếu không thì Admin và bè lũ giúp chỉ đúng địa chỉ phát nhá. Sẽ đa tạ bằng cách đăng tiếp phần 2 và các phần tiếp sau.
nguồn: tathy

Là thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh

Là thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh,
vì ngày mai ta xây đắp những công trình
vĩ đại đồng lúa trĩu bông
quê ta nhà máy khói ngút trời.
Cả tổ quốc trong tương lai ánh điện tỏa sáng.
ĐK: Là công sức ta xây nên đất trời tổ quốc
thêm xanh tươi thỏa lòng mong ước của Bác Hồ
đêm ngày hằng mong.


Bài hát này, lần nào nghe cũng thấy nổi sôi, hừng hực khí thế, tuổi trẻ mà.
Hôm nay bạn Vu BuiVan vào chat, bảo là “dog chi co ve quan tam nhieu the su”, quan tâm chứ, vẫn “là thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh” cơ mà, chẳng lẽ xem sex quay tay, vào lx mãi sao, háo hức xem Vàng Anh, tìm ảnh Ngọc Trinh lộ hàng sao, hay tìm tòi kỹ lưỡng đời sống của Cao Thái Sơn sao? Không không, mình không chọn kiểu “thế hệ Hồ Chí Minh” như thế, thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh bây giờ là phải quan tâm thế sự chứ, tháng đi làm bục mặt, được 10tr thì nộp thuế hơn 1tr chứ ít gì, phải quan tâm xem tiền mình đi đâu về đâu chứ. Ngày xưa vẫn luôn nghe “các em là chủ nhân tương lai của đất nước”, ừ thì chủ nhân tương lai phải xem các “chủ nhân hiện tại” làm gì với đất nước chứ, phải ngăn không cho các “chủ nhân hiện tại” chặt hết rừng vàng, đánh cạn biển bạc chứ, phải xem các “chủ nhân hiện tại” vay bao nhiêu tỉ, nợ bao nhiêu tỉ của nước ngoài, mà còn liệu liệu còn lưng trả nợ chứ.
Những vụ tai nạn thương tâm như Thảm họa Sêrêpôk, như những vụ xe đi đám cưới bị tàu hỏa đâm, chết cả gần chục người trong một gia đình, thương tâm khủng khiếp, xã hội bây giờ, nhiễu nhương tới mức chẳng thề ngờ, cafe giả, pha bằng các hóa chất độc hại,
Báo chí bây giờ ư, quyền lực thứ tư, giờ đang cắm đầu cắm cổ vào những chủ để giải trí nhảm nhí, câu khách giật tít, thối khó ngửi. Nói chung là vô trách nhiệm, vô lương tâm, có để ý tới ví tiền.

Người dẫn dắt

Tối nay đá bóng ở sân Vạn Bảo, ra sớm, rồi chạy sang bên nhà Dung, lúc đi trên đường Cầu Giấy, phía gần ĐHQG có 2 chỗ có đèn đỏ để người đi bộ sang đường, bọn đi trước mình thấy đèn đỏ cứ thế phóng tiếp, mình lại nhớ một câu bạn nào đó trên linkhay nói “ở Mỹ đèn đỏ là mệnh lệnh, còn ở Việt Nam, đèn đỏ là sự lựa chọn”, cũng là một sự khác biệt để giải thích tại sao Mỹ phát triển còn Việt Nam thì chưa. Mình ở Việt Nam, đèn đỏ ở Việt Nam là lựa chọn, và mình chọn dừng lại, mình là người đầu tiên dừng đèn đỏ, và sau đó mọi người đi sau mình dừng lại theo, không thấy ai vượt cả, chờ người đi bộ sang đường. Ở cái đèn thứ nhất như vậy khiến mình khá ngạc nhiên và thích thú :P Sang tới cái thứ hai, cũng hệt như vậy. Ngẫm ra, nếu lúc ấy mình không phải là người đầu tiên dừng, thì có khi dòng người vẫn cứ thi nhau vượt đèn đỏ? Có thể lắm. Đôi khi, một cá nhân không hề biết rằng, bản thân mình là người dẫn dắt đám đông, bạn thấy người khác vượt, bạn cũng vượt, những người sau bạn cũng vượt. Bạn vứt rác, người khác vứt rác, cả xã hội vứt rác. Bạn đi sai làn, người khác thấy vậy cũng đi sai, cả xã hội đi sai. Bạn bảo ôi xời giờ ai chả tham nhũng, bạn coi tham nhũng là hiển nhiên, người khác cũng coi là hiển nhiên, cả xã hội chấp nhận tham nhũng, đồng lõa với tham nhũng.
Ngày xưa, cụ Hồ là người dẫn dắt cả dân tộc, nhưng ngày nay, trông mong ai? Người như cụ Hồ cả vài trăm năm mới có một, ngồi đợi à? Trong mỗi người hãy tự có một ngọn hải đăng, không ai là đúng tuyệt đối, đừng tin vào điều gì, đừng tin vào lời nói, hãy nhìn vào hành động.

Văn hóa có hay không?

Hôm nay từ quê lên, đi xe máy, mặc đống áo đống quần, người to như con gấu, mà vẫn lạnh thấu xương. Sang năm á, đi ô tô, hoặc là đi ô tô, hoặc là ở nhà, chả đi đâu cả.
Đi tới đoạn rẽ vào Vĩnh Phúc, có một xe chở rác ầm ầm lao phía trước, mỗi lúc cua là nước rác ào ào rớt xuống đường, rất kinh, xe chở đủ loại rác, giấy nilon khắp các màu. Tư hỏi không biết cái xe này chở rác từ nội thành đổ đi đâu, mang ô nhiễm tới vùng quê nào? Từ việc nhỏ như phân loại rác, tới việc ít nhỏ hơn như thái độ khi tham gia giao thông trên đường, dân VN cơ bản là thiếu văn hóa – thiếu giáo dục (thiếu được giáo dục) những kỹ năng cần thiết cho cuộc sống (như là bơi, hay là phân loại rác, hay là ý thức khi tham gia giao thông). Và dân VN thì lại bị nhồi nhét, thừa thãi quá nhiều cái mớ kiến thức lịch sử đảng CSVN, tư tưởng, triết học nọ kia, kinh, chẳng làm quái gì cái mớ lý thuyết nhảm nhí ấy.
Sau khi đọc Thời của thánh thần, mình đâm hâm mộ Hoàng Minh Tường quá, xong rồi mua quyển “Bạn văn ngoài vùng phủ sóng”, đọc quyển đó, ôi thôi, đảng lãnh đạo, quyền lực của đảng quá lớn, đứng trên cả pháp luật, thế là cũng như một triều đình phong kiến vậy, nếu may mắn có một vị lãnh đạo sáng suốt, thì dân được nhờ, lãnh đạo dốt là cả một (vài) thế hệ lãnh hậu quả, cả dân tộc trở thành phòng thí nghiệm – vật thí nghiệm cho cái lý thuyết thần thánh nào đó. Phải thay đổi, phải đổi thay,

Mr Namnd nói về học tập

Một vài điều hay về việc học hành, làm việc, nghiên cứu, tùy từng giai đoạn mà thay từ phù hợp vào. Nam có phóng tác thêm.

1. Ngủ bây giờ thì giấc mơ sẽ tới. Làm việc bây giờ thì giấc mơ sẽ thành sự thật.

2. Nhọc nhằn của việc học tập là tạm thời. Nhọc nhằn của việc không học dài cả đời.

3. Thời gian để học chẳng bao giờ thiếu, cái thiếu là sự cố gắng.

4. Học chỉ là một phần nhỏ của cuộc sống, nhưng mất nó là mất cả cuộc sống.

5. Dậy sớm và làm việc chăm chỉ là đường tới thành công.

6. Hôm nay ngừng đi thì mai sẽ phải chạy.

7. Người thực tế là người đầu tư cho tương lai.

8. Không đau thì không thu được tri thức.

9. Tri thức quyết định thu nhập.

10. Ngay bây giờ, nhiều đối thủ của bạn đang liên tục tiến về phía trước.

SAO QUÊ HƯƠNG MÌNH GIÀ NUA ĐẾN VẬY?

Tác giả Alan Phan

T/S Alan Phan là Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa tại Hong Kong và Shanghai. Du học Mỹ từ năm 1963, ông đã làm việc tại nhiều công ty đa quốc gia ở Wall Street và phát triển công ty Hartcourt của mình thành một tập đoàn niêm yết trên sàn Mỹ với thị giá hơn 700 triệu dollars. Ông sống và làm việc tại Trung Quốc từ 1999. T/S Phan tốt nghiệp BS tại Penn State (Mỹ), MBA tại American Intercontinental (Mỹ), Ph.D tại Sussex (Anh) và DBA tại Southern Cross (Úc). Email của ông là aphan@asiamail.com và Web site cá nhân là www.gocnhinalan.com.

Các nhà đầu tư thế giới thường nghĩ về Việt Nam như một quốc gia trẻ trung, đang lên và chứa nhiều tiềm năng nhất trong số các thị trường mới nổi. Họ ấn tượng với con số tăng trưởng về dân số, về sự kiện là 58% người VN dưới tuổi 25, và theo nhãn quan của người Âu Mỹ, đây là phân khúc sáng tạo và cầu tiến nhất của bất cứ xã hội nào. Họ tìm đến VN mong những đột phá kỳ diệu và một vận hành năng động kiểu thung lũng Silicon (trung tâm IT của Mỹ ở phía nam San Francisco). Sau vài năm tung tiền mua tiềm năng và cơ hội, họ thường thất vọng và âm thầm bỏ đi. Tại sao?

Những giả thuyết ngây thơ

Họ đã không lầm về những số liệu tạo nên hình ảnh đó. Tuy nhiên, sự phân tích và biện giải về logic của họ vướng phải vài giả thuyết và tiền đề không chính xác. Một người có số tuổi còn trẻ không có nghĩa là sự suy nghĩ và vận hành của người đó cũng phải trẻ trung như số tuổi, nhất là khi họ lớn lên trong một xã hội khép kín, ít tiếp xúc với thế giới.

Tôi còn nhớ một đai gia IT nổi tiếng cũng đã từng kết luân trong một buổi hội thảo về kinh tế là số người sử dụng điện thoại di động ở VN đã tăng trưởng ấn tượng 36% mỗi năm trong 5 năm qua và lên đến 68 triệu người hay khoảng 80% dân số. Kết luận của anh chuyên gia trẻ này là tương lai về công nghệ thông tin của VN phải sáng ngời và sẽ vượt trội các nước như Trung Quốc, Ấn Độ, Philippines…

Đây là những kết luận ngây thơ về thực tại của xã hội. Một người trẻ suốt ngày la cà quán cà phê hay quán nhậu sẽ không đóng góp gì về sáng tạo hay năng động; cũng như vài ba anh chị nông dân với điện thoai cầm tay không thay đổi gì về cuộc diện của nông thôn ngày nay (nông dân vẫn chiếm đến 64% của dân số xứ này).

Tôi thích câu nói (không biết của ai): Tất cả bắt đầu bằng suy nghĩ (tư duy). Suy nghĩ tạo nên hành động, hành động liên tục biến thành thói quen và thói quen tạo nên định mệnh. Định mệnh của cá nhân phát sinh từ tư duy cá nhân, định mệnh tập thể đúc kết bởi suy nghĩ của tập thể.

Tư duy, thói quen và định mệnh

Quên đi góc nhìn cá nhân, hãy tự suy nghĩ về tư duy thời thượng của xã hội này và từ đó, ta có thể nhận thức được những hành xử và thói quen của người dân VN. Bắt đầu từ tầng cấp lãnh đạo về kinh tế, giáo dục và xã hội đến lớp người dân kém may mắn đang bị cơn lũ của thời thế cuốn trôi; tôi không nghĩ là một ai có thể lạc quan và thỏa mãn với sự khám phá.

Những thói quen xấu về chụp giựt, tham lam, mánh mung, dối trá, liều lĩnh, sĩ diện… vẫn nhiều gấp chục lần các hành xử đạo đức, cẩn trọng, trách nhiệm, danh dự và hy sinh. Dĩ nhiên, đây là một nhận định chủ quan, sau một lục lọi rất phiến diện trên báo chí, truyền hình và diễn đàn Internet. Nhưng tôi nghĩ là rất nhiều người VN sẽ đồng ý với nhận định này.

Tôi nghĩ lý do chính yếu của những thói quen tệ hại này là bắt nguồn từ một tư duy già cỗi, nông cạn và nhiều mặc cảm. Tôi có cảm giác là ngay cả những bạn trẻ doanh nhân và sinh viên mà tôi thường tiếp xúc vẫn còn sống trong một thời đại cách đây 100 năm, dưới thời Pháp thuộc. Thực tình, nhiều bậc trí giả đã lo ngại là so với thời cũ, chúng ta đã đi thụt lùi về đạo đức xã hội và hành xử văn minh.

Tôi thường khuyên các bạn trẻ hãy đọc lại những tiểu thuyết của thời Pháp thuộc trước 1945. Họ sẽ thấy đời sống và các vấn nạn của một nông dân trong truyện của Sơn Nam vẫn không khác gì mấy so với một nông dân qua lời kể của Nguyễn Ngọc Tư. Bâng khuâng và thách thức của những gia đình trung lưu qua các câu chuyên của Khái Hưng rất gần gũi với những mẫu chuyện ngắn của nhiều tác giả trẻ hiện nay. Ngay cả những tên trọc phú, cơ hội và láu lỉnh trong tiểu thuyết của Vũ Trọng Phụng cũng mang đậm nét hình ảnh của những Xuân Tóc Đỏ ngày nay trong xã hội.

Ôm lấy quá khứ ở thế kỷ 21

Tóm lại, tôi có cảm tưởng chúng ta vẫn sống và vẫn tranh đấu, suy nghĩ trong môi trường cả 100 năm trước. Những mặc cảm thua kém với các ông chủ da trắng vẫn ám ảnh các bạn trẻ ngày nay. Chúng ta vẫn bàn cãi về những triết thuyết mà phần lớn nhân loại đã bỏ vào sọt rác. Trong lãnh vực kinh doanh, phần lớn các doanh nhân vẫn cho rằng bất động sản và khoáng sản là căn bản của mọi tài sản. Sản xuất gia công và chế biến nông sản vẫn chiếm một tỷ trọng rất lớn trong kim ngạch xuất khẩu. Một doanh nhân Trung Quốc đã mỉa mai với tôi khi đến thăm một khu công nghiệp của VN, “Họ đang cố học và làm những gì chúng tôi đang muốn quên”.

Tôi đang ở tuổi 66. May mắn cho tôi, nền kinh tế toàn cầu đã thay đổi khác hẳn thời Pháp thuộc. Tôi không cần phải dùng tay chân để lao động, cạnh tranh với tuổi trẻ. Kinh doanh bây giờ đòi hỏi một sáng tạo chỉ đến từ trí tuệ và tư duy đổi mới. Thân thể tôi dù bị hao mòn (xương khớp lỏng lẻo, tai mắt nhấp nhem..). nhưng trí óc tôi và tinh thần vẫn trẻ hơn bao giờ hết. Thêm vào đó, nó không bị phân tâm bởi những hóc môn (hormones) về đàn bà hay những thứ lăng nhăng khác như các bạn trẻ. Do đó, hiệu năng và công suất của sự suy nghĩ trở nên bén nhậy hơn.

Người Mỹ có câu, “Những con chó già không bao giờ thay đổi” (old dogs never change). Do đó, tôi thường không thích trò chuyện với những người trên 40, nhất là những đại trí giả. Nhưng tôi thất vọng vô cùng khi về lại VN và gặp toàn những ông cụ non mới trên 20 tuổi đời: Nhút nhát, cầu an, thụ động, chỉ biết ăn nhậu, và đua đòi theo thời thế. Họ sống như các ông già đã về hưu, họ nói năng như một con vẹt, lập đi lập lại những giáo điều, khẩu hiệu đã hiện diện hơn trăm năm. Họ làm việc như một con ngựa bị bịt kín đôi mắt để chỉ nhìn thấy con đường một chiều trước mắt.

Nhiều người đỗ lỗi cho những thế hệ trứơc và văn hóa gia đình đã kềm kẹp và làm cho thế hệ trẻ này hay ỷ lại và hư hỏng. Cha mẹ vẫn giữ thói quen sắp đặt và quyết định cho các con đã trưởng thành (ngay khi chúng vào tuổi 30, 40..) về những cuộc hôn nhân, công việc làm, ngay cả nhà cửa và cách sinh họat. Hậu quả là một thế hệ đáng lẽ phải tự lập và lo tạo tương lai cho mình theo ý thích lại cuối đầu nghe và làm theo những tư duy đã lỗi thời và tụt hậu.

Trong khi thế giới đang hồi sinh với thế hệ trẻ tự tin tràn đầy năng lực cho những thử thách của thế kỷ 21, thì người trẻ VN đang lần mò trong bóng tối của quá khứ, với sự khuyền khích của các nhóm muốn giữ quyền lực và bổng lộc. Tôi tự hỏi, sao quê hương mình … già nua nhanh như vậy? Những nhiệt huyết đam mê của tuổi thanh niên bây giờ chỉ dành cho những trận đá bóng của Châu Âu? Tôi nhìn vào những nghèo khó của dân mình so với láng giềng chỉ là một tình trạng tạm thời. Nhưng tôi lo cho cái tư duy già cỗi của tuổi trẻ sẽ giữ chân VN thêm nhiều thập niên nữa. Cái bẫy thu nhập trung bình to lớn và khó khăn hơn mọi ước tính.

Đất công, quán nhậu, và tâm sự của chủ nhân

Đọc bài Hà nội: Nhà đất công biến thành… quán nhậu này thấy có một cảm giác rất khó tả, không biết diễn đạt thế nào. Bạn mình đang thuê một cái nhà ở khu tập thể biên phong phía gần chợ Mỹ Đình, tầng 4, nước máy chảy ri rỉ như khe suối cạn, 3tr một tháng. Những căn phòng 16-18m2 ở trong ngõ ngách của chùa Láng, mỗi cái 1.6-2tr một tháng.
Vậy mà đây, 20m2 mặt đường Trần Quang Khải, 1 triệu một tháng – một cái giá kinh ngạc, thương thay cho ngân sách quốc gia. 100m2 mặt đường Tràng Tiền – 4 triệu đồng một tháng, đúng là ở Việt Nam, có những điều không thể mà lại là có thể. Phần hai của bài viết có tiêu đề “Cơ quan chức năng bó tay”, ơ, sao cơ quan chức năng lại bó tay, thế cái “chức năng” của “cơ quan” bị liệt rồi à, sao lại tới nông nỗi “bất lực” như thế, có cần chúng tôi thay “cơ quan” khác vào để làm thay “chức năng” không hả “các vị bất lực”? Sao cưỡng chế nhà dân thì cơ động công an có mặt nhanh thế, nhiều thế, đông thế?
“Ông Mai Xuân Vinh – Chi cục trưởng Chi cục QLCS Hà Nội, cho biết các cơ quan chức năng đã yêu cầu bảo tàng phải chấm dứt ngay việc cho thuê bán bia, bán lốp xe; di dời cơ sở kinh doanh trả lại khuôn viên. “Thế nhưng, đã từ rất lâu rồi họ không thực hiện”, ông Vinh nói. Tại quán nhậu này, chiều nào cũng đông nghịt khách, có những hôm bàn ghế được kê, bày la liệt tràn ra cả vỉa hè gây mất trật tự, phản cảm, mất mỹ quan.” Chà, ông chi cục trưởng này sao mà ngây thơ thế, giờ có một con chó đang gặm một khúc xương, con mèo đang tha một con cá rán, ông nhỏ nhẹ “yêu cầu mày nhả khúc xương ra”, “yêu cầu mày trả tao con cá rán”, chúng nó có nhả không hả ông? Ông phải dùng gậy ông phang ông ạ, chả phải các ông rất thuộc bài “bạo lực cách mạng” ư (!)
Đà Nẵng, họ “thành kính phân lô”, quy hoạch thành phố tốt như thế, ai tới cũng khen. Tất nhiên dân Đà Nẵng thì có người khen người chê, đủ cả, nhưng lãnh đạo phải là người mà người tốt ủng hộ, người xấu phản đối, chứ không phải cái kiểu bầu cử mà 99% với 100% số phiếu như Việt Nam ta. À mà có khi Hà Nội, gần Trung ương, nên quán triệt tư tưởng “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” tốt quá, cho thuê là “kinh tế thị trường”, còn cho thuê với giá 1 triệu một tháng đó là “xã hội chủ nghĩa”.
Thực ra có ai đó có thể hỏi rằng mình suy nghĩ làm gì, họ cho thuê giá bao nhiêu đâu có ảnh hưởng gi tới lương tháng của mình đâu, cũng đúng. Nhưng tuổi trẻ, là phải dấn thân, không thể cầu an hưởng thụ, suy nghĩ cho vận mệnh đất nước và dân tộc, là việc phải trăn trở hàng ngày. Ai ngày xưa ra rả rằng “trẻ em là chủ nhân tương lai của đất nước”, mang danh là “chủ nhân” nên phải nhọc công suy nghĩ vậy thôi, chứ cứ làm đầy tớ thì chủ bảo gì làm nấy nghĩa làm gì.

Thế hệ hưởng thụ?

Hôm nay đi off hội ảnh Viettel ở Trung Nguyên 36 Điện Biên Phủ, chả hiểu sao lúc sang nhà Dung đi trên đường, lại tự nhiên nhớ hồi xưa, có vài lần Tiên từng hào hứng khoe là được anh nào đó hướng dẫn sử dụng máy ảnh “bán chuyên” – đó là cái thời còn yêu và mình thì chưa biết tới máy ảnh. Thấm thoát đã trải qua bao lần bể dâu, mình đã từ kẻ ngoại đạo tới giờ cũng gọi là có kinh nghiệm với con đường body – lens.
Lại ngẫm nghĩ về tốc độ kiếm tiền và tốc độ tiêu tiền của bản thân. Rồi suy rộng ra “giới trẻ ngày nay”. Một thế hệ thích hưởng thụ có phải là áp đặt quá không? Căn bản chiều thứ 7 vừa vào N&M ở tầng 1 BigC, có một cái áo sơ mi màu hồng sọc xanh rất đẹp, mình hơi bị thích luôn, và giá thì là 698k thì phải, muốn mua xong lại chùn tay :”> Đôi khi ngẫm nghĩ, mình tự hỏi ko biết có phải mình tiêu cho bản thân nhiều quá ko, và hầu như chưa thấy có điểm dừng, cái cảm giác dc tiêu tiền có vẻ rất quyến rũ và khó từ bỏ. Đồ hi-tech như điện thoại, laptop, quần áo hàng hiệu, giầy dép… là mối bận tâm hàng đầu của một số lượng không nhỏ thanh niên hiện nay (câu này cấu trúc kiểu như văn kiện đại hội :) )
Mình, ngày ngày vào tinhte đọc tin về đồ công nghệ cao, vào nhommua, muachung ngó cơ hội mua rẻ, toàn những dịch vụ ăn uống, nghỉ dưỡng, spa, xem phim, quần áo … Báo chí thì nhan nhản tin tức cướp giết tai nạn, rồi đặc biệt nhiều bài tỏ vẻ lên án lối ăn mặc của một số kẻ dc gọi là “ngôi sao”. Nhảm nhí hết sức. Cuộc sống tà tà, đi làm tà tà, cuối tháng lĩnh lương, tương lai 5 năm nữa rồi sẽ ra sao và thế nào.

đọc và nghĩ

- Nếu bạn chọn cách sống bằng những điều ranh ma, tài lẻ mà không phải bằng chính sự cần mẫn và khả năng của mình, thì bạn vẫn sống được, but you won’t get very far. How far is very far thì còn tuỳ.

- Nếu bạn chọn là trẻ con, bạn sẽ là trẻ con.

- Hãy yêu mến những người yêu mến bạn. Nói chung, bạn không cần phải ‘tốt’ với tất cả mọi người hay yêu tất cả mọi người.

- Bạn có thể chọn ngủ mười tiếng, tám tiếng một ngày hay năm tiếng một ngày. Bạn có thể coi phim zero tiếng, ba tiếng hay năm tiếng một ngày. Trên con đường của thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng bất kể bạn là ai. Và không, bạn không học được gì từ những bộ phim dài tập hay ngắn tập đâu. Đừng tin rằng bạn có thể rút ra triết lý sống hay gì cả, triết lý sống không cheap như bộ phim vài chục một vé hay một đĩa.

- Bạn cũng có thể chọn giữa việc biết tất cả nội dung các phim cũng như các chương trình truyền hình và các ca sỹ nổi tiếng hay tất cả những việc xảy ra với Hoàng Thuỳ Linh trên kenh14.vn với việc đọc sách hay viết lách. Nhưng nói chung mỗi ngày đều có những tin mới, những ngôi sao, những bộ phim, những video clip mới trên youtube. Keep up với chúng thì đơn giản là bạn sẽ thua vào một ngày nào đó.

- Forum hay bất kể cộng đồng online nào cũng chỉ là những thứ phù phiếm.

- Mua được rẻ (hay bán được đắt) vài cái CD, điện thoại, máy tính, đồ chơi sẽ không làm bạn lớn lên. Cũng như bạn không nên định nghĩa mình bằng những gì bạn dùng.

- How you look is different from how people intepret you. How you pronounce your name is different from who you are.

- Viết “gì” thành j sẽ không giúp cho bạn có thời gian sống thêm 1/10 của một giây. Ngược lại rất có thể bạn phải mất thời gian sau này để cải tạo lại hình ảnh của mình.

- Những người bạn sẽ là những người làm cho bạn vui hơn khi bạn vui. Bạn thân sẽ là người để làm bạn đỡ buồn khi bạn buồn.

- Hãy tự hỏi mình về định nghĩa bạn thân của bạn. Nếu bạn không có một định nghĩa chính xác, rất có thể bạn đang sai lầm khi nói ai đó là bạn thân của bạn.

- Nếu bạn không thành thạo tiếng Anh thì phải học ngay. Vì đến lúc bạn cần mới học thì bao giờ cũng là quá muộn.

- Bạn không cần Word 2007 chạy trên Quad-core để viết được Harry Potter. Bạn không cần máy ảnh tốt để chụp ảnh đẹp. Bạn không cần du học để là người hiểu biết. Bạn không cần nhiều tiền để làm cuộc sống của mình tốt lên. Bạn không cần facebook để biết những gì xảy đến với bạn của bạn. Những thứ đó chỉ là những công cụ để cho bạn đạt được mục đích một cách đơn giản hơn. Vì vậy bạn chỉ cần một máy đánh chữ để bắt đầu. Một chiếc camera cũ để bắt đầu. Và một mấy chục nghìn một tháng để đến thư viện. Gặp gỡ một cách vật lý bạn bè mình thường xuyên.

- Gia đình rất quan trọng. KHÔNG BAO GIỜ trách bố mẹ bạn, vì tại sao họ không cập nhật như người khác, không thoáng như người khác, không đi chơi vào mỗi thứ bảy. Yes, họ có thể đã làm thế vào trước khi bạn ra đời. Nhưng họ không tiếp tục làm như vậy khi họ phải lo cho bạn ăn học (– Bill Gates).

- Hãy học cách nấu ăn một bữa thật ngon. Cuộc đời của bạn phải có những thứ hơn mì ăn liền, TacoBell hay McDonals.

- Cuộc đời bạn cũng như dịch vụ khách hàng, thông thường những thứ bạn học ngoài đời bạn sẽ thuộc về một trong ba và không thuộc về hai thứ còn lại: Nhanh, Rẻ và Bền.

Thực tế và thực dụng?

Thực tế và thực dụng?Một vài tuyên ngôn:-         việc gì không có lợi không làm-         chân lý thuộc về kẻ mạnh-         không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễnNào, giờ ta sẽ phân tích một chút. “Việc gì không có lợi không làm”. Quả thật, câu nói này quá chí lý, làm những điều vô nghĩa thì thật là lãng phí, lãng phí thời gian, lãng phí công sức, lãng phí nhiều thứ khác nữa. Tớ ấy là luôn tâm niệm: “việc gì không có lợi là không làm đâu nha”, phải có lợi mới làm cơ, hehe. Nhưng mọi người cần phải bít rằng, không phải cái lợi nào cũng lù lù trước mắt, người chỉ bít cái lợi trước mắt người ta gọi là kẻ chộp giật (kiểu của bóng đá Việt Nam đấy), tớ là tớ còn tính tới những cái lợi lâu dài nữa, và từ đó, tớ thấy rằng: “không việc gì là không có lợi”, hờ hờ, cuối cùng thì tớ “không việc gì không làm”, hé hé, tất nhiên là không vi phạm pháp luật, không đi ngược đạo đức, không trái với lương tâm. “Tôi không sợ gì cả, chỉ sợ lương tâm của chính mình” – căn bản lương tâm của tớ hơi bị nhiều răng, nó mà cắn thì đau lắm, thậm chí vừa cắn lại vừa rứt nữa thì còn gì mà Thái đẹp trai hào hoa phong nhã nữa kia chứ. “Chân lý thuộc về kẻ mạnh” – điều này không ai có thể chối cãi, xin thề là như thế, kẻ mạnh có thể là kẻ có tiền, có thể là kẻ có quyền, có thể là số đông… nhưng ngày nay, kẻ mạnh là kẻ có nhiều thông tin, là những kẻ có nhiều tri thức, là những kẻ miệng lưỡi như bôi mỡ, à, mỡ ngấy lắm, những kẻ nói như rót mật vào tai thì hay hơn… Kẻ mạnh chính là đảng CSVN – ôi đảng yêu quý, “quan nhất thời dân vạn đại” nhưng đảng mạnh tới mức “dân nhất thời quan vạn đại”.“không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn”: các bạn đừng phản đối vội, lợi ích thực sự là vĩnh viễn, cứ nghĩ mà xem. Không nói tới những cái thuộc phạm trù vật chất, về tinh thần cái đã, bạn giúp đỡ mọi người, và cho rằng mình là người tốt, giúp đỡ không cần đền đáp, nhưng bạn ạ, thực ra thì: bạn giúp đỡ người khác trước hết để giúp đỡ bạn đấy, đáp ứng cái ham muốn tự thỏa mãn với lương tâm mình rằng: mình là người tốt, mình là người có ích. Chính sức ép từ đạo đức xã hội khiến chúng ta muốn làm những việc tốt, bởi vì những người tốt được tuyên dương, được ngợi khen, được coi trọng, được nổi tiếng… Xã hội dần coi việc tham nhũng hối lộ là bình thường, khiến cho những người tham nhũng cũng tự nhủ việc mình tham nhũng là bình thường, ai mà không thế, chính việc thỏa hiệp với những tiêu cực dẫn đến đạo đức xã hội ngày càng đi xuống, hàng loạt những vụ giết người cướp của, trả thù vặt… rất dã man và đáng kinh sợ, hic. Trở lại với vấn đề lợi ích, nhu cầu về lợi ích cá nhân là không bao giờ thay đổi, thực sự là vĩnh cửu, vì vậy cái viễn cảnh xây dựng một xã hội cộng sản là không tưởng. Tất nhiên thế giới sẽ ngày càng phát triển, và một xã hội tốt đẹp tất nhiên sẽ hình thành, nhưng cội nguồn, bản chất của một xã hội tốt đẹp không phải là “kinh tế tập thể, kế hoạch hóa tập trung”, không cần phải “của cải như không khí” – không khí ô nhiễm gần hết rồi. Bản chất của một xã hội tốt đẹp theo tôi là sự giáo dục, sự hiểu biết, tri thức trang bị cho mỗi cá nhân trong cộng đồng ấy. Không có hiểu biết, không có nhận thức tốt thì sẽ không thể có ý thức cộng đồng – một thứ mà Việt
Namđặc biệt là Hà Nội rất thiếu(*). Tóm lại, một nền giáo dục phát triển, một xã hội coi trọng đạo đức, coi trọng học thức thật sự (chứ không phải trọng bằng cấp, tước vị hão), mỗi người đều là những công dân tôn trọng phát luật, ý thức cộng đồng tốt, mọi thứ đều phải trong khuôn khổ pháp luật (chứ không phải đứng trên hiến pháp như đảng CSVN hiện nay) thì mới hi vọng có một xã hội “gần cộng sản”, một xã hội “công bằng dân chủ văn minh”, một xã hội pháp trị chứ không phải “nhất thân nhì quen” như hiện nay.