Thơ Đàm Huy Đông

nếu thật buồn em hãy về với biển
biển vẫn xanh như thủa ấy vừa yêu
giấu hết bão dông vào đáy lòng sâu thẳm
biển yên bình biển hát phiêu diêu
nếu thật buồn em hãy về với biển
tìm lại ngày xưa bên dấu tích lâu đài
em sẽ thấy cát dưới chân mằn mặn
như chạm vào xưa cũ dấu chân ai
nếu thật buồn em hãy về với biển
viết ước mơ lên những vỏ sò
và hãy viết tên mình lên bờ cát
ở chỗ chúng mình đã viết ngày xưa
nếu thật buồn em hãy về với biển
sẽ thấy vầng trăng ngụp lặn phía xa bờ
sẽ thấy bóng một người nôn nao thức
sẽ thấy còn nguyên vẹn một ước mơ

29 Comments

  1. Ngoại ô, chiều

    Đàm Huy Đông

    Trở về chốn cũ
    gặp mùa thu ngồi hát dưới chân cầu.
    Hoa tím nhà ai lưng chừng giậu
    Bỏ những ồn ào lại phía sau.
    Quá khứ đang chơi trò ú tim
    vụt sáng, thoắt mờ như bóng nắng.
    Con dế hát bài hát hôm nào, nghe trống vắng
    Mà vẫn chẳng thành được ngày xưa.
    Tiếng sáo diều
    vương giữa chiều ngoại ô
    Anh trở lại, em thì không đến nữa
    Tình đầu ngày ấy giờ dẫu vỡ
    Chăng vô hình một sợi chỉ thương yêu.

  2. Từ giã

    Em về đi bến sông chiều phai nắng

    Lối mòn gầy ngủ trong cỏ không tên

    Gió rất khẽ như sợ làm đau lá

    Tơ nhện chăng hờ phía hoàng hôn

    Em về đi mắt đừng buồn em nhé

    Anh muốn em cười cho khoảnh khắc chia tay

    Anh sẽ hát lúc thật buồn vẫn thế

    Rồi sẽ phai đi những dấu giày

    Gió vẫn hát giữa trống không em có thấy

    Có một màu hoa súng tím ngàn xa

    Chiều bình thản như những chiều hẹn trước

    Em về đi anh nhận hết phong ba.

    (Đàm Huy Đông – HHT)

  3. Đếm tuổi

    Đàm Huy Đông

    Tôi đếm tuổi mình bằng những sợi mùa thu
    Bằng những gót chân trăng nhón qua trời tóc rối
    Bằng những giọt cà phê bốc khói
    Âm thầm tan vào hun hút kẽ đời.

    Tôi đếm tuổi mình bằng những rong chơi
    Bằng những chuỗi hoàng hôn tôi xâu trong nỗi nhớ
    Bằng những hạt cườm lăn đến cuối chiều thì oà vỡ
    Thành mưa.

    Tôi đếm tuổi mình bằng những ngày mưa
    Bằng những con đường cỏ bao màu xanh – úa
    Bằng bao ngày ngóng dáng tóc em không về nữa
    Bằng ấm mềm cát ở phía bờ xa.

    Tôi đếm tuổi mình bằng những tháng năm qua
    Tiếng chuông đồng hồ vỡ vụn trên gác xép
    Bằng những chuyện chẳng thành thơ năm nào tôi cũng viết
    Cho người ấy, cho tôi.

  4. Bói

    Tuesday, 23. May 2006, 09:49:57
    Thằng này, thằng J cơ
    Đẹp trai, nhiều tiền lắm
    Nó cũng thích em đấy
    Mà sao em hững hờ

    Còn đây gã J rô
    Đích thị một công tử
    Yêu nó thì cũng được
    Nhưng hạnh phúc đừng mơ

    Còn đây thằng J nhép
    Nó không yêu em đâu
    Nó đa tình và nó
    Chỉ mang đến khổ đau

    Cuối cùng – tên J bích
    Em thấy tính hung đồ
    Em mà mơ đến nó
    Có ngày mặt sưng vù

    Không đứa nào tốt cả
    Dù có bói cả ngày
    Số em muốn hạnh phúc
    Ờ…ờ phải lấy thầy

    Em dứ dừ nắm tay
    Thầy liệu mồm đấy nhé
    Tôi mà quẳng “tráp” đi
    Thì thầy có mà ế!

    “Không thể khác được đâu
    Bốn thằng đều không tốt”
    Ô kìa! Mắt em buồn
    Sao nghe lòng xa xót

    Năm tháng xa thật xa
    Bây giờ tôi mới biết
    Ngày ấy thằng J nhép
    Em đặt thầm tên tôi

    Đàm Huy Đông

  5. Không đề cho một người
    .: Đàm Huy Đông :.

    Em ở đâu cho tôi được đến tìm
    Mùa hạ ép con ve khô xác
    Bắng lăng tím tự bao giờ còn ngơ ngác
    Em về đâu sau giờ học cuối cùng ?

    Em ở đâu cho tôi được đến tìm ?
    Màu áo cũ như màu mây xuống phố
    Ba năm học bàn số năm ô cửa
    Đếm được mấy lần tôi trò chuyện cùng em ?

    Em ở đâu cho tôi đựơc đến tìm ?
    Ánh mắt em
    Một lần kiểm tra tôi lén xem trộm sách
    Để đến tận bây giờ còn day dứt
    Ánh mắt em.

    Em ở đâu cho tôi được đến tìm
    Tôi gắng học để trước em không kém cỏi
    Những bài toán cả lớp tin rằng một mình tôi giải nổi
    Tôi vẫn biết là em đã làm xong

    Có bao giờ em hiểu tôi không ?
    Tim tôi đập rung trong tầng đá lạnh
    Em yên lặng em bước qua kiêu hãnh
    Tôi nghe lòng nhức nhối phía xa xôi

    Không một dòng lưu bút cho nhau
    Giờ văn học cuối cùng tôi mượn cây thước kẻ
    Em vẫn chỉ lặng lẽ đưa, lặng lẽ
    Giá như em …

  6. KHÚC ĐÊM

    .: Đàm Huy Đông :.

    Đừng nghe lời của gió
    Rong chơi không bến bờ
    Hãy nghe lời của cỏ
    Xanh một bờ tương tư.

    Có đêm nào thức giấc
    Nghe tiếng chim qua trời
    Tiếng thời gian tách vỏ
    Ai gọi mình xa xôi.

    Có đêm nào thức giấc
    Nghe tiếng lá trở mình
    Gió đi ngang qua cửa
    Hát như gã si tình.

    Có đêm nào thức giấc
    Một mình nghe mưa rơi
    Từng giọt buồn thăm thẳm
    Biết rằng em xa rồi!

    Có một đêm thức giấc
    Nghe tiếng dế khóc, cười
    Hương một mùa phai phôi …

  7. MỐI TÌNH ĐẦU
    .: Đàm Huy Đông :.

    Thế là hết chẳng yêu nhau được nữa
    Đàn chim bỏ đi mỏ cắp theo mùa
    Dùng dằng lá giữa hai phiến gió
    Trong mắt chiều ngấn ướt một cơn mưa

    Thế là hết chẳng yêu nhau được nữa
    Lớp chia tay, bạn nghẹn nửa môi cười
    Trái Đất nghìn triệu xưa năm cũ
    Cũng chưa hiểu hết mình bao nhiêu sự sinh sôi

    Thế là hết chẳng yêu nhau được nữa
    Một vệt sông tối sẫm bóng dài
    Con đò ấy không thể nào cập bến
    Để rồi chìm trước một ban mai

    Thế là hết chẳng yêu nhau được nữa
    Cổ tích ngày xưa xin buộc cọng rơm vàng
    Kỷ niệm gửi vầng trăng cất giữ
    Trôi qua đời những bong bóng thời gian.

  8. KHÔNG ĐỀ
    ST: Đàm Huy Đông

    Anh dữ dội như cơn bão biển
    Em con thuyền – không buồm lái mong manh
    Em van – đừng có làm em đắm
    Trong phút ồn ào, nông nổi của tình anh
    Con sóng bạc đầu rồi con sóng lại xanh
    Em không có hai lần con gái
    Khi bão tạnh và trời quang trở lại
    Cái vỏ sò bên bãi biển khóc cô đơn

    Yêu em, anh hãy giam giông bão vào tim.

  9. Miền trăng

    “Em chẳng còn về tát nước giữa miền trăng
    Hạt hy vọng gieo trên đồng ngủ yên không tách vỏ
    Khúc sông hẹp đò chở từng chuyến gió
    Xoáy nước duyên như má lúm đồng tiền

    Em chẳng còn về xóm nhỏ ven đê
    Con chuồn chuồn kim vẫy vùng giữa hai ngón tay em xinh xắn
    Em bỏ lại những buổi chiều thay cơm bằng khoai, sắn
    Rơm ẩm, khói luồn qua những dậu thưa

    Em không về với góc vườn xưa
    Gã bọ ngựa khờ – anh – giương oai múa kiếm
    Dây tơ hồng buộc vào nhau lời hẹn
    Giờ cũ hơn cổ tích của bà

    Em sẽ không về với hoa gạo tháng ba
    Hoa sen tàn trong giếng chùa tháng bảy
    Em không đợi cuối gốc đê ngày ấy
    Cỏ may khâu, khâu mãi chẳng xong mùa.”

    ( báo số 339 ngày 8-6-2000)

  10. Ca dao

    Cúc đơm chiếc khuy vàng trên tấm áo mùa thu…

    Mùa thu đến lá khẽ rơi trên cỏ
    Heo may lạnh bờ tre xào xạc gió
    Con thuyền thúng trôi giữa dòng sông nhỏ
    Lũ sẻ đồng tíu tít giục nhau đi.

    Năm tháng vèo qua sau một cái chớp mi
    Câu ca dao một thời tôi đánh đắm
    Gọng vó kéo hoàng hôn như trĩu nặng
    Cọng rơm vàng như nắng hanh hao

    Cỏ thân yêu có phải cỏ hôm nào
    Mà mềm ấm lời yêu thương ngày cũ
    Tôi trở về với chính mình lặng lẽ
    Câu ca dao sang bên ấy theo người.”

  11. Sẽ có một ngày

    Sẽ có một ngày bạn không đến
    Đứt chuỗi cườm kỷ niệm tôi xâu
    Lăn lóc mãi những sắc màu trên cỏ
    Về đâu?

    Sẽ có một ngày nhạt thếch mưa trên phố
    Có khum tay chẳng đong nổi vơi đầy
    Câu thơ cũ vô tình tôi đánh gẫy
    Níu nghiêng trời từng giọt mưa bay

    Sẽ có một ngày lá phượng mướt xanh
    Để lại cháy hết mình cho một mùa hoa mới
    Chỉ riêng chúng ta chẳng thể nào cháy nổi
    Như một thời mười bảy đã trôi qua.

    Có một ngày rồi bạn sẽ quên
    Để lòng tinh khôi thanh thản
    Sợi tóc đã vào thơ sẽ không bao giờ bạc
    Cả bốn mùa mưa nắng vẫn xanh tươi.”

    (báo hht số 417 ngày 6-12-01)

  12. Vẩn vơ mùa hạ

    Tôi lại đến bên cổng trường tôi
    Nơi có cây phượng vĩ năm nào hoa cũng muộn
    Nơi cách đây nhiều năm – một mình tôi đã đến
    Nhặt cánh phượng cuối mùa, ép niềm đau thi trượt vào tim.
    Nơi cách đây chỉ một vài năm
    Khi những người bạn tôi chưa vướng những chuyện đời, cơm áo
    Mắt hãy còn cháy bỏng khát khao căng buồm trong dông bão
    Vẫn hẹn nhau về.

    Nơi có lần : tôi, mùa hạ và em
    Cùng đứng đợi điều gì – chẳng gọi tên ra được
    Rồi mùa hạ hiểu lòng đổ cơn mưa bất chợt
    Trong lưới mưa điệp trùng tôi tìm thấy tay em.

    Những bạn bè tôi, tất cả, nay đã quên
    Em cũng rẽ những nẻo đường hoa mới
    Cây phượng vẫn nở nhẩn nha những bông hoa cuối
    Như đã quen với tất cả mọi điều

    Tôi lại về bên cổng trường tôi
    Nơi có cây phượng vĩ lúc nào hoa cũng muộn
    Lẽ nào mọi điều đều có thể quen rồi quên được
    Lẽ nào… chúng ta…”

    ( báo số 400 ngày 19-8-01)

  13. Hạ khúc

    “Một tiếng ve nhắc rằng mùa hạ
    Mây trốn về đâu cho trời lặng lẽ xanh
    Phượng tự đốt cháy mình thành ngọn lửa
    Ơ kìa! Sao em khóc ngon lành.

    Lưu bút đầy những thân yêu bè bạn
    Lại về đây đợi tiếng trống tan trường
    Bài thơ trong ngăn bàn mùa đông giá rét
    Biết có bao giờ cạn những niềm thương.

    Một mảnh giấy từ bàn trên chuyển xuống
    Diễm mèo ơi đứng dậy hát đi.
    Ơi! Có bao giờ lại gọi tên bè bạn
    Bằng những cái tên ngộ lạ kỳ.

    Đôi bạn ấy chung bàn ba năm học
    Giờ chia tay đứng mãi cuối hành lang
    “Mong những cơn mưa đời đừng làm ướt
    Tinh khôi áo trắng học trò”.

    Em biết không tất cả rồi sẽ mất
    Thơ còn mãi những gì tốt đẹp mà người ta mang đến cho nhau
    Và ta hát cho những trong trẻo ấy
    Ngày mai. Phía trứơc. Những nhịp cầu”

    ( Báo số 290 ngày 1-7-99)

  14. Đoản khúc

    Làm gì có ai ngang cửa
    Gió mùa vẫn cứ se lòng
    Cánh cửa thôi không khép mở
    Mà lòng không nguôi chờ mong.

    Có một mùa đông xa xưa
    Khuất sau bao nhiêu là gió
    Ta đứng góc đường chờ em
    Bài thơ nồng nàn như lửa

    Có một mùa đông trong mưa
    Lá bàng rực hồng mắt nhớ
    Những chiều chủ nhật ta chờ
    Sân ga – tàu về trong gió

    Có một mùa đông trượt ngã
    Lạnh giòn tiếng gãy cành khô
    Rồi đã tan vào sương khói
    Điều tưởng không tan bao giờ

    Chẳng có cây cầu nào gẫy
    Mà đông – không còn Đông xưa.”

    ( báo sinh viên việt nam ngày12-2-2000)

  15. Thời hoa đỏ

    Em quên rồi – thời hoa đỏ ngày xưa
    Thuở hờn giận vu vơ
    thương dại khờ đám cỏ
    Líu ríu xanh – góc cuối sân trường.

    Em đã quên thời hoa đỏ ngày xưa
    Tan vào đời những câu thơ bong bóng
    Con sầu kim gốc phượng già bật khóc
    Vết mực nhòe – tiết tấu hoàng hôn.

    Em đã quên thời hoa đỏ có tôi
    Sấp ngửa mưa rơi trên con đường hò hẹn
    Dáng trầm tư – rặng cây già trắc nghiệm
    Tia chớp lạnh lùng, buổi ấy nhón chân qua.

    Em quên rồi thời hoa đỏ ngày xưa
    Lớp học cũ – bụi thời gian – trầm tích
    Mùa hạ cồn cào giữa hai bờ thương mến
    Tôi lại đạp xe qua tháng sáu mưa rào.”

    ( báo “Tài hoa trẻ” số 212 ngày 22-5-2002)

  16. Không đề
    Em có còn cái vỏ ốc ngày xưa.
    Mỗi lần nhớ ghé tai nghe biển hát.
    Kỉ niệm là những lâu đài cát,
    Sóng rập rình cuốn trôi
    Em có còn nhớ biển và tôi
    Đêm Hạ Long chúng mình ngồi với biển
    Nghe con sóng thì thầm kể chuyện
    Lần đầu hơi ấm một bàn tay…
    Tôi lại về phố biển chiều nay,
    Biển lặp lại những lời tình ca cũ,
    Tôi lặng lẽ chìa tay mình cho gió
    Gió dắt em về chốn nao
    Nắng khoanh tròn dấu lặng xanh xao
    Tên em mờ, gió xóa đi rồi sóng
    Giữa chúng mình bây giờ là biển rộng.
    Tôi dã tràng se những vần thơ
    __________________
    đàm huy đông

  17. Em hãy là em

    Em đừng là trái bóng
    Để người ta chạy theo
    Có ngày người ta đá
    Em sẽ bay xa. Vèo!

    Em đừng làm thẻ đỏ
    Đuổi anh khỏi cuộc đời
    Anh cầu bơ cầu bất
    Chắc gì em đã vui?

    Em chớ làm khung thành
    Cho người ta “bắn phá”
    Khi cuộc đấu hết giờ
    Em một mình lạnh giá.

    Cũng đừng làm trọng tài
    Cầm còi toe toe chạy
    Lỡ xử oan người ta
    Sẽ một đời áy náy.

    Em hãy là em ấy
    Mộng mơ với giận hờn
    Mãi mãi còn bí ẩn
    Cho mình anh nhớ thương.

    (Bút danh Giang Châu – HHT 282 – ra ngày 6/5/1999)

  18. Chiều

    “Heo may rắc mảnh vàng xuống cỏ
    Nắng phai màu trên những mái phố cong
    Trái bàng rụng, chiều cô độc vỡ
    Ta ngồi, ta hát một lời mong.

    Em không đến. Mùa thu thì vẫn thế
    Với nức nở buồn với những hạt sương
    Cánh chuồn mỏng chở nắng về xa thẳm
    Hình như, se lạnh một con đường.

    Chiều len lén, trở mình thật khẽ
    Góc nhỏ nhà ai vẳng tiếng độc huyền
    Mây trắng bay qua trời mòn mỏi
    Một mùa thu là mấy hoàng hôn.”

    ( báo ngày 19-8-99 số 297)

  19. Bài thơ không tên số 8

    (Tặng Quỳnh)

    “Chiều tấu lên bản nhạc nắng cuối cùng
    Rồi lặng lẽ quấn vòng khăn màu khói
    Tôi uống cạn cả chiều, đứng đợi…
    Rồi cố tình quay mặt lúc em qua!

    Nhấc điện thoai lên : tám, sáu, hai, ba…
    Nghe tiếng em… và gác máy
    Thằng bạn hỏi : ” Gọi ai mà kỳ vậy?”
    Tôi cười và nó cũng cười theo.

    Thương nhớ bao nhiêu, thương nhớ bao nhiêu
    Khi một buổi em về con đường khác
    Thằng bạn hỏi : ” Dạo này không thấy gọi
    Số máy chi bao lần không có nhà!?”

    Ngày lại ngày ngồi không đợi ai qua,
    Con đường cũ, quán quen, chiều sâu thẳm
    Và vẫn cứ những vô thường mưa nắng
    Những bức tường mái phố rong rêu.”

    (số 255 ngày 2-4-98)

  20. Có thể là em quên

    Có thể là em không nhớ. Em quên
    Chiếc áo cũ lâu ngày không mặc nữa
    Chiếc áo có những nét chữ bạn bè yêu quý
    Có nồng nàn sắc phượng trên vai.

    Có thể là em không nhớ. Em quên
    Những nhành hoa tim tím mùa yêu cũ
    Dọc bờ sông là hai hành lang cỏ
    Cánh chim dỗi mùa trốn học rong chơi.

    Có thể là em không nhớ. Em quên
    Thuở những lẻ loi tìm nhau cất cánh
    Thuở những hẹn hò ủ bao chồi lộc
    Cho vườn xưa thơm ngát nụ thơ đầu

    Có thể em quên màu hoa đỏ trong tim
    Khi câu thơ xưa không còn là nắng lửa
    Khi kỉ niệm ngủ ngon lành không quẫy cựa
    Trong chiếc kén vàng năm tháng se lên.

    Có thể là em không nhớ. Em quên…

    (Hy Giang)

  21. Yêu bóng đá

    Đàm Huy Đông

    ( Tặng những ai chỉ duy nhất một tình yêu : Bóng đá)

    Yêu bóng đá không cần phải nói
    Nên chẳng run run lúc tỏ tình
    Cứ thoải mái, tha hồ hò hét
    Cứ tự tin và cứ hết mình

    Yêu bóng đá không sợ nghe từ chối
    Mà chỉ lo không còn sức để yêu
    Yêu bóng đá không cần khư khư giữ
    Càng lắm kẻ yêu, càng thấy vui nhiều

    Yêu bóng đá không lo ai hờn dỗi
    Không phải “trồng si” chẳng phải “làm đuôi”
    Càng không phải sớm đưa chiều đón
    Nhõng nhẽo, điệu đà ôi! Khổ trăm chiều…

    Yêu bóng đá vẫn rất là lãng mạn
    Vẫn thơ dài, nhạc ngắn đấy thôi
    Thêm những phút vỡ òa – hạnh phúc
    Thoáng lo âu và nhiều lắm niềm vui

    Bóng đá chẳng bao giờ làm mặt lạnh
    Gọi không thưa, hỏi cũng không thưa
    Bóng đá dẫu bất ngờ thay đổi
    Cũng chẳng bằng em sớm nắng chiều mưa

    Bóng đá có những niềm kiêu hãnh
    Nhưng chẳng có đâu một phút kiên trì
    Bóng đã sẵn sàng yêu tất cả
    Những trái tim nào dám biết si.

    Yêu bóng đá là tình yêu vĩ đại
    Đẹp như mơ và cao thượng như mơ
    Hỡi tất cả các chàng trai trên Trái Đất
    Yêu bóng đá đi mặc con gái thẫn thờ

  22. Định nghĩa tình yêu

    “Tình yêu là gì hở nhỏ
    Anh không định nghĩa được đâu”
    Chỉ biết khi yêu ai cũng
    Ngố ngố man man, ấm đầu

    Có thể tình yêu là bệnh
    Nên người ta gọi “cảm” nhau
    Bệnh này ở trong lục phủ
    Làm cho gan héo ruột đau

    “Tình yêu là gì hở nhỏ
    Anh không định nghĩa được đâu”
    Chỉ biết khi yêu ai cũng
    Chăm chăm là áo chải đầu

    Có phải tình yêu là hội
    Hội các-na-van hóa trang
    Tật xấu thường ngày quên hết
    Ai cũng lịch sự đàng hoàng.

    “Tình yêu là gì hở nhỏ
    Anh không định nghĩa được đâu”
    Chỉ biết khi yêu ai cũng
    Giận hờn rồi dỗ dành nhau

    Phải chăng tình yêu là kịch
    Nên có lúc hài lúc bi
    Nên mâu thuẫn rồi hóa giải
    Nên thường có hậu lạ kì…

    “Tình yêu là gì hở nhỏ
    Anh không định nghĩa được đâu
    Hay tình yêu là môn võ
    Đôi khi người ta đá nhau

    “Tình yêu là gì hở nhỏ”
    Có phải là trồng cây si
    Cho trái đất này xanh mãi
    Ồ thế thì hãy yêu đi

    __________________
    đàm huy đông

  23. Đoản khúc mưa

    Giang Châu

    �1. Phía bên kia lề ký ức tuổi thơ � là những ngày mưa tôi bắt con cá rô rạch theo dòng nước, cầm tù những cánh mối nâu lả lướt. Và chân trần đuổi bắt, bắt tiếng cười trong vắt của em.
    2. Những ngày mưa nhòe ướt câu ca dao.Bong bóng vỡ như một niềm mất mát. Nhà dột lung tung � chỗ nào cũng ướt. Bà tôi thở dài, lặng lẽ đốt hương� Bát cơm bưng lên, ứ nghẹn giữa chừng. Rơm ướt hết, gạo chẳng thể nào chin được. Bà tôi bảo : Nhắm mắt vào mà nuốt. �Ngày xưa� dạo ấy vỡ đường.�
    3. Những ngày mưa, tôi, em và chúng bạn đến trường. Con dốc đầu làng xô chúng mình níu vào nhau mà ngã. Rồi trốn học ở một lều canh cá, chuyền tay nhau mẩu khoai nướng sượng ngầm.
    4. Những ngày mưa xa quê, trọ học một mình. Nghe câu hát : �Nhạt nhòa mưa bụi�. Tôi ngồi giở những chữ, câu em gửi, gói lẫn vào cánh thiếp báo tin vui.
    5. Những ngày mưa giăng mắc đất trời. Tôi lang thang những nẻo đường vắng vẻ. Khao khát được làm giọt mưa nhỏ bé. Thấm vào lòng đất quê tôi.�

    (hht số 385 ngày 26-4-01)

  24. CHIẾN TRANH

    Bố đi biền biệt
    Mười mấy năm
    Mẹ vẫn đợi
    trước bao tin báo tử
    Rồi một hôm bố về
    Chiếc ba lô vứt ào xuống
    thềm nhà rêu phủ
    Mẹ ngồi lặng đi
    Que cời bén lửa
    Khói vòng quanh mắt
    Cay cay…
    Bố quen ra lệnh nửa cuộc đời
    Về với mẹ bố vẫn quen ra lệnh
    Mẹ lại như ngày xưa:im lặng
    Hạnh phúc nén đến tận cùng là nỗi đau
    Gần hai mươi năm bom đạn thét gào
    Đêm mẹ giật mình với giấc mơ chiến trường của bố
    Những ngày trở gió
    Mẹ đau những vết thương trên người bố.
    Âm thầm
    *
    Bố biết không con đã thấy một lần
    Bố rất nặng lời,mắt mẹ rưng rưng lệ
    Cứ ngỡ chiến tranh đã qua rồi,một phần tư thế kỷ
    Đâu biết bây giờ với mẹ vẫn chiến tranh.

    (Số báo 345,20/7/2000 )

  25. Không đề

    Giang Châu

    “Em đã đợi cạn cả ngày chủ nhật
    Gió đánh lừa thả lá giả bước chân
    Gió lừa em gõ vào cánh cửa
    Em mở ra rồi khép lại bao lần

    Em mở ra rồi khép lại bao lần
    Chỉ thấy ngang qua trời mây trắng
    Chỉ thấy bên thềm lung linh nắng
    Xa xôi

    Ừ thôi, không đến nữa thì thôi
    Thì anh đừng bao giờ đến nữa
    Em sẽ không bao giờ mở cửa
    Em quen chủ nhật một mình rồi

    (hht số 304 ngày 7-10-99)

  26. Chỉ tôi & Mưa…

    Tặng…

    1.
    Mưa! Mưa rơi mãi chưa nguôi buồn mái lá. Tôi gặp em. Em lặng lẽ cười. Em ngồi xuống bên tôi. Em yên lặng. Em mơ về nơi ấy xa xôi.
    2.
    Những giấc mơ có cánh buồm thắm đỏ. Tôi chỉ có trái tim thắm đỏ thôi em. Em chẳng biết. Em vô tình đến thế. Trái tim tôi – căn nhà bị lãng quên.
    3.
    Tôi tự biết chẳng bao giờ nói nổi. Vần thơ ngây ngô không đủ sức nhuộm hồng. Tôi tự biết chẳng bao giờ nói nổi. Mắt em trong và rất xa xôi.
    4.
    Chỉ có mưa với tôi là biết. Nên mưa rơi điệp điệp tiếng lạnh lùng. Nhưng mưa thì mỏng và mưa thì yếu đuối. Và chỉ mình tôi trước mông lung.
    5.
    Em gọi tên tháng năm bằng những từ yêu mến. Gần nhau hơn ai biết lại xa hơn.
    Một chiều nào mùa đông về, lá đỏ. Em biết không tượng đá cũng có hồn?
    6.
    Và vẫn chỉ thế thôi. Vẫn thế. Em và Tôi. Ngày xưa và Mưa. Với hoài vọng thì cả hai cùng có. Bao giờ chung lại một bến bờ?

    (bút danh Giang Châu, báo hht sinh viên, số 48 ra ngày 20 – 11 – 99)

  27. Không đề 15

    Cây thả những lá vàng xuống cỏ
    Dáng đăm chiêu như đang tự đếm hồn
    Ai khiến xui ta về lối cũ
    Khe khẽ mưa trong một hoàng hôn.

    Ta lặng im, ly cà phê độc thoại
    Nhỏ từng giọt đắng mồ côi.
    Gió tìm gì mà gặp ai cũng níu
    Tia chớp lóe lên như từ cuối chân trời.

    Lỡ có gặp xin người đừng khóc
    Hãy cứ lạnh lùng mà bước qua nhau
    Ta giam hết vào tim mình giông bão
    Nên chẳng biết buồn, đã từ lâu.

    Có một người hát rong về trên phố
    Tiếng hát khẽ ngã vào con ngõ sâu
    Mưa cũng ngã đâu đây làm ướt mèm tiếng hát
    Người ta lớn dần qua những nỗi đau.

    Báo SVVN số 27 ngày 6 tháng 7 năm 99

  28. Quả thật bạn đàm huy đông đã sáng tác những bài thơ nay? Nếu được như vậy thi qua thật tôi xin chúc mừng bạn. Bạn đã có những bài thơ thậ hay. Cứ tiếp tục nhé.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s